Tiếng gió trong vườn khuya

Tranh minh họa: Nguyễn Văn Học.
Tranh minh họa: Nguyễn Văn Học.
0:00 / 0:00
0:00
(PLVN) - Khanh thường có thói quen ngủ muộn. Ngày nào cũng thế, khi trả hết trẻ vào buổi chiều, cô lại bắt đầu kèm thêm một vài ca buổi tối môn nghệ thuật mà cô yêu thích. Dạy piano cho bọn trẻ là lúc tâm hồn cô thư thái vô cùng.

Chiều nay cũng vậy, Khanh nhận buổi dạy đầu tiên cho Ngân Hoa, cô bé học lớp nhà trẻ nơi cô dạy học nên việc làm quen với cô bé đã rất dễ dàng. Mỗi chiều dắt xe ra cổng Khanh vẫn thường thấy con bé đứng chờ bố mẹ đến đón. Đa phần là muộn mằn. Nhưng con bé có vẻ quen với nỗi đợi đó, nó ngồi bên bậc thềm, di di mũi giày vào giữa khe hở của những viên gạch lát như hẳn đó là trò chơi mà nó yêu thích.

Câu chuyện dạy kèm cho Ngân Hoa bắt đầu từ một buổi chiều, Khanh nhận được cuộc gọi, của bố Ngân Hoa.

- Cho tôi hỏi cô có phải là cô giáo nhận dạy piano tại gia không ạ?

- Dạ vâng ạ. Anh cần kèm cho bé ạ?

- Vâng cô giáo, nhưng chắc phải sau 7h tối ạ, vì bố con tôi thường về muộn.

Một tiếng cười đầy ái ngại vang lên phía bên kia khiến cô bật cười.

- Dạ không sao, tôi cũng phải trả trẻ hết ở nhà trẻ rồi mới tới được, chắc cũng ở tầm đó.

- Thế ra cô là giáo viên mầm non ạ?

- Tôi dạy Trường Ban Mai.

- Ô, thế hay quá, bé con của tôi cũng học trường đó.

***

Ngân Hoa chờ cô ở cổng. Con bé ngơ ngác hết nhìn cô rồi lại nhìn ra ngoài đường tự nhiên thấy thương vô cùng. Bây giờ mỗi chiều có ca học là cô kết hợp đưa nó về nhà luôn khỏi phải đợi bố đến đón, nhưng cô không hề hay biết trong lòng Ngân Hoa còn bao nỗi băn khoăn khó tả.

Khanh ái ngại với người đàn ông đó. Cô vẫn thường nhìn anh vào mỗi chiều muộn. Anh không cuống quýt vồ vập, xin lỗi con mỗi khi đến muộn nhưng anh không phải là một người lạnh lùng. Cô cảm nhận thấy điều đó trong đôi mắt anh, hình như anh cố nén đi những cảm xúc đó để tránh làm con anh yếu mềm hơn. Sau này, khi đã tiếp xúc vài ba lần anh mới dám bộc bạch. Anh sợ Ngân Hoa khóc, lo sợ cảm giác yếu đuối đó sẽ làm con bé đắm chìm mãi trong những bi thương…

- Cô ơi, cô về nhà con ạ?

- Ừ nha - Khanh cười

- Con không thích cô ở nhà con đâu ạ - Con bé nói nhanh như sợ mọi thứ sẽ thay đổi không như mong muốn của nó.

- Cô không ở nhà con, cô chỉ đến dạy đàn cho con rồi cô về thôi - Khanh cười - cô có nhà của cô mà, hôm nào rảnh cô sẽ mời con đến nhà cô chơi nhé.

- Cô hứa nhé - con bé reo như vui

Khanh theo địa chỉ mà bố Ngân Hoa gửi. Căn biệt thự rộng rãi ngay nơi phố chính khiến cô trầm trồ. Hình như đã được dặn dò từ trước, người giúp việc chạy ra mở cổng đon đả đón khách.

- Cậu chủ bảo cô đến để dạy đàn cho Ngân Hoa?

- Dạ vâng ạ

- Ngân Hoa, vào bác tắm rửa trước rồi vào học nhé - Người giúp việc mở rộng cửa để cô dắt xe vào rồi đóng cửa cổng - phiền cô vào chờ ở phòng khách, nước mát tôi đã chuẩn bị sẵn, tôi tắm vù cho bé rồi học. Đấy! chơi suốt một ngày, mồ hôi mồ kê nhễ nhại ra đây - Bà vừa dắt cô bé đi trước vừa mắng yêu.

- Nhưng cháu muốn học liền với cô Khanh cơ - tiếng Ngân Hoa lanh lảnh.

- Bậy nào, vào học đàn là phải thật thơm tho, xinh đẹp.

Khanh nhìn theo bóng bác cháu đi vào phòng tắm, một cảm giác quen thuộc trào dâng trong lòng. Ngày bé, trước khi ngồi vào đàn piano, mẹ cô cũng đều tắm rửa cho cô sạch sẽ, cột tóc gọn gàng, mặc thật đẹp. Mẹ bảo, con gái bất kì tình huống nào cũng phải giữ được thần thái sang trọng, phong thái tốt sẽ đi cùng bạn suốt đời. Đến lúc già đi, những đẹp đẽ thời tuổi trẻ dẫu không còn nữa nhưng khí chất thì vẫn còn, thậm chí còn mạnh mẽ và đầy sức hấp dẫn.

Khanh nhớ mãi phong thái ung dung của mẹ cho đến khi nhà có biến cố và mẹ mất. Trong một căn nhà lá ngoài ngoại ô. Mẹ nằm trên chiếc ghế bập bênh, đắp hờ một chiếc chăn mỏng. Mái tóc búi gọn sau gáy. Khanh không thấy những lúc vặn mình đau đớn vì khối u của mẹ, chỉ thấy mẹ điềm nhiên, nhắm mắt rồi thở ra một hơi thở mỏng.

Sau ngày mẹ mất, ba bán hết cả gia sản trả nợ để làm lại từ đầu, chỉ để lại chiếc đàn cho Khanh theo lời mẹ dặn. Ngày cô theo cậu lên phố, nhà chật, cậu dọn lại tầng áp mái làm nơi đặt đàn và chỗ ngủ.

***

Ngân Hoa như một con búp bê xinh xắn đứng trước mặt cô lí lắc dắt cô lại chiếc đàn piano đặt ngay trong gian vòm phòng khách rộng nhìn ra phía bể cá koi đang bơi. Không gian đẹp và sang trọng, được thiết kế cầu kì chứng tỏ chủ nhân ngôi nhà là một người rất có gu. Chiếc đàn piano acoustic lớn thuộc dòng đàn cơ với âm độ khỏe khoắn, giàu âm vực và là cây đàn tuyệt vời để biểu diễn những bài sonat hay concert được đặt trong không gian này không chê vào đâu được.

Khanh ngồi xuống ghế, trong lúc chờ đợi Ngân Hoa, cô chọn mở màn bằng Serenade của Schubert. Đó là một bài nhạc quen thuộc, quen đến mức cô như hòa vào nó ngay từng phím đàn. Dưới ngón tay mềm mại lướt phím, buổi chiều như êm ả trôi. Cô như nghe được cả tiếng gió khe khẽ run trên những tàng lá lấp lánh nắng chiều bên một khúc quanh của dòng sông nào đó thời thơ ấu mà cô không nhớ nữa. Không biết là sự thật hay trong giấc mơ, hình ảnh mẹ cô trong chiếc váy màu vàng ô liu ngồi bên chiếc dương cầm đang đàn bản nhạc này và cô, lúc đó, một đứa trẻ 10 tuổi đang kéo violon đầy mê đắm. Lúc đó cô đã lắng nghe được tiếng đàn của mẹ nửa như thiết tha, nửa như nuối tiếc và đôi mắt u buồn như buổi chiều tà của mẹ.

Sau lần đó, giấc mơ biến mất chỉ để lại cô trên cõi đời với một nỗi hoang mang vô tận…

Khanh đã không biết Ngân Hoa và người đàn ông đã đứng bên cạnh tự bao giờ. Cả hai lặng đi. Và khi âm nhạc vừa dứt, tiếng Ngân Hoa òa khóc:

- Mẹ… của mẹ…

Người đàn ông ôm chầm lấy đứa con gái vội vàng

- Nó có một sự yêu thích ngạc nhiên với Schubert bởi mẹ nó trước đây cũng từng yêu thích Schubert.

- Trước đây? - Khanh vội vàng rời khỏi cây đàn.

- Ừ - Người đàn ông lặng lẽ đi ra phía cửa - cô ấy đã mất.

Khanh lặng lẽ ngồi xuống ghế. Cô hết nhìn theo bóng lưng người đàn ông đi lại bên phía cửa sổ lại nhìn những hạt nước lấp lánh bám ngoài thành cốc đã bắt đầu chảy dài thành vệt xuống mặt bàn. Hình ảnh chuyến xe biến mất trong sương mù, sự đổ vỡ, đứt gãy, hụt hẫng, chịu đựng, kiên cường phút chốc nằm lại trong đôi mắt người đàn ông đang ngồi đối diện cô. Không thể chối cãi, cô nhận thấy sự cô đơn tột cùng và cả sự hoang mang của những năm tháng ấu thơ đằng đẵng của cô trong bóng hình Ngân Hoa. Như một sự đồng cảm, hơn cả sự đồng cảm, một niềm yêu thương vô bờ khiến cô ôm lấy Ngân Hoa nghẹn ngào:

- Rồi một ngày nào đó, con sẽ đàn bản nhạc mà mẹ yêu thích để tặng mẹ.

Ngân Hoa ngước đôi mắt to tròn đẫm nước mắt nhìn cô đầy ngạc nhiên. Giống như từ lâu lắm con bé không có được những cử chỉ ân cần và động viên đến thế. Con người ta, có thể một đời sống trong lụa là, gấm vóc nhưng cảm giác đủ đầy đôi khi không phải ở đó mà chính là ở sự ân cần chạm đến trái tim của người đồng cảm.

Ngân Hoa tiến bộ rất nhanh. Nhạy cảm âm nhạc khiến cho cô bé say sưa không dứt. Khanh đã dạy nhiều đứa trẻ cùng lứa nhưng để tìm ra một đứa trẻ có niềm say mê đặc biệt để dạy nó đôi khi là một điều may mắn trong đời.

Thật ra, sở thích hồi thơ bé của Khanh khi bằng Ngân Hoa không phải là piano mà là viollin. Điều cô bé Khanh thời thơ ấu còn nhớ mãi là những ngày được mẹ cô đệm đàn hướng dẫn cho cô hoàn thành những bản concert. Nhưng rồi một ngày khi Khanh 13 tuổi, cô quyết định chú tâm vào piano. Cô muốn hòa vào hình bóng của mẹ, muốn giữ mãi những cảm xúc đẹp đẽ đó, bởi cô nghĩ, sau này, dẫu có qua bao nhiêu niềm vui hay nỗi buồn thì hình bóng mẹ vẫn là nguồn động lực khiến cô không chùn bước.

***

Khanh giữ mãi cảm xúc đẹp đẽ đó truyền lại cho Ngân Hoa như một món quà. Khi tâm hồn của những đứa trẻ cô đơn chạm vào nhau, bù đắp cho nhau bằng âm nhạc thì những buổi tối của hai người không còn là những buổi dạy và học đơn thuần nữa mà nó đã trở thành một buổi biểu diễn.

Đêm nay, là một đêm đặc biệt khi Khanh đã dè dặt xin phép anh được kết thúc buổi dạy sớm từ chiều.

- Cô có việc bận à?

- Dạ không? Đêm nay là sinh nhật tôi. Tôi muốn cùng Ngân Hoa hòa tấu một bản nhạc.

- Không sao, cô cứ tự nhiên. Con bé chắc cũng thích được như thế.

Vị khán giả vẫn thường xuyên ngồi thưởng thức những giai điệu lúc êm đềm, lúc rộn rã, lúc vui tươi và cả những ngắt quãng bởi những tràng cười của hai người vì bị lệch phím đàn đêm nay đột nhiên đạo mạo đến lạ. Anh ngồi lặng yên trên sô pha, gọi một ly café rồi lim dim như đang thưởng thức một buổi hòa nhạc. Hoa và nến nhảy nhót, chiếc bánh kem nhỏ xinh tinh tế có đính những hạt ngọc trai và hình công chúa elsa do chính con gái anh chọn dễ thương. Mùi café thoảng bay, đàn cá lặng lẽ bơi trong ánh đèn vàng hơi trầm dịu xen lẫn bóng tối tỏa ra từ những chiếc lá trầu bà lá xẻ đầy mê hoặc. Trong không gian đó, anh ngắm nhìn khuôn mặt con bé đầy háo hức, ngắm nhìn nụ cười cô gái vừa thánh thiện ngây thơ lại phảng phất nét buồn tự nhiên nhận ra từ lâu lắm rồi anh không có được cảm giác ấm áp và an lòng đến thế.

- Sau đây là bản hòa tấu violin của cô Mai Khanh cùng pianist Ngân Hoa!

Giọng thánh thót tự tin kéo dài của con bé khiến anh xúc động thật sự. Hình như, con bé đã vượt được qua nỗi cô đơn của mình để cùng hòa vào âm nhạc. Bản nhạc Serenade của Schubert đã làm không gian như mênh mông dàn trải. Anh hết nhìn hai người kia, một cảm giác trìu mến đến lạ. Ngân Hoa, đứa con gái bé bỏng và đáng thương của anh như một cánh bướm nhẹ nhàng tung ra khỏi vỏ kén và mê mải bay lên giữa cánh đồng chiều đầy hương sắc. Và cô gái đó như một bông hoa lặng thầm tỏa hương.

Trong cơn đắm say đó, anh lặng lẽ đi lại phía cửa, anh muốn mở tung các cánh cửa để nghe được cả tiếng gió xào xạc trong vườn khuya như cùng hòa nhịp tiếng đàn. Anh muốn chia sẻ cảm giác đó, một cảm giác thiêng liêng, hòa hợp giữa ba con người, ba nỗi cô đơn đã tìm được đến nhau trong cuộc đời đầy sóng gió này…

Tin cùng chuyên mục

Ảnh minh họa.

Thống Linh và tôi

(PLVN) - Lúc còn là trẻ con, chắc hẳn ai cũng thích chơi trò cô dâu, chú rể. Chỉ là sau này đến tuổi biết ngại ngùng, người ta mới đâm ra rụt rè trước những lời gán ghép vợ chồng. Tôi cũng chẳng là ngoại lệ, hồi học lớp một, tôi khoái làm cô dâu vô cùng. Một ngày tôi đòi làm đám cưới cả chục lần với thằng Thống Linh hàng xóm. Thống Linh chắc cũng thích làm chồng tôi, vì chẳng bao giờ nó tỏ ra khó chịu trước lời những đề nghị kết hôn trắng trợn ấy.

Đọc thêm

Về nhé bạn ơi!

Ảnh minh họa. (Nguồn: N.T)
(PLVN) - Cứ sáng sớm hơn 4 giờ bố sẽ gọi tôi dậy. Vệ sinh cá nhân xong là đi học. Nhà tôi cách trường hơn 10 cây số. Cả làng chỉ có mình tôi đi bộ nên sáng nào cũng vậy, bố đều đi cùng cho tới khi gặp được người đi chợ thì ông mới quay về.

Miền thơ ấu

Ảnh minh họa. (Nguồn: B.T)
(PLVN) - Sáng đi học, chiều vừa chăn bò, cắt cỏ. Nếu không cắt cỏ thì phải vơ lá. Thôi thì đủ các loại lá, lá tre, lá vải, gốc cây ngô, dây bù lào già (cây bí đỏ)… để về làm củi đun.

Báu vật của người già

Ảnh minh họa
(PLVN) - Có một lần, một người bạn của tôi đăng lên mạng thông tin “Tìm bố lạc”. Trong bài viết ấy, bạn nói rằng bố bạn đã bỏ nhà đi mấy hôm nay. Kèm theo thông tin ấy là tấm ảnh một người đàn ông hơn 65 tuổi, trông còn minh mẫn, nét mặt sáng sủa, hiền lành.

Thám tử

Ảnh minh họa - Nguồn: ST
(PLVN) - Gã thích đội mũ nỉ đen, mặc áo ba đờ xuy đen và đeo kính râm mỗi khi ra đường mà không cần biết đó là mùa đông hay mùa hạ.

Gánh hàng rong

Hàng rong gây thương nhớ. (Ảnh: Pinterest)
(PLVN) - Đó là lúc canh khuya sương lạnh, trên con đường vắng tanh, có người mẹ, người chị kẽo kẹt gánh hàng rong ra chợ. Ánh lửa bập bùng từ bếp lò than sáng lên màu hồng tươi trong đêm đen, chuyển động nhịp nhàng theo bước chân chạy lúp xúp, rong ruổi, đánh thức sự sống ngày mới.

Sốt nhẹ

Ảnh minh họa: PV
(PLVN) - Rồi thì trong họ cũng không biết được rằng tình cảm ai nặng hơn: một người vốn luôn vui vẻ, chân thành lại vì một người chỉ cần nhắc đến tên là rơi lệ; và một người vốn lúc nào cũng lạnh nhạt, hờ hững với đời lại trở thành một người lãng mạn, biết quan tâm. Tình yêu muôn loại, ta sẽ không thể nào biết được toàn tâm, toàn ý vì một người hay thay đổi vì một người, cái nào sâu nặng hơn.

Giọt thu

Tranh minh họa: Nguyễn Văn Học
(PLVN) - An đến khi những cơn mưa mùa thu vẫn lất phất gõ đều trên mái hiên gỗ. Quán nằm trong con hẻm nhỏ. Giàn hoa phong sương vẫn biêng biếc lá. Bao năm rồi, quán vẫn cũ kỹ nằm nghe tàu lửa chạy sầm sập qua. Những bản tình ca cũng da diết như ngày nào. Chỉ có người ta sẽ trôi vào guồng quay bất tận của thời gian rồi dần dà thay đổi, chứ cái quán này muôn đời vẫn vậy, trừ khi ông lão họa sĩ mất đi mà thôi.

Ngắm 'năm cửa ô Hà Nội' qua 3D

Không gian “Hà Nội vùng đứng lên” trong triển lãm 3D trực tuyến “Hỡi đồng bào Thủ đô!”. (Nguồn: BTC)
(PLVN) - Hướng đến kỷ niệm 70 năm Ngày Giải phóng Thủ đô (10/10/1954 - 10/10/2024), UBND quận Hoàn Kiếm phối hợp với Trung tâm Lưu trữ Quốc gia I tổ chức triển lãm 3D trực tuyến “Hỡi đồng bào Thủ đô!”.

Khi mạng xã hội thành “sàn diễn”

Khi mạng xã hội thành “sàn diễn”
(PLVN) - Trong thời đại số hóa, mạng xã hội không chỉ là nơi kết nối và chia sẻ, mà còn trở thành “sân khấu” để nhiều người phô diễn. Sống ảo, "phông bạt" trên mạng đang dần trở thành một hiện tượng đáng lo ngại trong xã hội hiện đại.

Vùng trời tím biếc

Vùng trời tím biếc
(PLVN) - Nghe tiếng, tôi biết ông Đúc đến tìm bố, nên hờ hững bảo “họa sĩ ở trong phòng”. Tôi phụng phịu quay lại bức tranh đang vẽ dở. Cây khế lúc lỉu quả và hoa với lích chích tiếng chim kêu chẳng làm tôi tĩnh tâm được, có lẽ vì thế các bức vẽ chẳng bao giờ ra hồn. Chiều qua bố trúng gió nên có hơi sốt, tôi chỉ mua thuốc rồi đặt lên bàn mà không nói gì. Suốt bao năm qua tôi cứ tự đẩy bố xa khỏi mình.

Triển lãm thầy trò 3 miền đất nước

Triển lãm thầy trò 3 miền đất nước
(PLVN) - “Gặp gỡ mùa thu” là triển lãm của họa sĩ Ngô Đăng Hiệp và 4 học trò Đoàn Tuyên, Hà Văn Chúc, Nguyễn Thị Ngọc Ánh, Trần Trọng Đạt với những điều khác biệt, không chỉ về sắc màu, thời gian mà còn cả không gian.

Những cuộc chia ly

Ảnh minh họa.
(PLVN) - Nỗi buồn nhỏ giọt từng chút một trong đêm, cứ tựa như những giọt sương đang nấp đâu đó trên mái nhà vắng, rồi rơi tõm vào lòng người cô tịch. Miệng mở ra nói câu đầy kiêu hãnh: “Người như tôi đau rồi sẽ chừa” nhưng rồi cuối cùng mọi thứ lại lặp lại, cứ như chưa từng có bài học nào, chưa từng có kí ức buồn thương nào lưu lại. Tôi, rồi lại tiếp tục đi vào vết xe đổ của chính tôi.

Triệu chứng kẹt xe

Tranh minh họa: V. Học
(PLVN) - Sẽ không có gì đáng nói nếu như ông bố không rút “lệnh cho nhà”. Quân sẽ ngoan ngoãn nghe lời ông và không có gì oán thán. Đằng này ông cụ lại quay ngoắt một trăm tám mươi độ làm anh cay cú. Ngôi nhà cũ anh sẽ đầu tư xây mới, biến thành biệt thự tân thời. Một mình sở hữu hai căn, vậy coi như ổn với gã đàn ông một vợ, hai con.

Triển lãm “Non nước biên thùy” của Họa sĩ Đỗ Đức

Tác phẩm "Trên nương" của họa sĩ Đỗ Đức.
(PLVN) -  Ngày 11/9, tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, diễn ra Lễ khai mạc triển lãm mỹ thuật "Non nước biên thùy" của họa sĩ Đỗ Đức. Đây là triển lãm cá nhân lần thứ 7 của họa sĩ Đỗ Đức ở Hà Nội, sau triển lãm "Ngựa trên núi" cách đây đúng 10 năm (2014).

Buông

Ảnh minh họa
(PLVN) - Nếu mà bà không thương ổng thì buông tha cho người ta để người ta còn đi lấy vợ nữa chứ?

Đôi mắt

Đôi mắt
(PLVN) - Tôi nhìn từng vạt nắng đang trườn một cách chậm rãi từ những mé bờ tường rồi bắt đầu thả rơi mình buông xuống mặt đất.