Từ khóa: #truyện ngắn

Cội mai trắng

Ảnh minh họa.
(PLVN) -  Cha tôi vẫn gọi vườn của mình là “ngôi vườn ký ức”. Giữa cuộc sống bộn bề, đô thị hóa nhiều nếp nhà cổ của làng đã sụm ngã, nhiều vườn hoa biến mất nhường cho nhà bê tông cốt thép, thì nếp nhà có tuổi đời gấp ba tuổi cha cùng với vườn hoa là một đặc sản của cuộc đời.

Miền sương giăng

Miền sương giăng
(PLVN) - Cả đàn bị cản lại bởi tấm lưới rộng lạnh lùng mỏng tang nhưng nguy hiểm. Mình giãy, các sợi dây đan vào nhau càng rối. Càng giãy lưới vây càng siết lại, mình kiệt sức, rõa cánh ra muốn buông xuôi.

Mẹ

Mẹ
(PLVN) - Tiếng lợn kêu eng éc xuyên qua màn đêm, xuyên qua bức vách, len lỏi vào những giấc mơ của hai chị em tôi. Cu Thạo choàng tỉnh, giật mình, xoay người từ cuối giường lộn lại ôm ghì lấy tôi. Một tay tôi luồn xuống dưới gáy Thạo cho nó gối đầu, tay kia tôi xoa lưng nó. Giấc ngủ trở lại nhưng không hiểu sao những giấc mơ bình yên biến mất, thay vào đó là những cơn ác mộng.

Xóm vịt giời

Xóm vịt giời
(PLVN) -  Đã hơn hai mươi năm nay kể từ ngày chú Cưởng lấy vợ và đưa thím Thõn về xóm nhà bè sống, mọi người dường như chưa bao giờ thấy chú cười. Thời gian, sự vất vả đã thắp lên khuôn mặt chú những vẻ khắc khổ ác nghiệt nhất, để rồi nó biến thành những cư xử khó đăm đăm đối với vợ con và những người xung quanh.

Hoa ly sa đỏ thắm

Ảnh minh họa
(PLVN) - Xa Ngán Tý. Cái tên gì mới nghe đã thấy ngao ngán, ngái xa. Vừa nhận quyết định về huyện Xén Mần công tác, tôi được trưởng phòng giáo dục điều lên xã Pá Vấy Sủ, rồi lại được hiệu trưởng phân công về điểm trường Xa Ngán Tý.

[Truyện ngắn] Đi qua mùa thu

[Truyện ngắn] Đi qua mùa thu
(PLVN) -  Ở thành phố hơn sáu triệu dân, người như nêm cối, thì cái hồ 50 ha này là một thế giới tĩnh lặng. Nhã thích ra đây, và chỉ vào Coffee Mây, ngồi đúng cái bàn sát mép hồ, có khi chỉ để uống một tách trà hoa, nhìn hồ, nhìn mây và thả những ý nghĩ trôi tuột vào một miền xa lơ lắc nào đó.

[Truyện ngắn] Chuyện cổ tích

[Truyện ngắn] Chuyện cổ tích
(PLVN) - Mỗi lần trước khi bắt đầu ngày đi lấy báo giao, thể nào nó cũng tạt sang bến xe ngồi chờ một lúc. Nó ngồi từ khi hừng đông cho đến khi các chuyến xe bắt đầu lăn bánh, khi màn sương sớm hãy còn dày đặc và ước chừng sẽ không còn chuyến nào về từ xứ lạ nữa thì nó mới thất thểu đi làm.

[Truyện ngắn] Bông hoa giấy màu xanh

[Truyện ngắn] Bông hoa giấy màu xanh
(PLVN) - Căn nhà Miêu ở nằm nép mình trong cái xóm chợ tồi tàn của những người dân nghèo. Cứ mỗi sáng, Miêu và bà lại trở dậy cùng những âm thanh quen thuộc của những người đi chợ.

[Truyện ngắn] Người đàn bà bỏ chồng

[Truyện ngắn] Người đàn bà bỏ chồng
“Hôm ấy chị đã ngồi lặng rất lâu. Có cái gì đó đã đổ vỡ trong lòng chị. Không phải vì vài vệt son trên áo. Không phải vì mùi nước hoa nồng nàn đến gây mũi. Không phải vì những bóng hồng quanh quất trong cuộc nhậu của anh. Mà bởi chị thấy anh dần trở nên xa lạ”…

[Truyện ngắn] Gieo mây

[Truyện ngắn] Gieo mây
(PLVN) - Một sáng sau khi trở dậy, tôi thấy mình có cả bầu trời. Đó là ngày tôi biết chú Hải về lại thế giới này để khởi nghiệp.

[Truyện ngắn] Rời bến nước xưa

Ảnh minh họa.
(PLVN) - Nắng chiều sắp tắt. Như niềm tin mà tôi dành cho Ân đã vụt tắt. Tôi không biết bao giờ má con tôi sẽ trở lại khúc sông xưa, nhưng tôi tin rằng dù má con tôi có ở đâu thì trong tim vẫn chứa chan hình bóng quê nhà.

[Truyện ngắn] Miền sen

[Truyện ngắn] Miền sen
(PLVN) - Sen. Sen bạt ngàn. Đầm nọ tiếp nối đầm kia bằng những bờ xanh nhỏ. Sen làm vùng đất trũng trở nên ngập tràn hương sắc, duyên dáng, lung linh như thể lúc nào con người cũng được no thỏa trong cả rừng hương sắc.

[Truyện ngắn] Chuyện của bốn người

[Truyện ngắn] Chuyện của bốn người
(PLVN) -  Nửa đêm, xong việc, tắt đèn đi ngủ, điện thoại Phương bỗng nhiên rung lên tiếng tin nhắn. Cô mở máy, dòng chữ đến từ một số rất quen thuộc đập vào mắt: “Anh nhớ em, nhớ con. Nhớ ngày xưa”.

[Truyện ngắn] Dì Tho

[Truyện ngắn] Dì Tho
(PLVN) - Có khi nào sinh được con trai mẹ sẽ không đi lấy chồng nữa không? Như bà nội ấy. Cả bà Hiếng, bà Mơ, những người đàn bà nuôi con một mình. Mẹ khác. Mẹ chẳng như bà nội, dù mẹ cũng trẻ như bà nội.

[Truyện ngắn] Cõi người trôi nổi

[Truyện ngắn] Cõi người trôi nổi
(PLVN) -  Đã lâu rồi tôi mới trở lại Bến, kể từ ngày tôi rời bỏ chiếc ghe nhỏ đã bắt đầu “dở chứng” bằng những đợt hé ván để nước sông chảy vào rỉ rả, để bắt đầu cho một cuộc đi xa.

[Truyện ngắn] Lũng Mây

[Truyện ngắn] Lũng Mây
(PLVN) - Cô bạn đỏng đảnh nhắn: “Chán phố rồi thì lên đây với tao”. Thế là Ngân ngược ngàn.

Những lá thư từ Tây Ban Nha

Những lá thư từ Tây Ban Nha
(PLVN) -  Prosper Mérimée là nhà văn theo chủ nghĩa lãng mạn Pháp. Mérimée không chua chát như Voltaire, không lên án tố cáo như Balzac, cũng không lạc quan như Hugo, ông thường viết với tâm thế cảm thông, châm biếm mà nhẹ nhàng, êm ả, lặng lẽ.