“Sống” là cánh cửa mở ra mọi khả thể

“Sống” là cánh cửa mở ra mọi khả thể
0:00 / 0:00
0:00
(PLVN) -  “Ta không cần phải làm tất cả, để có thể trở thành tất cả, bởi lẽ tự bản thân ta đã là vô hạn rồi. Chừng nào ta còn sống trên đời thì chừng đó ta sẽ luôn mang trong mình một tương lai ẩn chứa vô vàn tiềm năng.” – trích Thư viện nửa đêm của Matt Haig.

Matt Haig là một nhà báo và tiểu thuyết gia người Anh, mỗi tác phẩm của ông dù hư cấu hay phi hư cấu đều chứa đựng suy tư sâu sắc về cuộc đời, giá trị của con người tồn tại trong thế giới này. “Thư viện nửa đêm” là cuốn sách thứ bảy của ông, ra đời vào năm 2020 và ngay lập tức lọt vào danh sách The New York Times Bestseller.

Cuốn sách là câu chuyện kể về Nora Seed, một người phụ nữ có nhiều tài năng, nhưng đang chật vật ở ngưỡng tuổi 35 của cuộc đời. Cô thất nghiệp, không có gia đình, bạn bè và tình yêu. Trong Nora mỗi giây phút qua đi chỉ còn dòng chảy của sự hối tiếc về hàng loạt thất bại trong quá khứ đang nhấn chìm bản thân, cho đến khi cô quyết định tự sát.

Trong giây phút cận tử, Nora bước vào một thư viện mà ở đó, thời gian luôn dừng vào lúc 00:00. Đó là thế giới “chạng vạng”, nơi con người không sống, cũng không chết. Tại đây, Nora được quyền chọn để ở lại bất cứ cuộc đời nào mà cô có khả năng đã đạt được, như: Trở thành một người nổi tiếng, ca sĩ nhạc Rock, nhà nghiên cứu, một người vợ, một học giả,…Tất cả điều đó xảy ra nhằm giúp Nora “bám rễ” lại với sự sống.

Qua tiểu thuyết “Thư viện nửa đêm”, Matt Haig đã dùng văn chương mở ra hàng loạt các chiều kích không gian, thời gian và chiều sâu tâm lý. Ông đưa độc giả đến một thế giới kỳ ảo, để đi vào bên trong mỗi con người. Thư viện nửa đêm tựa như “ân sủng” của Chúa trời ban cho những người như Nora Seed, để được lựa chọn một cuộc đời đúng với mong ước. Nhưng, thực chất, đó là nơi mà linh hồn và bộ não của con người đã xây dựng nên từ những đối chọi mãnh liệt giữa khát vọng sống với mong ước được chết. “Vừa đã sống, lại vừa đã chết ngay trong chính suy nghĩ của mình”.

Con người, cũng như Nora Seed, đã tự đặt ra những “bức tường” giới hạn cho bản thân. Họ loại bỏ mình ra khỏi bản thể duy nhất, độc đáo, để sống phụ thuộc vào những định kiến, quy chuẩn của xã hội. Trong truyện, nhân vật Nora từ bỏ khả năng bơi lội vì sợ bị chê bờ vai thô kệch, từ bỏ đam mê với âm nhạc để trở thành một người bạn gái tốt. Thậm chí, cô bỏ mặc cả những người yêu thương mình, để tìm kiếm sự an toàn trong thế giới này.

Để rồi, khi thất bại với mưu cầu được xã hội tôn thờ, chấp nhận, con người lại chạy trốn vào một thế giới gọi là “hối tiếc”. Họ mắc kẹt giữa quá khứ không thể trở lại và khát vọng cháy bỏng đang cuồn cuộn chảy ở hiện tại. Đó là nơi họ tưởng tượng ra hàng trăm khả năng, hàng vạn biến thể sẽ tốt đẹp hơn, nếu ngày hôm đó, giây phút ấy “Tôi đã làm khác đi!”. Nhưng rốt cuộc tất cả điều đó để làm gì? Chỉ để thỏa mãn những kỳ vọng về thành công mà xã hội đã đặt ra. Hối tiếc sẽ luôn là một bài học kinh nghiệm, nhưng nếu chỉ chìm đắm trong đó thì “nó khiến ta cảm thấy héo hon, tàn lụi từng ngày và cảm thấy mình là kẻ thù tồi tệ nhất của bản thân”.

Mỗi cuốn sách “Đời tôi” tại thư viện nửa đêm mà Nora bước vào, lại là một con người mà đáng lẽ, cô đã được sống. Cuối cùng, sau khi dõi theo hành trình của Nora Seed, độc giả bỗng nhận ra, cuộc sống vốn dĩ không phải là sự chắp vá, “nhặt nhạnh” những khoảnh khắc đẹp và vứt bỏ những khó khăn, thử thách. Bất cứ ai tồn tại trên thế gian này cũng đều phải trải qua đau khổ và hạnh phúc. Nhưng chúng ta đã quên đi sự thật trần trụi đó, mà chỉ gặm nhấm nỗi đau của riêng mình, rồi tham lam nhìn ngắm cuộc sống của người khác. Để kết quả lại tự giết chết bản thân ngay trong hiện tại.

Vì vậy, quyển sách “Thư viện nửa đêm” như một thông điệp hãy cứ sống, mở lòng đón nhận con người thực tại như vốn có và trân trọng từng khoảnh khắc, giây phút. Bởi, đã có vô vàn khả năng có thể thay đổi trong quá khứ, thì cũng có vô vàn khả năng tốt đẹp ở hiện tại và xa hơn là tương lai. Nhưng con người chỉ đạt được, khi họ chấp nhận chính cái cá nhân độc đáo của mình và bắt đầu hành động. Giống như triết gia người Pháp Albert Camus đã nói: “Khi không có hy vọng, bổn phận của chúng ta là sáng tạo ra nó”.

Tin cùng chuyên mục

Ảnh minh họa. (Ảnh chụp màn hình phim Yêu tinh)

Trái tim... giấy

(PLVN) - Phi ngồi thẫn thờ bên cửa sổ, nhìn vơ vẩn dãy nhà cùng những cụm mây đen che lấp nền trời. Theo thói quen, anh liếc mắt qua ô cửa đối diện. Đăm đăm dán mắt vào khung cửa khép kín, Phi tin tưởng rằng nếu cứ nhìn mãi như vậy, một lúc nào đấy nó sẽ được mở ra bởi đôi tay trắng muốt. Nhưng rõ là vô vọng, Hân chuyển đi được gần một tuần. Cô đã gặp Phi để nói lời từ biệt, còn tặng anh chiếc lọ thủy tinh đựng những ngôi sao giấy.

Đọc thêm

Sông con gái

Sông con gái
(PLVN) - Cánh chim én vụt qua nền trời, soi lên mặt sông những vệt dài mờ ảo. Soi lên cả rừng hoa cải đang nở đầy một vạt sông. Người đến khu Đoài vẫn bảo, không hoa cải nơi đâu bền như nơi này. Mọi nơi hoa cải vàng, cải trắng nở đận tháng mười mùa đông. Nhưng bến thôn Đoài cứ phải sang xuân. Hoa cứ ngặt lên, hoa cải củ trắng thì trắng đến nhức nhối, hoa cải sen đã vàng là đến kiệt cùng.

Mẹ - Tình yêu vĩ đại không bao giờ phai nhạt

Ảnh minh hoạ.
(PLVN) -  Tôi còn nhớ, ngày ấy tôi chỉ là một đứa trẻ nhỏ, ngây ngô chưa biết gì về sự vất vả của mẹ. Mẹ tôi là người phụ nữ hiền lành, nhân hậu và luôn dành trọn tình yêu thương cho đàn con thơ.

Nghĩ ngợi ngày gió về

Ảnh minh họa. (Nguồn: ST)
(PLVN) - Sáng thấy trời lạnh, tôi nói với con trai để ba chở đi học cho đỡ lạnh. Bình thường con trai tôi đang học lớp 6 phải đạp xe chừng 2km để tới trường. Con bảo, thích vậy cho chủ động và không phải ba mẹ đón đưa.

Thênh thang phố

Thênh thang phố
(PLVN) - Sống làm gì nữa khi bao quanh chỉ toàn những cực hình. Đầu óc Hân chìm trong mông lung ảo mờ. Lúc nào cũng chỉ nghe thấy sự xúi giục từ phía thùy não, vốn đã trở nên xơ cứng, u tối. Mắt cô lòe nhòe nhìn ra vô định.

Sau bão

Sau bão
(PLVN) - Trận bão quét qua làm cây cối ngã quỵ. Vùng vốn nghèo khó nay đối mặt mối nguy sạt lở đất đá. Vì sự cảm thương với bà con mà Hiển ngồi lên chuyến xe này.

Có những kiểu yêu…

Có những mối quan hệ độc hại, đầy rẫy bạo lực và bất bình đẳng nhưng người trong cuộc không dứt ra được, bởi cái cớ “trót yêu”. (Nguồn: FL)
(PLVN) - Lan Anh gục khóc nức nở trên vai bạn. Trên gương mặt cô là đôi mắt sưng húp, không phải do khóc, mà là do một tác động ngoại lực. Bờ môi sưng vêu, tụ máu. Người bạn gái thân thiết nghiến răng: “Đã nói mày bao nhiêu lần, phải bỏ cái thằng vũ phu đó đi, không có ngày nó đánh mày chết, mà mày không nghe”. Lan Anh rấm rứt trong làn nước mắt: “Nhưng tao không bỏ được. Tao yêu ảnh. Ảnh chỉ có tật nóng tính, còn lại rất tốt với tao…”.

Cô gái violon

Ảnh minh họa. (Nguồn: V.H)
(PLVN) - Buông tay khỏi những nốt đàn, Nhật thở dài đứng lên. Người bố đi từ trong phòng ra. Nhìn ánh mắt Nhật, ông nói: “Mới gặp chút khó khăn đã…”. Người bố hiểu tâm trạng con qua tiếng đàn.

Suốt đời học làm thầy

Dẫu cho cuộc sống có đổi thay thế nào, vị trí, vai trò của một người thầy trong xã hội, trong hành trình trưởng thành của mỗi đứa trẻ là không thay thế được. (Nguồn: ĐN)
(PLVN) - Những lúc không bận bịu lên lớp hay bài vở, giáo án, anh vẫn thường miệt mài xem gì đó trên điện thoại, soạn gì đó trên máy tính, lúi húi ghi chép gì đó trong quyển sổ tay nhỏ mang bên người. Bạn bè hỏi, anh bảo anh đang học. Bạn bè đôi khi đùa, sao đi làm thầy giáo rồi mà cứ học học nữa học mãi vậy, định học đến giáo sư à? Thì anh chỉ cười thủng thẳng: Sự học là sự nghiệp suốt đời mà.

Những gì còn lại

Hình minh họa. (Nguồn: JV)
(PLVN) - Thi thoảng thầy kể về một câu chuyện nào đó của những năm về trước vô tình tôi bắt gặp hình ảnh của chính mình trong đó, chỉ thế thôi không cụ thể một niềm nhớ nào.

Thống Linh và tôi

Ảnh minh họa.
(PLVN) - Lúc còn là trẻ con, chắc hẳn ai cũng thích chơi trò cô dâu, chú rể. Chỉ là sau này đến tuổi biết ngại ngùng, người ta mới đâm ra rụt rè trước những lời gán ghép vợ chồng. Tôi cũng chẳng là ngoại lệ, hồi học lớp một, tôi khoái làm cô dâu vô cùng. Một ngày tôi đòi làm đám cưới cả chục lần với thằng Thống Linh hàng xóm. Thống Linh chắc cũng thích làm chồng tôi, vì chẳng bao giờ nó tỏ ra khó chịu trước lời những đề nghị kết hôn trắng trợn ấy.

Bánh đúc không xương

Bánh đúc không xương
(PLVN) - Sau ngày giỗ đầu của mẹ tôi, bố mời mọi người đến họp gia đình. Trong cuộc họp, tiếng ông nội sang sảng quyền lực, tiếng chú Hảo buông bải nước đôi, tiếng cô Hậu thẽ thọt xa xót. Chỉ có tiếng bố trầm lắng nhưng lại như những nhát búa nện vào trái tim đang tuổi nổi loạn của tôi.

Bay lên từ nước

Bay lên từ nước
(PLVN) - Màn đen hun hút, gió thổi rát mặt đêm. Bà Nhường cảm nhận chuyện chẳng lành với đàn cò nên đã gọi con trai dậy, cầm đèn pin ra vườn.

Sài Gòn trong cơn mưa…

Những cơn mưa Sài Gòn thường chọn cho mình giờ rơi khắc nghiệt nhất, ấy là buổi tan tầm.
(PLVN) - Nhiều người hay bảo thích ngắm mưa rơi. Vì nhìn mưa rơi sao mà tươi mát, mà dịu dàng đến thế, như một bản nhạc của đất trời.

Xuyên bão

Tranh minh họa của Văn Học
(PLVN) - Trận bão về sớm hơn thường lệ. Gió ầm ào gào rít như muốn tàn phá tất cả. Ngoài kia, cây cối bị vặn ngả nghiêng, rõa rượi, lá bị bứt xáo xác, bay chíu chít.

Về nhé bạn ơi!

Ảnh minh họa. (Nguồn: N.T)
(PLVN) - Cứ sáng sớm hơn 4 giờ bố sẽ gọi tôi dậy. Vệ sinh cá nhân xong là đi học. Nhà tôi cách trường hơn 10 cây số. Cả làng chỉ có mình tôi đi bộ nên sáng nào cũng vậy, bố đều đi cùng cho tới khi gặp được người đi chợ thì ông mới quay về.

Miền thơ ấu

Ảnh minh họa. (Nguồn: B.T)
(PLVN) - Sáng đi học, chiều vừa chăn bò, cắt cỏ. Nếu không cắt cỏ thì phải vơ lá. Thôi thì đủ các loại lá, lá tre, lá vải, gốc cây ngô, dây bù lào già (cây bí đỏ)… để về làm củi đun.

Báu vật của người già

Ảnh minh họa
(PLVN) - Có một lần, một người bạn của tôi đăng lên mạng thông tin “Tìm bố lạc”. Trong bài viết ấy, bạn nói rằng bố bạn đã bỏ nhà đi mấy hôm nay. Kèm theo thông tin ấy là tấm ảnh một người đàn ông hơn 65 tuổi, trông còn minh mẫn, nét mặt sáng sủa, hiền lành.