Nghĩ ngợi ngày gió về

Ảnh minh họa. (Nguồn: ST)
Ảnh minh họa. (Nguồn: ST)
0:00 / 0:00
0:00
(PLVN) - Sáng thấy trời lạnh, tôi nói với con trai để ba chở đi học cho đỡ lạnh. Bình thường con trai tôi đang học lớp 6 phải đạp xe chừng 2km để tới trường. Con bảo, thích vậy cho chủ động và không phải ba mẹ đón đưa.

Thực ra nói lạnh, nhưng chỉ se lạnh, mặt trời vẫn mọc và nắng ấm lan toả khắp đường phố. Nên cái lạnh cuối thu chớm đông chỉ nhẹ nhàng chút thôi, người ta vẫn mặc quần đùi, áo thun chạy xe sáng sớm bình thường.

Đô thị những năm gần đây rét muộn và khi vào đúng đỉnh điểm của rét cũng không còn kiểu rét buốt lạnh như những ngày xưa. Các nhà khoa học nói trái đất đang nóng lên và mọi thứ thay đổi quá nhanh.

Hà Nội bây giờ là thành phố ô nhiễm không khí thuộc loại nguy hiểm. Đọc báo cáo từ Chi cục Bảo vệ môi trường thành phố Hà Nội cho biết vào mùa khô, từ tháng 5 đến tháng 9 hàng năm chỉ số chất lượng không khí nhiều ngày ở mức rất xấu, gây hại cho sức khỏe. Thông tin từ Chi cục Bảo vệ môi trường Hà Nội cho biết, có nhiều nguồn gây ô nhiễm môi trường không khí như quá nhiều khu công nghiệp, làng nghề, xe hơi, xe máy lưu thông hằng ngày, rồi hoạt động đốt rơm rạ, rác thải sinh hoạt của người dân không được kiểm soát cũng là nguyên nhân gây ra ô nhiễm môi trường không khí.

Quả là dân đô thị đang phải sống chung với không khí ngột thở đó. Nhưng biết sao giờ khi mà họ đang tranh giành nhau từ chỗ đậu xe, nhà bên cạnh nhau để đống rác sao cho hợp lý, dội nước, sửa nhà, có khách đông… cũng phải dè chừng bạn láng giềng. Cộng đồng dân cư phải dậy sớm đi làm khỏi kẹt xe, đường phố cứ mưa lớn là lụt, chen chúc nộp đơn cho con vào trường công từ mẫu giáo… thì chuyện sống chung với không khí tệ hại chả là gì.

Mới đây, tôi đọc tin, nhiều bạn trẻ phải chen chân lên Ba Vì để chụp ảnh với hoa dã quỳ, một loài hoa mọc ở vệ đường, thành từng bụi lớn, nở rộ màu vàng rực rất đẹp mắt. Nó cũng xuất hiện nhiều ở vùng Tây Nguyên. Ngắm hoa là một thú chơi tao nhã, nhẹ nhàng, nhưng bây giờ ồn ào và chật chội quá. Người trẻ không có thời gian, không gian để ngắm, quan sát, suy ngẫm, chậm rãi… mà họ ùa đến đó chụp vội vài tấm hình để đăng trên mạng xã hội. Họ trang điểm thật đẹp để có những tấm hình ưng ý và ít để ý những sự va chạm đông đúc xung quanh, nhưng họ lại rất thích được nhiều like, được bình luận trên mạng xã hội. Một thế giới ảo đang biến thành thật.

Phải chăng, chúng ta đang tìm đối tác để tương tác trên thế giới ảo nhiều hơn là sự thật. Vì cuộc sống ở khu phố, cộng đồng nó quá quen thuộc và chán ngắt, người ta cần tìm những bạn bè trong thế giới rộng mở hơn. Đó chính là không gian của Internet. Đó là nhu cầu tìm kiếm, sẻ chia mới.

Tôi cũng mới đọc một tin thấy choáng váng, đó là ở một khu phố Tây Sơn, quận Đống Đa, Hà Nội, người ta tìm thấy hàng trăm bộ hài cốt khi thi công cải tạo đường cống thoát nước. Như vậy, từ lâu khu cư dân đông đúc này sống chung với người chết, nói theo dân gian là sống chung với “ma” và không có cảm giác sợ hãi. Nhà văn Võ Phiến có truyện ngắn rất hay mang tên “Đến khi ma chết” nói về một con ma nhập vào một cái chuông ở một hộ dân ở đô thị. Cuộc sống ồn ã, cuồng quay, nhộn nhịp, khiến con ma “hết phép” để dọa người và nó đều thất bại khi có ý định doạ nạt thành viên trong gia đình. Khi con ma ở làng quê, nhịp sống tâm linh khiến nó trỗi dậy mạnh mẽ, nhưng đô thị khiến con ma “không chốn dung thân”. “Bây giờ, cõi chết lại bị đe doạ lấn tràn của sức sống. Thế này thì còn biết đi về đâu? Ánh điện sáng tàn nhẫn sẽ rọi khắp cả và làm tan biến hết cảnh hư linh. Hết làm người còn ôm hy vọng được làm ma, hết làm ma mới thực không còn là gì cả. Không còn làm gì cả: tan biến mất trong khoảng vũ trụ vô cùng! Con ma chuông, muốn giậm chân mà khóc rống lên: “Chao ôi? Sao mà khổ đến làm vầy? Khổ đến làm vầy?” (trích “Đến khi ma chết”).

Cuộc sống và văn chương đâu khác nhau là mấy. Nhà kia đám ma, nhà này đám cưới, nhà này ăn nhậu râm ran, nhà kia người già đơn côi một mình, ánh đèn hiu hắt. Việc ai nấy làm, nếu có qua đời, biết nhau phúng viếng cho phải đạo, không thì thôi cũng chả sao. Chả ai trách nhau được vì bản chất đô thị nó vốn thế.

Cuộc sống ở đô thị là vậy, có ca thán, buồn vui. Sự chật chội là điều đương nhiên khi mà lực lượng di dân tự do luôn hướng về ánh đèn đô thị. Họ đi học, làm nghề, làm thuê… rồi mong bám víu vào đây vì tương lai của họ cũng như con em họ. Thứ bụi mịn, kẹt xe, lụt lội, va quệt, cạnh tranh, chửi bới, xếp hàng chờ khám bệnh, sống cạnh nghĩa trang, mồ mả… chả là gì hết.

Con người đô thị san sát nhau, phả hơi vào mặt nhau, nhưng lại ít chào nhau. Họ cứ dửng dưng với nhau vì quen biết gì đâu mà chào, mà cười với nhau. Cười với nhau người ta kêu mình là đồ khùng.

Đô thị chật chội, nóng ran, va chạm, xô đẩy, nhưng đô thị lại quá lạnh lùng!

Tin cùng chuyên mục

Tranh minh họa. (Nguồn: Văn Học)

Thầm thì hoa nở

(PLVN) - Người phụ nữ đó hay mua lắm và thường đội mũ và không tháo khẩu trang. Lần nào đến cũng chỉ chọn một bó nhỏ, hoặc chục bông hồng về cắm. Tôi tự nhủ, lần sau phải ghi nhớ biển số xe máy của cô. Dễ chừng một tháng mua một lần, có khi hai lần. Cô sẽ dừng trước cửa, lặng lẽ, nhìn quanh, rồi đi.

Đọc thêm

Hội xuân trên miền đá lạnh

Tranh minh họa. (Nguồn: Văn Học)
(PLVN) - Mùa xuân đến. Bản Ðèo Hoa ngập tràn tiếng đàn, tiếng sáo. Một góc Pattaya giữa ngút ngàn mây núi. Tối nào cũng vậy, lũ trai bản lại rủ nhau đốt một đống lửa thật to dưới tán một cây săng lẻ. Ðống lửa là những khát khao rừng rực cháy trong lòng chúng. Những hớp rượu nếp nương cứ ừng ực tuôn vào, những bài ca cứ thế ngân lên. Những cô gái trẻ ngồi bên khung cửi tay dệt vải mà tâm hồn như những con chim đậu trên cành.

Trái tim... giấy

Ảnh minh họa. (Ảnh chụp màn hình phim Yêu tinh)
(PLVN) - Phi ngồi thẫn thờ bên cửa sổ, nhìn vơ vẩn dãy nhà cùng những cụm mây đen che lấp nền trời. Theo thói quen, anh liếc mắt qua ô cửa đối diện. Đăm đăm dán mắt vào khung cửa khép kín, Phi tin tưởng rằng nếu cứ nhìn mãi như vậy, một lúc nào đấy nó sẽ được mở ra bởi đôi tay trắng muốt. Nhưng rõ là vô vọng, Hân chuyển đi được gần một tuần. Cô đã gặp Phi để nói lời từ biệt, còn tặng anh chiếc lọ thủy tinh đựng những ngôi sao giấy.

Ánh Sao

Tranh minh họa. (Nguồn: Văn Học)
(PLVN) - Chiều thả những sợi nắng vàng rực xuống sân ga lố nhố người. Tiếng loa thúc giục hành khách lẫn trong tiếng cười nói xôn xao. Đây là chuyến đi xa một mình đầu tiên của tôi. Tôi chọn cho mình cách di chuyển bằng tàu hỏa như muốn có thêm chút thời gian và tâm sức để suy ngẫm về những gì đã xảy ra và cả những điều sắp phải đối mặt.

Lời dặn của mẹ

Ảnh minh hoạ (Ảnh: VOV).
(PLVN) -  Mẹ tôi thường dặn: “Trong cuộc đời này, con đừng suy nghĩ nhiều về chỗ đứng. Con hãy suy nghĩ con đứng như thế nào. Con đứng thẳng người, chỗ thấp cũng thành cao. Con đứng khom lưng, trên cao cũng thành thấp, con ạ.” Những lời dạy ấy, tôi không bao giờ quên. Vậy mà, thấm thoát đã hơn ba năm kể từ ngày mẹ rời xa cõi đời này.

Ba thứ vô thường, vô giá, và cần trân trọng trong đời người

Ảnh minh hoạ (Ảnh:Giacngo.vn)
(PLVN) -  Trong cuộc đời mỗi con người, có những thứ thoáng qua như cơn gió, dễ đến và cũng dễ đi. Đó là công danh, tiền tài và sự nghiệp. Những thứ này, dù có vẻ hào nhoáng và rực rỡ, thực chất chỉ là phù du. Công danh có thể mất đi khi thời thế đổi thay, tiền tài cũng chỉ như nước chảy qua tay, và sự nghiệp, dù lớn lao đến đâu, cũng chẳng thể trường tồn mãi. Đuổi theo những điều này mà quên đi giá trị thực sự của cuộc sống, con người sẽ tự đánh mất chính mình.

Lời hồi đáp

Lời hồi đáp
(PLVN) - Có những khoảng trống không tên gợi lên nỗi nhớ nhung hoặc tôi cố gắng không nhồi nhét một cái tên vào đó. Vì chỉ cần định hình một cái tên thôi thì có nghĩa mình đã nhớ thương người ta đến mức nào...

Sông con gái

Sông con gái
(PLVN) - Cánh chim én vụt qua nền trời, soi lên mặt sông những vệt dài mờ ảo. Soi lên cả rừng hoa cải đang nở đầy một vạt sông. Người đến khu Đoài vẫn bảo, không hoa cải nơi đâu bền như nơi này. Mọi nơi hoa cải vàng, cải trắng nở đận tháng mười mùa đông. Nhưng bến thôn Đoài cứ phải sang xuân. Hoa cứ ngặt lên, hoa cải củ trắng thì trắng đến nhức nhối, hoa cải sen đã vàng là đến kiệt cùng.

Mẹ - Tình yêu vĩ đại không bao giờ phai nhạt

Ảnh minh hoạ.
(PLVN) -  Tôi còn nhớ, ngày ấy tôi chỉ là một đứa trẻ nhỏ, ngây ngô chưa biết gì về sự vất vả của mẹ. Mẹ tôi là người phụ nữ hiền lành, nhân hậu và luôn dành trọn tình yêu thương cho đàn con thơ.

Thênh thang phố

Thênh thang phố
(PLVN) - Sống làm gì nữa khi bao quanh chỉ toàn những cực hình. Đầu óc Hân chìm trong mông lung ảo mờ. Lúc nào cũng chỉ nghe thấy sự xúi giục từ phía thùy não, vốn đã trở nên xơ cứng, u tối. Mắt cô lòe nhòe nhìn ra vô định.

Sau bão

Sau bão
(PLVN) - Trận bão quét qua làm cây cối ngã quỵ. Vùng vốn nghèo khó nay đối mặt mối nguy sạt lở đất đá. Vì sự cảm thương với bà con mà Hiển ngồi lên chuyến xe này.

Có những kiểu yêu…

Có những mối quan hệ độc hại, đầy rẫy bạo lực và bất bình đẳng nhưng người trong cuộc không dứt ra được, bởi cái cớ “trót yêu”. (Nguồn: FL)
(PLVN) - Lan Anh gục khóc nức nở trên vai bạn. Trên gương mặt cô là đôi mắt sưng húp, không phải do khóc, mà là do một tác động ngoại lực. Bờ môi sưng vêu, tụ máu. Người bạn gái thân thiết nghiến răng: “Đã nói mày bao nhiêu lần, phải bỏ cái thằng vũ phu đó đi, không có ngày nó đánh mày chết, mà mày không nghe”. Lan Anh rấm rứt trong làn nước mắt: “Nhưng tao không bỏ được. Tao yêu ảnh. Ảnh chỉ có tật nóng tính, còn lại rất tốt với tao…”.

Cô gái violon

Ảnh minh họa. (Nguồn: V.H)
(PLVN) - Buông tay khỏi những nốt đàn, Nhật thở dài đứng lên. Người bố đi từ trong phòng ra. Nhìn ánh mắt Nhật, ông nói: “Mới gặp chút khó khăn đã…”. Người bố hiểu tâm trạng con qua tiếng đàn.

Suốt đời học làm thầy

Dẫu cho cuộc sống có đổi thay thế nào, vị trí, vai trò của một người thầy trong xã hội, trong hành trình trưởng thành của mỗi đứa trẻ là không thay thế được. (Nguồn: ĐN)
(PLVN) - Những lúc không bận bịu lên lớp hay bài vở, giáo án, anh vẫn thường miệt mài xem gì đó trên điện thoại, soạn gì đó trên máy tính, lúi húi ghi chép gì đó trong quyển sổ tay nhỏ mang bên người. Bạn bè hỏi, anh bảo anh đang học. Bạn bè đôi khi đùa, sao đi làm thầy giáo rồi mà cứ học học nữa học mãi vậy, định học đến giáo sư à? Thì anh chỉ cười thủng thẳng: Sự học là sự nghiệp suốt đời mà.

Những gì còn lại

Hình minh họa. (Nguồn: JV)
(PLVN) - Thi thoảng thầy kể về một câu chuyện nào đó của những năm về trước vô tình tôi bắt gặp hình ảnh của chính mình trong đó, chỉ thế thôi không cụ thể một niềm nhớ nào.

Thống Linh và tôi

Ảnh minh họa.
(PLVN) - Lúc còn là trẻ con, chắc hẳn ai cũng thích chơi trò cô dâu, chú rể. Chỉ là sau này đến tuổi biết ngại ngùng, người ta mới đâm ra rụt rè trước những lời gán ghép vợ chồng. Tôi cũng chẳng là ngoại lệ, hồi học lớp một, tôi khoái làm cô dâu vô cùng. Một ngày tôi đòi làm đám cưới cả chục lần với thằng Thống Linh hàng xóm. Thống Linh chắc cũng thích làm chồng tôi, vì chẳng bao giờ nó tỏ ra khó chịu trước lời những đề nghị kết hôn trắng trợn ấy.

Bánh đúc không xương

Bánh đúc không xương
(PLVN) - Sau ngày giỗ đầu của mẹ tôi, bố mời mọi người đến họp gia đình. Trong cuộc họp, tiếng ông nội sang sảng quyền lực, tiếng chú Hảo buông bải nước đôi, tiếng cô Hậu thẽ thọt xa xót. Chỉ có tiếng bố trầm lắng nhưng lại như những nhát búa nện vào trái tim đang tuổi nổi loạn của tôi.

Bay lên từ nước

Bay lên từ nước
(PLVN) - Màn đen hun hút, gió thổi rát mặt đêm. Bà Nhường cảm nhận chuyện chẳng lành với đàn cò nên đã gọi con trai dậy, cầm đèn pin ra vườn.

Sài Gòn trong cơn mưa…

Những cơn mưa Sài Gòn thường chọn cho mình giờ rơi khắc nghiệt nhất, ấy là buổi tan tầm.
(PLVN) - Nhiều người hay bảo thích ngắm mưa rơi. Vì nhìn mưa rơi sao mà tươi mát, mà dịu dàng đến thế, như một bản nhạc của đất trời.

Xuyên bão

Tranh minh họa của Văn Học
(PLVN) - Trận bão về sớm hơn thường lệ. Gió ầm ào gào rít như muốn tàn phá tất cả. Ngoài kia, cây cối bị vặn ngả nghiêng, rõa rượi, lá bị bứt xáo xác, bay chíu chít.