Gác xép một chiều trở gió...

Gác xép là một góc tâm hồn
Gác xép là một góc tâm hồn
0:00 / 0:00
0:00
(PLVN) -  Như một góc khuất của tâm hồn người. Mỗi ngôi nhà có một góc tối, đựng đủ thứ đồ tạp nham, những thứ không nỡ vứt bỏ, trong khi chẳng dùng được vào việc gì.

Thân thiết với tôi trong ngôi nhà là gác xép. Vì chật chội, bố mẹ cố gom gỗ cũ mà làm cho các con một chốn riêng. Cũng là nơi chất chứa những thứ đồ cũ bỏ, chăn đệm mùa đông không còn đắc dụng; những hòm xiểng, áo quần khươm niên; những sách vở đã học xong không nỡ xé bỏ; những sách truyện mối xông rách nát không đọc được…Đó là một góc tâm hồn tôi.

Những ngày mấy chị em còn son rỗi, mỗi khi có dịp gặp nhau là chen chúc nhau ngủ, trò chuyện suốt đêm. Trong thanh vắng, ngoài tiếng cười rúc rích còn tiếng con mọt ăn gỗ kèn kẹt, mùi cũ mục của đám đồ chất đống xung quanh, cầu thang gỗ ọp ẹp nhưng cứ thi nhau trèo lên chạy xuống…

Thoắt cái đã mười lăm năm, bằng cuộc lưu lạc của cô Kiều. Nhà cũ đã xây lại, sửa sang mấy lần, rồi chuyển sang chỗ mới cũng được dăm năm.

Tủ sách đồ sộ của cả nhà, thực ra là của bố, tích trữ suốt một thuở từ trai trẻ cho đến khi con cái một đàn, đã bị đem ra cuốn pháo, cho nổ tung thành “muôn hồng nghìn tía” hồi cuối những năm 80, khi kinh tế gia đình quá khó khăn. Cái tủ sách trong góc nhà như một nhắc nhở buồn bã về những giấc mơ tan vỡ… Đói là một phần nhưng cái chính là muốn xoá chúng đi trước cuộc đời quá nhiều thua thiệt đang rơi vào cái khúc cay cực nhất..

Gia đình lao đao từ chặp này sang chặp khác. Gác xép nhiều đồ bỏ đi. Mà con cái thì mỗi đứa một đường riêng của nó. Nhà vắng người. Mỗi người chật vật với con đường riêng ấy. Gác xép u buồn đi một chặng dài.

Trong những giấc mơ về thời thơ ấu, vẫn chỉ mơ thấy ngôi nhà cũ, với hàng hiên gạch nho nhỏ, cánh cửa xanh bằng gỗ cũ xỉn và bức tường vôi tróc lở…

Những khi hồi tưởng, vẫn thấy lúc nằm dài trên gác xép, ngó xuống, qua hàng hiên, mẹ đang cặm cụi nhặt rau hay chị đang quét tước, dọn dẹp. Đời chầm chậm trôi… Mà khi ấy lại mong bao giờ mới qua cái đận này?

Ngôi nhà mới cũng có gác xép gỗ, nhưng cầu thang bằng sắt chắc chắn hơn. Lại gây dựng một tủ sách mới. Bởi thói quen đọc không bỏ được. Và ý nghĩ, có cái gì cho bọn trẻ sau này, nuôi dưỡng tâm hồn chúng, để chúng lớn lên mà không quá cách biệt với mình. Cầu nối tuyệt nhất giữa các thế hệ có lẽ là chung một tuyến nhân vật hay một hình tượng văn chương chăng? Mà đơn giản hơn, tủ sách đó cũng là một thu xếp cho tuổi già.

Gác xép mới này vẫn thế. Vẫn những món đồ không tích sự. Vẫn chăn đệm phơi phóng xếp cuộn gọn gàng sau vụ đông. Vẫn mùi cũ mục. Mỗi lần trèo lên gác xép lại tưởng mình vẫn đang tuổi hoa niên, trèo lên để giở nhật ký ra viết vội vài dòng. Nhưng khi giở đến những cuốn sách có ghi tháng ngày mới nhớ bao nhiêu thời gian đã trôi qua khắc khoải…

Gác xép như ga xép trong chặng hành trình dài của đời người để dừng lại khi quá mệt mỏi, hoài nghi con đường phía trước. Nhiều khi trở về nhà, trèo lên gác xép lục lọi đám đồ cũ kỹ, những tấm ảnh ngây ngô, những dòng nghuệch ngoạc,…Đến khi trở xuống lòng đã nhẹ đi rất nhiều.

Gác xép - như mẹ. Nơi chan chứa niềm yêu thương và nơi lòng mẹ không bao giờ cạn đi niềm khoan dung, những cay đắng, nhọc nhằn luôn được xoa dịu, lắng chìm. Vẫn bay trên đường đời như chim, nhưng lúc thất bại, chán chường thì quay về. Không cần thở than, chỉ cần nằm đó, mà nghe tiếng mẹ ru cháu, giữa chiều trở gió hay buổi ban trưa nắng oi: "Làm trai cho đáng nên trai Phú Xuân cũng trải Đồng Nai cũng từng…"

Ru đời hay ru mình đấy? Hay là cả hai? Chỉ nghe giọng ru khắc khoải ấy đã thấy dịu đi bao nhiêu lo toan định vùng lên đo tính với với đời. Tất thảy đều nhạt hết. Gác xép. Mẹ tôi. Xin mãi còn nguyên đó, cho tôi lui về tìm chốn nghỉ ngơi…

Tin cùng chuyên mục

Một bước lên thiên đường

Một bước lên thiên đường

(PLVN) - Một đứa con gái bị mẹ sinh ra rồi ném ra ngoài đường, kèm theo căn bệnh chết người. Điều đó là một định mệnh đau thương, như một tấm chứng minh thư nhắc cho tôi biết mình là ai. Người cứu tôi là một nhà sư.

Đọc thêm

Lời hứa

Lời hứa
(PLVN) -  Trời đã nhá nhem tối nó mới đi làm về, sương của màn đêm lạnh toát chỉ đủ bao bọc lên tay chân nó chứ không che lấp được mùi mồ hôi nồng thấm trên áo quần khi nó vất vả cả ngày hè bên ngoài.

[Truyện ngắn] Rừng tái sinh

[Truyện ngắn] Rừng tái sinh
(PLVN) - Ông đưa bàn tay run run đặt vào bờ vai đầy đặn, nham nhở những mụn vá của người đàn bà, định an ủi một câu gì đó. Hình như chỉ chờ có thế,....

Duyên nợ ở đời, nơi ấy là tình yêu

Chuyện tình yêu, hôn nhân, vỡ tan là cái duyên ở đời.
(PLVN) - “Thuở ấy có em”, một sáng tác theo phong cách Jazz của nhạc sĩ Huỳnh Anh, với những câu hát tình tứ cho một cuộc tình trọn vẹn: “Thuở ấy có em anh yêu cuộc đời, yêu đôi môi hồng điểm nét son tươi. Yêu đôi tay ngà làn má thắm, tóc xanh buông lả lơi, nhớ em nhớ bao thuở ấy…”.

Hoa ly sa đỏ thắm

Ảnh minh họa
(PLVN) - Xa Ngán Tý. Cái tên gì mới nghe đã thấy ngao ngán, ngái xa. Vừa nhận quyết định về huyện Xén Mần công tác, tôi được trưởng phòng giáo dục điều lên xã Pá Vấy Sủ, rồi lại được hiệu trưởng phân công về điểm trường Xa Ngán Tý.

"Hố đen sâu thẳm"

"Hố đen sâu thẳm"
(PLVN) - Pyun Hye-Young là một trong những đại diện tiêu biểu của văn học Hàn Quốc đương đại, tác giả tiểu thuyết “Hố đen sâu thẳm”.

Tháng 10 với triển lãm tranh “Sắc thu”

Tháng 10 với triển lãm tranh “Sắc thu”
(PLVN) - “Sắc thu” là tên triển lãm tranh của 2 họa sĩ Thành Long và Cẩm Vân diễn ra từ ngày 24 -30/10/2022 tại Trung tâm triển lãm 29 Hàng Bài, Hà Nội, với 50 tác phẩm được sáng tác trong 2 năm gần đây của 2 tác giả.

Vẻ đàn bà

Ảnh minh họa
(PLVN) -  Hơn cả quyến rũ, hơn cả dịu dàng, nếu có từ nào mà tôi thích dùng nhất để tả về đàn bà, chính là ngọt ngào.

Ra mắt tập di cảo: Trong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễn

Ra mắt tập di cảo: Trong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễn
(PLVN) -  Nhan đề “Trong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễn” của cuốn sách là một câu thơ trong bài “Có một thời như thế” của Xuân Quỳnh, gợi nhớ đến những điều có giá trị và vĩnh viễn như những tác phẩm xuất sắc Xuân Quỳnh đã để lại cho nền văn học nước nhà.

[Truyện ngắn] Đi qua mùa thu

[Truyện ngắn] Đi qua mùa thu
(PLVN) -  Ở thành phố hơn sáu triệu dân, người như nêm cối, thì cái hồ 50 ha này là một thế giới tĩnh lặng. Nhã thích ra đây, và chỉ vào Coffee Mây, ngồi đúng cái bàn sát mép hồ, có khi chỉ để uống một tách trà hoa, nhìn hồ, nhìn mây và thả những ý nghĩ trôi tuột vào một miền xa lơ lắc nào đó.

Ra mắt sách “Thế giới sau những bước chân du ký”

Ra mắt sách “Thế giới sau những bước chân du ký”
(PLVN) - Ngày 11/10, buổi giao lưu ra mắt sách “Thế giới sau những bước chân du ký” diễn ra tại TP HCM. Đây là bộ sách gồm 2 cuốn, viết về những chuyến đi du lịch của tác giả Đàm Quang Hoàng Hải sau nhiều năm đặt chân đến hơn 30 quốc gia trên thế giới.

Những trí tuệ vĩ đại

Những trí tuệ vĩ đại
(PLVN) - “Những trí tuệ vĩ đại” là bộ sách được biên soạn công phu kết hợp với hình ảnh tư liệu quý hiếm do công ty xuất bản nổi tiếng Anh Quốc – Welbeck Publishing xuất bản nay đã được Tân Việt Books mua bản quyền và chuyển ngữ sang tiếng Việt.

[Truyện ngắn] Dáng thu

[Truyện ngắn] Dáng thu
(PLVN) -  Đó là trung thu đầu tiên từ khi con trai ông lên thành phố đến giờ, gia đình mới bên nhau ăn một bữa cơm dưới mái nhà xưa cũ. Người con cúi đầu xin lỗi bố. Ở đời vốn dĩ cứ hay suy bụng ta ra bụng người, để rồi khiến chính những người thân của mình lại chịu tổn thương.

“Trời xanh của mỗi người”

“Trời xanh của mỗi người”
(PLVN) -  Nhắc đến Xuân Quỳnh độc giả thường nhớ đến một nữ thi sĩ với những bài thơ tình nồng nàn, tha thiết, thì với “Trời xanh của mỗi người”, bạn đọc sẽ được tiếp cận gia tài văn học trọn vẹn của Xuân Quỳnh với mảng đề tài viết cho thiếu nhi mà thi sĩ đã gửi gắm tình yêu, nhiệt huyết sáng tạo.

Người Sài Gòn nhớ mùa thu Hà Nội

Ảnh minh họa.
(PLVN) - Sài Gòn mùa này, sau những cơn mưa dai dẳng, trời bắt đầu mát dịu vào thu. Giữa mùa thu Sài Gòn, người Sài Gòn nao nao nhớ mùa thu Hà Nội...

Tình già

"Em ơi có hoa nào không tàn, có tình nào không phai, như tình anh với em" ( Tà áo xanh - Đoàn Chuẩn - Từ Linh).
(PLVN) - Khi bước vào tuổi chớm già, con người lại bắt đầu thu vén lại. Thu vén mối quan hệ, công việc, rong chơi...