Chuyện thời du học (Kỳ 4): 5 ngày nằm chờ ở Irkutsk và chặng đường xuyên Xibêri từ Á sang Âu

0:00 / 0:00
0:00
(PLVN) - Sau một tuần trên tàu hoả, không nước tắm, chỉ có rửa mặt. Quần áo nhàu nhĩ… anh em học sinh Việt Nam xuống ga Irkutsk trông thật… thảm! Ai cũng gầy còm vêu vao, bé lách chách...
Buổi đến trường đầu tiên tại Đại học Kiev tháng 9/1973. Buổi đến trường đầu tiên tại Đại học Kiev tháng 9/1973.

Lời dẫn: Thế hệ chúng tôi, đầu thập niên 70 của thế kỷ trước tốt nghiệp phổ thông, trong những năm tháng còn chiến tranh bom đạn ác liệt ấy, rất nhiều bạn bè rời ghế nhà trường là phải ra trận. Chúng tôi, một số rất nhỏ có may mắn là được đi du học. Người đi Liên Xô, người sang Đông Đức, Tiệp Khắc, Hungari, Ba Lan, Rumania… Ngày ấy đi du học sang châu Âu toàn đi bằng tầu hoả (trừ một lần vào năm 1969 do chiến tranh biên giới Xô - Trung, anh em đi bằng tầu biển của Liên Xô sang đón ở cảng Hải Phòng đi Vlađivostok, Liên Xô, rồi từ đấy lại đi tiếp tầu hoả).

Chắc nhiều người có thể không còn nhớ những ngày dài đằng đẵng đi tầu hoả thời ấy, rồi những ngày bên “Tây” sinh hoạt ra sao? Trong loạt bài “Chuyện thời du học”, tôi ghi lại những kỷ niệm để tôi cũng như nhiều người đã từng trải qua cùng nhớ lại những kỷ niệm của thời ấy, mà giờ đã nửa thế kỷ trôi qua. Trân trọng gửi tới bạn đọc.

Irkutsk, được coi là thủ phủ của miền đông Xibêri, nằm bên bờ sông Angara, không xa bờ hồ Bai- can. Irkutsk khi xưa xa xôi, hẻo lánh, là nơi lưu đày của bao tù nhân từ thời Nga hoàng. Ai đã bị đày đến đây thì khó mong có ngày về… Nhưng từ năm 1898 khi tuyến đường sắt xuyên Xiberi vươn tới đây thì Irkutsk “lột xác” và được mệnh danh là “Paris của vùng Xiberi”.

Irkutsk là trung tâm công nghiệp sản xuất máy bay quan trọng của Liên Xô khi xưa và của Nga hiện nay (máy bay phản lực quân sự SU được sản xuất tại đây). Đây cũng là đầu mối đường sắt tại Viễn Đông của Liên Xô trước kia và Nga hiện nay.

Từ đây tất cả các tuyến xuyên Xiberi ra tới tận Vladivostok trên bờ biển Thái Bình Dương, sang Trung Quốc và Mông Cổ, rồi từ đó sang tới Việt Nam. Chính vì vị trí địa lý như vậy nên Irkutsk là trạm tiếp đón đầu tiên của các sinh viên từ Việt Nam mới sang ngày ấy. Để rồi từ đây anh em được phân ra ai đi tiếp đến các thành phố nào ở Liên Xô và tất cả các nước Đông Âu.

Ký túc xá của Trường Đại học Sư phạm Irkutsk, do sinh viên bản địa nghỉ hè nên được trưng dụng làm “căn cứ “, là “đại bản doanh” đón các lưu học sinh từ Việt Nam sang học ở Liên Xô và các nước Đông Âu. (Cũng có năm thì đoàn đi các nước Đông Âu không tập trung “tẩy uế, thanh lọc” ở Irkutsk mà đi thẳng sang nước tiếp nhận.

Tại đấy sẽ tổ chức “công đoạn” này). Công việc đầu tiên ban tiếp đón yêu cầu anh em phải làm là tắm rửa và khám sức khoẻ phân loại. Sau nhiều ngày trên tầu không được tắm rửa, ngứa ngáy, nhiều anh em mọc mụn, gãi trầy xước… Lại có anh chị bị ghẻ, hắc lào từ nhà… Nay được “phô diễn” trước mặt các bác sỹ Liên Xô.

Hồi tưởng lại cảnh này sau gần nửa thế kỷ tôi vẫn nhớ như in: Nhiều anh chị bé quá, các ông bà Liên Xô không tin họ đã thanh niên mà nghĩ là trẻ con 13-14 tuổi. Anh em xếp hàng, 5-6 người một đợt vào phòng, cởi hết quần áo.

Nhiều anh có lẽ lần đầu tiên trong đời “nhồng” trước người lạ, lại có cả bác sỹ nữ nên ngượng nghịu, xấu hổ, lóng ngóng… như gà mắc tóc. Bị quát. Nhưng chả ai hiểu gì. Cười trừ. Lại còn cười toe toét nữa chứ!

Mấy con “ghẻ” và các nốt hắc lào ấy làm khối anh không qua được “cửa ải” này. Ai “nhẹ” thì phải nằm thêm ở đây để xử lý. Nếu “nặng” thì phải xách va ly… quay đầu về nước. Anh chị nào có “vết thâm, tròn hình đồng xu” trên người thì cầm chắc xuất này. “Tây” rất sợ hắc lào!

***

Chuyện thời du học (Kỳ 4): 5 ngày nằm chờ ở Irkutsk và chặng đường xuyên Xibêri từ Á sang Âu ảnh 1

Tấm ảnh lưu niệm chụp các du học sinh Việt Nam tại Đại học Kiev, tác giả Nguyễn Văn Ất là người đứng giữa (đánh dấu ngôi sao).

Toàn những anh em từ “quê” ra, chưa một lần nhìn thấy cái bếp ga. Thấy ở ký túc xá có phòng bếp, đặt các bếp ga 4 lỗ to tướng. Hý hoáy bật bếp thấy tiếng ga xì xì thoát ra, nhưng không thấy lửa đâu cả. Sờ tay không thấy nóng. Thế là dí mũi vào ngửi. Đâu có biết là phải có diêm hay bật lửa châm vào thì ga mới cháy! Bữa ăn có nước kơ-vass (một loại nước giải khát làm từ men lúa mạch, có mầu nâu đậm), chưa được uống bao giờ, mùi hơi lạ. Lại bảo là Tây nó cho uống nước ngâm tre có mùi… thum thủm!

Đặc biệt dở khóc dở cười là nhiều anh chưa một lần được thấy cái “toa let” xí bệt, nên không biết sử dụng thế nào. “Đi” xong không biết giật nước chỗ nào, cứ mặc kệ “sản phẩm” lều bều, lại còn chửi sao không thấy có nước để dội! Chuyện như thế này có kể cả ngày cũng không hết…

Thế rồi 5 ngày “tẩy uế, thanh lọc” ở Irkutsk cũng trôi qua. Đại đa số đều vượt qua được “cửa ải” này. Các anh chị em được phân thành các nhóm để đi về các thành phố của Liên Xô hoặc đi tiếp các nước Đông Âu. Các nhóm đi vào những ngày khác nhau, vì phụ thuộc vào các chuyến tầu xuất phát từ Irkusk hoặc đi qua dừng đón khách ở Irkutsk, để đến khu vực nào của Liên Xô hoặc đi Đông Âu.

Từ đây đoàn chia lẻ chứ không phải tất cả cùng đi chung một chuyến tầu như đã đi từ Việt Nam sang. Nhóm chúng tôi hơn 20 anh chị em lên tầu đi Kiev.

Thêm trọn một tuần nằm trên xe lửa, vượt tiếp hơn 7000 km nữa. Xuyên qua hết cả vùng Xibêri rộng lớn, bạt ngàn rừng tai-ga. Các địa danh học địa lý bao năm nay chỉ được nghe tên và nhìn trên bản đồ thì nay hiển hiện trước mắt: các dòng sông Lêna, Ênisey, Ô-bi…, thành phố của thủy điện khổng lồ Krasnoarsk…

Tầu chạy cả trăm cây số mà chẳng thấy làng mạc, chỉ thấy ngút ngàn rừng tai- ga... Từ Irkutsk tầu chạy hơn 2 ngày 2 đêm mới tới Novoxibirsk - thành phố lớn nhất của Liên Xô trên phần đất châu Á, nằm bên hai bờ sông Ô-bi. Novoxibirsk nằm ở trung tâm Xiberi, nó được coi là “thủ đô” của cả vùng Xiberi rộng lớn như “ốc đảo” giữa thảo nguyên bao la.

Tầu chúng tôi đến thành phố vào ban đêm. Thảo nguyên bằng phẳng, mênh mông làm ánh đèn sáng rực của thành phố cách cả trăm kilomet vẫn thấy vầng sáng như chỉ đường cho bao đoàn tầu, chuyến xe giữa đêm đen của thảo nguyên bao la tưởng chừng như vô tận…

Tầu chạy cả gần hai tiếng đồng hồ rời khỏi thành phố mà khi ngoái lại vẫn thấy vầng sáng ở cuối chân trời… Từ Novoxibirsk tầu chạy về phía tây gần 1000 cây số nữa thì tới thành phố Ômsk. Tại đây đường sắt xuyên Xiberi đi về phía tây để chuẩn bị vào phần châu Âu của Liên Xô chia làm hai ngả: nhánh phía bắc chạy về hướng Sverlovsk (nay gọi là Ekateriburg, thủ phủ vùng U-ran) để về Maxcova; và nhánh nam hướng về Seliabinsk để về phía nam dãy U - ran.

Tầu chúng tôi chạy theo nhánh phía nam. Không qua Maxcova. Thêm 1 ngày 1 đêm nữa mới tới thành phố Seliabinsk, nằm ở sườn đông dãy núi U-ran. Dãy núi biên giới phân chia lục địa Á - Âu học trong sách địa lý từ thuở nảo thưở nào hiện ra trước mắt. Tầu leo đèo, chui hầm để vượt rặng núi U- ran. Tạm biệt châu Á! Tiến vào thành phố U-fa ở sườn tây dãy U-ran…

Phần châu Âu của Liên Xô bắt đầu từ đây. Chào châu Âu! Nghỉ ít phút trên sân ga thành phố U-fa. Nhà ga thật lớn trong mắt tôi với mái vòm khổng lồ, cao vút… Lại lên đường! Tầu vẫn miệt mài chạy không nghỉ. Đầu máy chạy điện êm, đường tốt, ít mối nối ray nên chỉ nghe thấy tiếng “cạch, cạch … cạch, cạch…” nhẹ nhàng, êm tai dễ buồn ngủ dù tầu chạy tốc độ khá cao. Băng qua vùng đồng bằng sông Vôn- ga, con sông lớn nhất châu Âu chảy trên lãnh thổ Nga, với những cánh đồng đất đen màu mỡ, rộng lớn trải dài cả ngàn cây số… cùng các thành phố lớn nằm dọc hai bên sông Vôn-ga thật đẹp như Quibisev, Xaratov…

Rồi nước Nga vô cùng rộng lớn của Liên Xô cũng lùi lại phía sau… Ucraina hiện dần ra trước mắt… Đã 7 ngày 7 đêm trên tầu kể từ lúc rời thành phố Irkutsk bên bờ hồ Baikan. Hơn 7.000 cây số tính từ Irkutsk bên bờ hồ Baican. Gần 10.000 cây số nếu tính từ ga biên giới Xô- Trung Zabaicanxk. Con đường “thiên lý” từ Á sang Âu ấy đã ở lại phía sau…

(Đón đọc kỳ tới: Ở xứ sở của “vựa” xe đạp cuốc và quạt tai voi)

Nguyễn Văn Ất
Cùng chuyên mục
CEO Phạm Thị Thu Huyền được biết đến là người truyền trao giá trị

CEO Phạm Thị Thu Huyền: Thành công bằng sự nỗ lực và nhiệt huyết với nghề

(PLVN) - Dù còn rất trẻ nhưng Phạm Thị Thu Huyền Chủ Tịch HĐQT Công ty cổ phần thương mại quốc tế Hyeon Lab Việt Nam đã gây dựng cho riêng mình một sự nghiệp vững chắc. Khi được hỏi bí quyết thành công, CEO 9X chỉ gói gọn trong 2 yếu tố “chăm chỉ không ngừng nỗ lực và luôn hết mình với khách hàng”. Những quả ngọt ngày hôm nay mà cô gái này có được đều là do sự nỗ lực không ngừng, dám thay đổi, dám nghĩ, dám làm, sẵn sàng vượt qua mọi thử thách.

Đọc thêm

Danh tướng triều Nguyễn với nhiều kỳ tích ở vùng Tây Nam Bộ được dân tôn thần

 Lăng Thoại Ngọc Hầu (Sơn Lăng) tại phường Núi Sam, TP Châu Đốc, tỉnh An Giang.
(PLVN) - Thoại Ngọc Hầu (1761–1829), bậc khai quốc công thần triều Nguyễn, được biết đến không chỉ là một danh tướng kiệt xuất, nhà ngoại giao tài ba, mà còn là một nhà doanh điền xuất sắc được người dân Tây Nam Bộ tôn kính. Hai công trình có giá trị vô cùng to lớn thể hiện công lao của ông là kênh Thoại Hà và kênh Vĩnh Tế.

Đền cổ linh thiêng chôn cất cá voi nơi xứ Nghệ

Đền Làng Hiếu có lịch sử trên 350 năm thờ cá Ông Voi.
(PLVN) - Ở Nghệ An có một khu vực bà người dân “quy hoạch” thành khu nghĩa trang hương khói mỗi năm. Nhưng đó không phải là nghĩa trang dành cho người mà là nghĩa trang dành cho...cá voi ở đền Làng Hiếu. Ngôi đền với lịch sử hơn 350 năm là nơi cư dân chọn để lưu giữ xương cốt, thờ phụng cá Ông.

Việt Nam trong ký ức (Kỳ 2): Trăm năm tàu điện Hà Thành

Việt Nam trong ký ức (Kỳ 2): Trăm năm tàu điện Hà Thành
(PLVN) - Háo hức với tuyến tàu điện Cát Linh – Hà Đông đi vào hoạt động, nhiều người Hà Nội xếp hàng từ sớm để được trải nghiệm. Chắc hẳn, trong ký ức nhiều người cao tuổi vẫn còn nhớ tiếng “leng keng tàu điện sớm khuya” thuở trước.

Phong thủy và tín ngưỡng thờ thần thánh tại các tứ trấn Việt Nam (Kỳ 11): Ý nghĩa của những phương thức ma thuật trong tín ngưỡng phồn thực

Tái hiện nghi lễ phồn thực trong Lễ hội Trò Trám ở Phú Thọ.
(PLVN) - Việc thờ thủy thần và thần rắn tại các tứ trấn Việt Nam là biểu hiện của tín ngưỡng nông nghiệp bao gồm: Tín ngưỡng phồn thực, Tín ngưỡng sùng bái tự nhiên và Tín ngưỡng thờ Lúa... Tín ngưỡng phồn thực được thể hiện qua sự tôn sùng sinh thực khí nam nữ và hoạt động tính giao với những phương thức ma thuật.

Lên đại ngàn nghe giai thoại về hoàng đế cuối cùng triều Nguyễn

Biệt điện Bảo Đại tại Buôn Ma Thuột.
(PLVN) - Bảo Đại - vị hoàng đế cuối cùng của triều đại phong kiến Việt Nam nổi tiếng với những thú ăn chơi "độc nhất vô nhị" trở thành giai thoại trong dân gian. Cưỡi voi, săn hổ, du ngoạn "hồ thủy quái"… là những chuyện thú vị được người dân Tây Nguyên đồn thổi khi nhắc về vị vua này.

Người nghệ sĩ dương cầm làm rạng danh nước Việt

Chân dung Nghệ sĩ nhân dân Đặng Thái Sơn thời trẻ.
(PLVN) - Nghệ sĩ nhân dân Đặng Thái Sơn được cả thế giới âm nhạc biết đến khi là người châu Á đầu tiên đạt giải Nhất Cuộc thi piano quốc tế danh tiếng Chopin năm 1980. Không chỉ làm rạng danh nước nhà, từ đó đến nay, bằng việc giảng dạy và truyền cảm hứng, ông đã chắp cánh cho nhiều tài năng âm nhạc thăng hoa...

Giá trị toàn cầu của Tín ngưỡng thờ cúng Hùng Vương (Tiếp theo): Vì sao Giỗ Tổ Hùng Vương vào ngày 10 tháng 3 Âm lịch?

Hội thi gói, nấu bánh chưng, giã bánh giầy thường niên tại Khu Di tích lịch sử quốc gia đặc biệt Đền Hùng (Phú Thọ).
(PLVN) - Như đã nói ở kỳ trước, Tín ngưỡng thờ cúng Hùng Vương đã, đang và sẽ mãi là điểm tựa cho khối đại đoàn kết của dân tộc, vun bồi ý chí, năng lực nội sinh của con người Việt Nam. Tuy nhiên, không nhiều người biết được vì sao Giỗ Tổ Hùng Vương vào ngày 10 tháng 3 Âm lịch.

Chuyện thời du học (Kỳ 5): Ở xứ sở của “vựa” xe đạp cuốc và quạt tai voi

Chiếc xe đạp “cuốc” nhãn hiệu Sputnik (với lô-gô hình con nhạn của nhà máy xe đạp Khacov), “đặc sản” một thời của Kharcov và niềm mơ ước của bao người Việt du học.
(PLVN) - Như đã nói ở kỳ trước, sau đúng 16 ngày đêm kể từ lúc lên tầu ở ga Hàng Cỏ (Hà Nội), vừa đi vừa nghỉ, nhóm chúng tôi đến vùng đất hoàn toàn châu Âu của Liên Xô. Đến một trong các thành phố văn minh, hiện đại nhất của Liên Xô lúc ấy: Thủ đô Kiev của xứ Ucraina. Bắt đầu một cuộc sống sinh viên xa nhà 6 năm đằng đẵng…

Thường trong vô thường

(ảnh minh họa).
(PLVN) - Chúng ta sinh ra đôi bàn tay để nắm lấy, để sẻ chia cho nhau nỗi khó khăn trong đời; sinh ra đôi bờ vai để nương tựa, để nâng đỡ và gánh vác. Đó chính là sợi dây tuyệt vời để kết nối con người lại gần nhau hơn và biết yêu thương, biết cần nhau hơn.

Giai thoại về “Cây đa bến ngự” nơi chúa Nguyễn từng đóng binh ở Đồng Tháp

Cây đa cổ thụ trước ngôi miếu gắn liền với những giai thoại ly kỳ.
(PLVN) - Trước ngôi miếu Gia Long (ấp Hưng Mỹ Tây, xã Long Hưng A, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp) có một cây đa lớn độ 5-6 người ôm, tương truyền là “cây đa bến ngự”, nơi chúa Nguyễn Ánh thường ngồi câu cá trong thời gian bôn đào và đóng quân lại đây. Liên quan đến những dấu tích này dân gian lưu truyền nhiều câu chuyện ly kỳ.