Chuyện cũ cầu Thăng Long (Kỳ 14): Đã có một đám cưới như thế!

0:00 / 0:00
0:00
(PLVN) - Ký ức về đám cưới của mình được tác giả kể lại cực kỳ sinh động và rất đặc biệt. Đặc biệt bởi đám cưới không chỉ gắn với những kỷ niệm về cây cầu Thăng Long mà còn tái hiện cả một giai đoạn lịch sử đáng nhớ đối với rất nhiều người...
Chuyện cũ cầu Thăng Long (Kỳ 14): Đã có một đám cưới như thế!

Tôi đã rất lưỡng lự, suy nghĩ rất lâu là có nên kể chuyện đám cưới của mình…Vì mình cũng "chẳng là gì” cả, có phải “Vip Viếc” gì đâu mà kể chuyện ấy! Nhưng qua sê-ri “Chuyện cũ cầu Thăng Long” nhiều bạn đã động viên, nên tôi mạnh dạn kể. Bởi đám cưới tôi khi ấy cũng có nhiều kỷ niệm với cây cầu này.

Lúc tôi chuẩn bị cưới vợ, cần phải nhờ ông “Tây” mua cho ít thuốc lá, bánh kẹo.

(Đám cưới thì ít ra cũng phải dăm cân kẹo, vài tút thuốc lá, rồi đôi ba chai rượu vang chứ!). Như thế này là phải túi to đây. Cồng kềnh đấy! Phức tạp ghê chứ không phải đùa!

Rồi cũng phải nghĩ ra cách. Thế là tôi và ông Trưởng đoàn phải “vạch” ra kế hoạch rồi thống nhất trước cứ như “kế hoạch đánh đồn địch” ấy.

Để chuyển đồ cho tôi, ông Trưởng đoàn phải cho sẵn mấy thứ ấy vào cái túi vải, quẳng sẵn trên ghế sau xe Vônga của ông (vì ông là Trưởng đoàn, một mình một xe). Đến chiều về ông bảo tôi đi cùng xe, xuống đến đầu đường Thanh Niên thì tôi xuống xe, lẳng lặng cầm cái túi chứa ít kẹo, thuốc lá ấy xuống xe đi về. Ấy thế mà vẫn phải mắt trước mắt sau, trống ngực đập thình thịch. Nhỡ có người “tuýt” lại hỏi cầm bọc gì từ xe ô tô chở “Tây” xuống thì “chết” liền!

Và sau khi “trot lọt” thì cũng phải “có nhời” với anh lái xe của ông Trưởng đoàn chứ. Để anh ấy “alô alê” đến tai chỗ nọ, ông kia… thì cũng “rách việc” đấy.

***

Thế là đã “tam thập cửu niên"!

39 năm trước, tháng 12/1982, vào ngày lễ Giáng sinh, anh chàng phiên dịch và cô giáo lên xe hoa. Mà lại là đám cưới cậu út nhà này lấy cô cả nhà kia nên được tổ chức rất “tương đối”. Theo ngôn từ ngày nay thì “rất tương đối” ngày ấy chắc là “ khá hoành tráng” (Tất nhiên là so với mặt bằng xã hội lúc bấy giờ, chứ so với thời nay thì các bạn trẻ chắc sẽ không khỏi bật cười)

Rất “tương đối” thời ấy, năm 1982, như thế này:

Xe con Lađa mầu mận chín mới coong, bóng lộn kết hoa chở cô dâu chú rể đi trước rồi mới đến xe to Hải Âu đi sau.Ngày ấy đám cưới có xe con là rất hiếm vì Hà Nội khi đó tư nhân chưa được phép sở hữu xe hơi. (Để có xe con đi đón dâu cũng có thể kể thành câu chuyện dài dài. Xin phép chuyện ấy hôm nay chưa kể ở đây).

Xe to Hải Âu là chiếc xe mới coóng từ Liên Xô vừa đưa sang để phục vụ đoàn chuyên gia Liên Xô của công trình cầu Thăng Long. Chiếc xe Hải Âu đó không phải “thuê mướn” gì. Tôi nói với các anh lãnh đạo Xí nghiệp Liên hợp cầu Thăng Long thì các anh ấy đồng ý ngay và nói: “cho cậu sử dụng nó trọn một ngày không phải tiền nong đổ xăng dầu gì cả!”. Qua việc này, tôi biết các anh ấy trân trọng tôi, bởi những gì tôi đã thể hiện trong công việc…

Thế là khoản xe cộ ổn! Không có gì phải lo!

***

Ngày cưới, cô dâu áo dài trắng ôm bó hoa layơn có dải hoa hồng dài… gần cả mét. Để có bó hoa đó phải nhờ người thạo chơi hoa đặt trước cả tháng của một nhà trồng hoa trong làng Ngọc Hà.

Chú rể comlê đen, cavat đỏ, tóc dài bồng bềnh. Com lê đen mang từ “tây” về ít khi có dịp mặc (lúc trẻ và cả bây giờ tôi rất “ghét” mặc com lê đen “cả cây”. Chỉ thích mặc “đờ mi” kiểu “áo vét nọ, quần kia”). Ảnh đám cưới chụp hàng trăm kiểu. (Ngày ấy phim hiếm lắm. Đám cưới thường chỉ dám chụp vài ba “pô”!).

Chỉ tiếc là ảnh màu khi đó đã manh nha nhưng chất lượng phập phù, dễ “xôi hỏng, bỏng không” nên phải chụp ảnh đen trắng cho chắc ăn.

Chuyện cũ cầu Thăng Long (Kỳ 14): Đã có một đám cưới như thế! ảnh 1

Và đây là tấm thiệp cưới của tác giả - thiếp mời cưới của Hà Nội năm 1982.

Đấy là “hình thức” và “tinh thần”! Còn “vấn đề vật chất” là “ăn mặn” thì ra sao?

Thế này: Khách dự “bữa cơm thân mật” được hai gia đình mời khá đông khác với nhiều đám cưới khác.

Những người lớn tuổi chắc đều còn nhớ: Ngày ấy do “cái ăn” khó khăn, cái gì cũng phải có tem phiếu. Đến dự đám cưới chủ yếu cắn hạt dưa, uống nước chè với ít bánh kẹo! Nhưng đám cưới chúng tôi có thể cũng là “hơi ngoại lệ”. Khách mời được “ăn mặn” đông lắm. Phải nói đó là sự quan tâm và ưu ái đặc biệt của gia đình hai bên với chúng tôi, nhất lại là bên cưới con trai út, bên cưới con gái đầu.

Thời ấy chưa có “lệ” và cũng chẳng đâu nhận đặt cỗ ở khách sạn, nhà hàng mà toàn phải lọ mọ, hí húi làm ở nhà. Riêng việc vặt lông chim để làm cỗ đã phải huy động mấy cô, mấy chị trong họ làm giúp suốt cả đêm. Ngày ấy đám cưới Hà Nội mà cỗ có chim hầm hạt sen thì khá là… “to”!

Nhà gái ăn từ hôm trước. Do mặt bằng nhà riêng hạn chế nên khách đến ăn cỗ cưới ở nhà gái phải mời theo đợt suốt cả ngày từ trưa, chiều, tới tối. Tốp này ăn xong, tốp kia mới tới. Tất cả cũng vài chục mâm.

Nhà trai ăn hôm sau đúng hôm đón dâu. Do mặt bằng nhà trai rộng nên toàn bộ khách được mời vào buổi trưa đến cả gần trăm mâm (Thời bấy giờ ở Hà Nội mà mời được ngần ấy mâm cỗ thì “kinh” lắm!)

Còn “liên hoan” ngọt thì khỏi nói: toàn kẹo bọc “giấy bạc” và đặc biệt thuốc lá hút “thả phanh” toàn loại “có cán” (ám chỉ thuốc lá có đầu lọc khi đó) do… các “đồng chí chuyên gia Liên Xô cầu Thăng Long” mua hộ. “Oách” ra phết!

Ngày ấy có quy định không được cho người nước ngoài đến nhà riêng. Nếu có ông “Tây mũi lõ” mà đến chơi nhà riêng thì sau đó chắc chắn rắc rối to.

Bởi vậy, mặc dù nghe người nọ người kia nói, rồi chuyện nhờ mua ít bánh kẹo, thuốc lá, các chuyên gia và đặc biệt vợ chồng ông Trưởng đoàn đều biết tôi đang chuẩn bị để cưới vợ. Nhưng tôi cũng không dám nói cụ thể là sẽ tổ chức cưới ngày nào. Và đương nhiên không thể có chuyện mời các chuyên gia Liên Xô làm việc gần gũi với mình tới dự đám cưới.

Ngày cưới và địa chỉ nhà riêng phải giấu kín với các chuyên gia. Nhỡ chẳng may có ông bà “Tây” nào quá nhiệt tình và lại muốn tìm hiểu xem đám cưới người Việt Nam thế nào mà “lò dò” đến thì chỉ gây thêm rắc rối, phiền toái. Rồi giải trình này nọ thì mệt lắm. Chết dở chứ không đùa!

Và thế là họ cũng chẳng biết tôi cưới khi nào mà chúc mừng. Mà có chúc mừng, tặng quà có lẽ cũng không dám nhận. Bởi nhận có khi lại rắc rối!

Thế mà đã 39 năm! Nhanh thế!

(Kỳ sau: Về cây cầu mang tên Thăng Long)

Nguyễn Văn Ất
Cùng chuyên mục
Tranh tượng Phật Thích Ca Mâu Ni tạc vào vách đá ở Thái Lan.

Khám phá những ngôi chùa kỳ lạ ở Thái Lan (Kỳ 9): Tượng Phật khổng lồ trên vách núi và vị thánh sống của nhân dân Thái Lan

(PLVN) - Năm 1996, núi đá Khao Chi Chan được xẻ đôi để tạc tượng Phật Thích Ca khổng lồ dát vàng ngồi thiền định. Với ý nghĩa “tỏa sáng rực rỡ và soi sáng cho tất cả”, tượng Phật là công trình tâm linh độc đáo kỷ niệm 50 năm ngày Quốc vương Bhumibol Adulyadej lên ngôi.

Đọc thêm

Chuyện của trà (Kỳ 2): Thời cổ đại, Trung Quốc không dùng trà để giải khát

Theo nghiên cứu khoa học, trà có nhiều tác dụng tốt tới trí não.
(PLVN) - Ngày nay, hầu hết mọi người chỉ biết đến trà là một loại thức uống, mục đích dùng để giải khát. Nhưng ngược dòng lịch sử về cách đây 18 thế kỷ, tại Trung Quốc trà ban đầu được sử dụng như một vị thuốc chữa bệnh, vị đắng của trà từng khiến nhiều người ốm phải dùng các loại gia vị khác nhau để có thể uống.

Ngân vang hào khí Bạch Đằng Giang

Cổng vào Khu di tích lịch sử Bạch Đằng Giang tại thị trấn Minh Đức, huyện Thủy Nguyên, TP Hải Phòng.
(PLVN) - Khu di tích lịch sử Bạch Đằng Giang là quần thể kiến trúc tâm linh mang giá trị lịch sử, văn hóa gắn liền với những trận thủy chiến bên dòng sông Bạch Đằng lưu truyển sử sách với những chiến công oanh liệt của Đức vương Ngô Quyền, vua Lê Đại Hành, Hưng Đạo đại vương Trần Quốc Tuấn.

Ký ức Việt Nam (kỳ 12): Chợ làng

Một phiên chợ làng (ảnh tư liệu).
(PLVN) - Chợ làng là một thiết chế công đặc thù của nền văn hóa kinh tế tập thể vô danh. Cùng với đình, chùa thì chợ là không gian di động và là một trong những không gian công quan trọng nhất của nền văn hóa đám đông làng xã Việt Nam cổ xưa. 

Bụt trong con sinh chưa?

Bụt trong con sinh chưa?
(PLVN) - Tháng Tư là mùa Bụt sinh, mùa sen nở. Trong tâm mỗi chúng ta đều có một đức Phật. Cũng giống như trong một cái đầm hay một cái ao, nếu biết gieo vào và ươm mầm, nhất định ta sẽ trồng được những đóa sen thơm.

Kết nối niềm hạnh phúc

Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm (ảnh minh họa).
(PLVN) - Khoa học đã chứng minh rằng: “Khi một cá nhân hạnh phúc hoặc khi mang đến niềm vui cho người khác, niềm vui sẽ quay trở lại bản thân ta và đến cả nhiều người khác nữa. Nó có thể lan tỏa từ người này sang người khác, kể cả những người không quen biết”.

Nhà thơ Du Phong: Đừng bao giờ để tình yêu cũ kỹ

 Nhà thơ Du Phong (Ảnh internet).
(PLVN) - Viết về thơ tình, hầu như nhà thơ nào cũng có viết. Nhưng để tạo ra được dấu ấn riêng, được nhiều người thuộc, nhắc nhớ thì ít người làm được như Xuân Diệu, Hàn Mặc Tử, Nguyễn Bính. Đó là những nhà thơ đã khuấy động một thời trên văn đàn Việt Nam. Hiện nay, tiếp nối dòng chảy thơ tình, có nhà thơ Du Phong.

Truyền thuyết về hộ tướng của cá Ông ở lăng ông Thủy Tướng Cần Giờ

Lăng Ông Thủy Tướng ở Cần Giờ với tuổi đời hơn 200 năm.
(PLVN) - Cư dân vạn chài Cần Giờ (TP Hồ Chí Minh) tin rằng, cá Ông là một loài vật linh thiêng, luôn cứu giúp cho những con thuyền gặp phải sóng to gió lớn, giúp dân chài lưới tai qua, nạn khỏi. Điều đặc biệt ở đây là, họ còn có quan niệm về sự tồn tại của các loài vật được cho là hộ vệ cá Ông.

Nhà đầu tư Nhật Bản tin tưởng Việt Nam vẫn là “bến đỗ” an toàn

Nhà đầu tư Nhật Bản tin tưởng Việt Nam vẫn là “bến đỗ” an toàn
(PLVN) - Tổ chức xúc tiến thương mại Nhật Bản (JETRO) vừa công bố báo cáo khảo sát từ 4.600 doanh nghiệp (DN) Nhật hoạt động tại gần 20 thị trường châu Á - Thái Bình Dương, trong đó có 700 DN ở Việt Nam. Kết quả khảo sát cho thấy tuy nền kinh tế có một năm bị ảnh hưởng nghiêm trọng bởi bùng phát dịch Covid-19 đợt 4, song tỷ lệ DN Nhật tại Việt Nam muốn mở rộng đầu tư kinh doanh vượt xa đến 10 điểm so với các nước trong khối ASEAN .

Cách chữa bệnh theo "tám kinh, tám vĩ" của người xưa

Thời nào, thầy thuốc cũng rất quan trọng với con người. (Ảnh minh hoạ, nguồn internet).
(PLVN) - Nếu như ngày nay chúng ta coi "lương y như từ mẫu", "thầy thuốc như mẹ hiền" thì trong "Vũ trung tùy bút" của Phạm Đình Hổ, người thời xưa tôn kính các bậc danh y cũng như vậy. Bởi thời nào cũng thế, các bậc danh y, lương y, thần y hành nghề là để cứu người...

Bộ bách khoa toàn thư đầu tiên của Việt Nam

Bộ bách khoa toàn thư đầu tiên của Việt Nam
(PLVN) - Năm 1821, sau khi nhậm chức quan nhỏ ở Quốc Tử Giám (Huế), Phan Huy Chú dâng cuốn “Lịch triều hiến chương loại chí” lên vua Minh Mạng. Vua khen “soạn khéo lắm” rồi ban thưởng 30 lạng bạc, 30 thỏi mực và 30 cái bút.

Thích thú quán cà phê đồ cổ đầu tiên ở Tam Nông

Thích thú quán cà phê đồ cổ đầu tiên ở Tam Nông
(PLVN) - Tôi được một thầy giáo thân thiết nhắn tin qua Zalo giới thiệu quán Cà phê đồ cổ đầu tiên của huyện Tam Nông, tỉnh Đồng Tháp mang tên Xuân Nhi. Quán đang được nhiều khách hàng thích thú khi đến thưởng thức hương vị ly cà phê thơm lừng, vừa ngọt vừa đắng và ngắm nhìn những món đồ cổ để cùng hoài niệm một thời đã qua.

La Vie vào Top 10 Doanh nghiệp FDI phát triển bền vững

La Vie vào Top 10 Doanh nghiệp FDI phát triển bền vững
(PLVN) - Không ngừng đầu tư cho hoạt động bảo vệ tài nguyên nước và giảm tác động của bao bì đến môi trường bất chấp những khó khăn do dịch Covid-19, công ty La Vie, một thành viên của Tập đoàn Nestlé (Thụy Sĩ), vừa được vinh danh trong Top 10 Doanh nghiệp FDI tiêu biểu về tăng trưởng xanh và phát triển bền vững năm 2021-2022.

Đền thờ vị hoàng đế sáng lập ra thương cảng Vân Đồn

Cổng tam quan Khu di tích.
(PLVN) - Đền thờ vua Lý Anh Tông nằm trong quần thể di tích Đền thờ Vua Lý Anh Tông và danh thắng động Đông Trong, thuộc thị trấn Cái Rồng, huyện Vân Đồn, tỉnh Quảng Ninh. Đền được xây dựng từ năm Chính Long Bảo Ứng thứ 10 (khoảng năm 1172), nằm trên bậc thềm triền núi Rồng Mẹ rất thơ mộng và linh thiêng.