Ngẫm về triết lý "tấm vải liệm không có túi"

(PLVN) - Con người sống ở đời, mỗi ngày đều không khỏi lo lắng, muộn phiền vì những chuyện cơm áo gạo tiền, tâm can không mấy khi được an tĩnh, trong tư tưởng hầu như chỉ xoay quanh một chữ tiền. Tiền bạc vốn là vật ngoài thân, thế nhưng từ xưa đến nay những người đặt tiền lên trên tất cả nhiều không sao đếm xuể.
Ngẫm về triết lý "tấm vải liệm không có túi"

Tiền nhiều để làm gì?

Câu nói này từng trở thành tâm điểm, gây "chấn động" công đồng mạng vào năm 2019. Nguyên văn bài đăng trên facebook có những câu như thế này: “Cứ ăn và phá. Trường kỳ bao năm nay. Mỗi năm báo bố 20 tỷ. Năm năm liên tiếp báo 5 lần con số như thế…”. Kèm theo đoạn văn trên là những hình ảnh chụp cuộc sống sa hoa của cô gái cùng người bố - được cho là chủ tịch hội đồng quản trị một công ty có tiếng.

Bài dăng không bàn đến sự đúng sai trong câu chuyện trên mà chỉ nói đến chữ “tiền” và sự tiêu tiền. Quả thực nếu có việc “đốt” 20 tỷ mỗi năm thì phần lớn những người dân bình thường không dám nghĩ đến. Những năm qua, dư luận đã không ít lần choáng váng trước mức độ ăn chơi của những “cậu ấm cô chiêu” người Việt hay của nhóm Rich Kids – “Hội con nhà giàu Việt Nam”. 

Nhìn cuộc sống xa hoa bên những du thuyền, siêu xe, nhà hàng sang trọng, quần áo hàng hiệu… của những người này khiến chúng ta không khỏi ngỡ ngàng tự hỏi: Tiền ở đâu mà nhiều thế? Và biết bao nhiêu người trong chúng ta cũng thèm khát có một cuộc sống như vậy. Tiền tiêu không phải nghĩ - phải chăng là mơ ước đương nhiên của mỗi chúng ta?

Nhưng rút cuộc thì tiền nhiều để làm gì? Câu hỏi thực lòng nhưng cũng chát đắng của một vị đại gia trong phiên tòa ly hôn có đủ để mỗi chúng ta “ngộ” ra điều gì đó! Vị doanh nhân này có hàng ngàn tỷ. Nhưng tiền nhiều như thế có đủ mang đến cho người ta hạnh phúc hay không? Mỗi chúng ta hay thử dừng lại 1 phút để suy ngẫm và trả lời.

Và chuyện tỷ phú... không nhà, không xe

Tỷ phú Charles F. Feeney là một người Mỹ gốc Ireland. Vị tỷ phú Mỹ này nói thông thạo 2 tiếng Pháp và Nhật, là người xây nên đế chế các cửa hàng miễn thuế. Từ nhỏ, ông đã nghĩ ra đủ mọi cách để kiếm tiền như gõ cửa từng nhà để bán thiệp Giáng sinh, dọn tuyết trên đường hay nhặt bóng trên sân golf...

Mặc dù kiếm được rất nhiều tiền, với tổng tài sản theo New York Times lên tới 8 tỷ USD, nhưng Chuck Feeney có cuộc sống riêng tư rất bình lặng và đơn giản, không xa hoa, không bao giờ thắt cà vạt Hermes hay mang giày hiệu Gucci.

Vợ chồng Chuck Feeney cùng sống trong một căn hộ cho thuê tại thành phố San Francisco. Feeney không có ô tô hay bất kỳ vật dụng xa xỉ nào, kính mát ông đeo cũng đã cũ. Ông không có ô tô riêng, ra ngoài thường đi bằng xe buýt, túi xách thường dùng là túi vải và món ăn ưa thích là bánh mì sandwich phô mai cà chua nướng. Phụ kiện đáng giá nhất của ông có lẽ là… chiếc đồng hồ bằng cao su trị giá 15 USD.

Ông ghét sự phung phí, không muốn con cái trở thành con nhà giàu hư hỏng và bắt chúng làm hầu bàn, bồi phòng khách sạn, thu ngân trong các kỳ nghỉ hè ngay từ khi còn nhỏ và phải tự lăn lộn kiếm sống khi đến tuổi trưởng thành. Feeney cho biết, đây chính là cách để ông giáo dục các con biết quý trọng giá trị của đồng tiền. 

Ngẫm về triết lý "tấm vải liệm không có túi" ảnh 1
 

Có lẽ, trong mắt nhiều người, Feeney là một tỷ phú keo kiệt và bủn xỉn, tuy nhiên, ông lại là một người đàn ông có tấm lòng hào hiệp. Ngày 23/11/1984, Chuck Feeney đã quyên góp toàn bộ tài sản, bao gồm tiền mặt, doanh nghiệp và cả cổ phiếu của mình cho tổ chức do chính ông sáng lập, nay được biết đến là Atlantic Philanthropies (Quỹ từ thiện Đại Tây Dương). 

Quỹ Atlantic Philanthropies của Feeney bắt đầu sứ mệnh “làm rỗng túi” từ năm 1982 với ước mơ muốn tạo ra sự thay đổi lớn cho cuộc sống của những người gặp khó khăn. Bên cạnh khao khát cải thiện đời sống cho hàng triệu người, tỷ phú này còn vô cùng xem trọng giáo dục. Ông đã quyên tặng 588 triệu USD cho Đại học Cornell, 125 triệu USD cho Đại học California, 60 triệu USD cho Đại học Stanford và chi ra 1 tỷ USD để cải tạo cũng như xây mới 7 trường đại học ở Ireland và 2 trường đại học ở Bắc Ireland. Rồi vào năm 2017, Feeney đã tài trợ nốt 7 triệu USD cuối cùng cho Đại học Cornell nhằm hỗ trợ sinh viên làm công tác dịch vụ cộng đồng.

Khi được hỏi lý do tại sao ông quyết định quyên góp hết tài sản của mình, thật đơn giản, ông đáp lại rằng: "Đó là một việc làm đúng đắn".

Tấm vải liệm không có túi

Cho đến nay, Feeney đã xây cả ngàn tòa nhà khắp châu lục, nhưng điều đáng quý hơn là tên của ông không hề xuất hiện trong bất cứ công trình nào, từ trên các viên đá ốp tòa nhà hay trong các văn bản. Tất cả mọi sự quên góp và hiến tặng đều diễn ra trong âm thầm.

Khi các hoạt động từ thiện của ông được tiết lộ, rất nhiều người mới biết đến và muốn tiếp xúc với ông. Họ tò mò điều gì đã khiến ông quyên hết tài sản của mình, để rồi sống một cuộc đời có phần nghèo khổ trong một căn hộ nhỏ như thế.

Trước sự tò mò của mọi người, Feeney mỉm cười kể một câu chuyện: "Một con cáo nhìn thấy những chùm nho trong vườn kết đầy quả mọng, nó muốn đánh một bữa no nê, nhưng do mập quá, nó không chui qua hàng rào được. Thế là nó nhịn ăn nhịn uống 3 ngày 3 đêm để gầy đi, cuối cùng nó đã vào được bên trong! Đánh chén xong, nó vô cùng mãn nguyện, nhưng khi vừa ghé mình chui qua hàng rào thì nó lại không chui ra được. Hết cách, nó đành phải thực hiện theo cách cũ, nhịn ăn nhịn uống 3 ngày 3 đêm. Kết quả là, khi nó chui ra được bên ngoài, bụng lại trở về như trước khi chui vào".

Bên cạnh đó, Feeney luôn có quan niệm rằng: “Thượng đế không có ngân hàng còn vải liệm thì không có túi, ai sinh ra cũng đều tay trắng, cuối cùng lại về trắng tay”. Vì vậy, ông đã dùng toàn bộ tài sản của mình để quyên tặng với hi vọng cải thiện đời sống của con người và giúp xã hội phát triển tốt đẹp hơn. Ông thực sự đã hoàn thành được tâm nguyện “cho đi khi còn đang sống”, “không nợ nần không vướng bận gì để đi gặp Thượng đế”.

Có câu nói đại ý như thế này: Đặt tiền bạc dưới chân, nó sẽ đưa bạn đến bất cứ đâu. Còn ngược lại, đặt tiền ở trên đầu thì sức nặng của nó sẽ đè bạn xuống. Câu nói ấy đúng hay sai? So với bài “đồng dao” quen thuộc mà chúng ta vẫn đọc: “Tiền là tiên là phật/ Là sức bật của lò xo/ Là thước đo của lòng người/ Là tiếng cười của tuổi trẻ/ Là sức khỏe của tuổi già/ Là cái đà danh vọng/ Là cái lọng che thân/ Là cán cân công lý…” thì ta nên sống thế nào?

Không quá khi cho rằng cuộc sống hiện nay là cuộc sống của tiền bạc. Đa số mọi người đều coi tiền bạc là trọng tâm của đời mình, sống để kiếm tiền. Vui ở tiền bạc mà buồn cũng ở tiền bạc. Có tiền là có tất cả mà mất tiền là mất tất cả. Nhưng liệu có đúng như vậy không?

Có mấy ai hiểu rằng, trước thần chết dù tiền muôn bạc vạn cũng không mua nổi một ngày. Và giá trị của cuộc sống này không nằm ở đồng tiền. Giá trị của cuộc sống nằm ở những năm tháng chúng ta đang trải qua, ở những điều mà chúng ta đã trải nghiệm. Thậm chí, trên thực tế, tất cả những bậc giác ngộ, những người được coi là hạnh phúc nhất, là ước muốn của cả nhân loại, ví dụ như Đức Phật, lại không hề sở hữu một chút tiền bạc nào.

Hà Vũ
Cùng chuyên mục

Đọc thêm

Phong thủy và tín ngưỡng thờ thần thánh tại các tứ trấn Việt Nam (Kỳ 7): Vì sao vua Hùng lại mang tên Cao Sơn?

Vua Hùng được nhân dân suy tôn là Đột Ngột Cao Sơn.
(PLVN) - Cao Sơn (núi cao) là danh hiệu mang tính biểu tượng của thần Núi, vị thần trong tín ngưỡng dân gian nguyên thủy. Không phải là thần Núi nhưng hàng nghìn năm qua, Hùng Vương thứ Nhất được nhân dân thờ cúng với thụy hiệu Đột Ngột Cao Sơn. Vì sao vua Hùng lại có danh hiệu này?

Vì sao bất động sản vẫn là kênh đầu tư an toàn?

(ảnh minh họa).
(PLVN) - Nhiều nhà đầu tư tin rằng, đầu tư bất động sản có thể không sinh lời nhanh chóng nhưng bền vững vì mua đất chắc chắn chỉ có lãi chứ không bao giờ chịu lỗ. Người mỗi ngày một đông nhưng quỹ đất thì không thể tăng thêm.

Hồ Hòa Bình và khát vọng xứng tầm khu du lịch quốc gia

Hồ Hòa Bình và khát vọng xứng tầm khu du lịch quốc gia
(PLVN) - Những năm đầu thập kỷ 90 của thế kỷ trước, bà con các dân tộc tỉnh Hòa Bình và người dân cả nước từng tự hào về “công trình thế kỷ” Thủy điện Hòa Bình tầm cỡ quốc gia, có công suất lớn nhất Đông Nam Á. Hiện nay, chính quyền, cộng đồng doanh nghiệp, người dân cũng đang kỳ vọng về một Khu du lịch Hồ Hòa Bình mang “thương hiệu Quốc gia”, ghi tên vào bản đồ du lịch thế giới.

Bình minh nơi ven trời Tây Bắc

Đường phố Lai Châu rợp cờ hoa chào đón ngày lễ lớn.
(PLVN) - Ở nơi ấy… cuối trời Tây Bắc, có một tỉnh trẻ, một thành phố trẻ đang lặng lẽ vượt lên những khó khăn, những cách trở xa xôi, của đá tai mèo, thiên tai, mưa lũ, nghèo đói và lạc hậu… để xây dựng lên một thành phố nên thơ, một tương lai rộng mở. Ấy là Lai Châu, là “trái tim Tây Bắc” như nhà thơ Trần Mạnh Hảo đã khắc họa trong bài thơ “Gửi Lai Châu”.

Mùa tựu trường, bình về những điểm 10 môn Văn

(ảnh minh họa).
(PLVN) - Dù vẫn còn hãn hữu, có thể nói là đếm trên đầu ngón tay nhưng các kỳ thi Tốt nghiệp THPT vừa qua đã xuất hiện những điểm 10 môn Ngữ Văn. Điều này liệu có bình thường? PLVN ghi nhận một số ý kiến bình giải về câu chuyện này.

Chắp tay, nguyện lòng mình biết bỏ tâm ngã mạn

Chắp tay, nguyện lòng mình biết bỏ tâm ngã mạn
(PLVN) -  Trở về, thường sau bữa sáng với bánh mướt ngon nhất thế gian, tôi sẽ đi thắp hương nơi ban thờ Bụt, nơi nhà Tổ. Đây là giây phút thiêng liêng đã thành nếp, như tiếng thưa “con đã về” mà tôi thường ríu ran từ tấm bé với Mạ Cha.

Bắc Giang: Huyện Lạng Giang triển khai các dự án đầu tư trọng điểm

Quy hoạch chi tiết khu dân cư thôn Hạ
(PLVN) - Thực hiện quyết định chấp thuận chủ trương đầu tư của tỉnh Bắc Giang, UBND huyện Lạng Giang đã tập trung chỉ đạo các cơ quan, UBND xã Nghĩa Hòa giải phóng mặt bằng để thực hiện các dự án: Xây dựng cơ sở hạ tầng đấu giá quyền sử dụng đất khu cây xăng thôn Bằng, xã Nghĩa Hòa; Khu dân cư Nghĩa Hòa, xã Nghĩa Hòa và Khu dân cư thôn Hạ, xã Nghĩa Hòa, huyện Lạng Giang. Cơ quan chức năng đã tiến hành đền bù, giải phóng mặt bằng đúng quy định pháp luật, đảm bảo kế hoạch đề ra.

Lễ Thành hầu Nguyễn Hữu Cảnh - danh tướng có công mở cõi phương Nam

Đền thờ Đức Lễ Thành hầu Nguyễn Hữu Cảnh, thuộc Công viên Lịch sử Văn hóa dân tộc, TP HCM.
(PLVN) - Đức Lễ Thành hầu Nguyễn Hữu Cảnh (1650 – 1700), bậc tướng quốc tài ba thời chúa Nguyễn Phúc Chu (1675 – 1725), nổi danh với nhiều lần cầm quân dẹp loạn biên cương. Đặc biệt, ông được xem là vị tướng mở cõi phương Nam với việc xác lập chủ quyền cho người Việt tại Nam bộ vào năm 1698, đưa miền đất này chính thức trở thành một phần lãnh thổ Đại Việt, tức Việt Nam ngày nay.

Nguồn gốc tục thờ Chiêu Ứng của người Hoa ở miền Trung và Nam Bộ

Chánh điện Hải Nam Cổ Miếu thờ bài vị 108 anh linh.
(PLVN) - Tại miền Trung và Nam Bộ nước ta có nhiều đền, miếu, hội quán thờ Chiêu Ứng Anh Liệt do cộng đồng người Hoa gốc Hải Nam nói riêng, người Hoa nói chung xây dựng, hương khói. Tín ngưỡng đặc trưng này bắt nguồn từ một sự kiện có thật, đó là vụ án thảm sát 108 thương nhân người Hoa trên vùng biển miền Trung dưới triều vua Tự Đức.

Chùa Cổ Am xứ Nghệ

Cổng chùa Cổ Am ở Nghệ An.
(PLVN) - Chùa Cổ Am không chỉ là danh thắng tâm linh nổi tiếng nhất của vùng phủ Diễn Châu mà còn như là chứng nhân của nhiều giai đoạn lịch sử thăng trầm của Nghệ An nói riêng và nước Việt nói chung.

Ngành Giáo dục Việt Yên tiếp tục khẳng định vị trí dẫn đầu tỉnh Bắc Giang

Đồng chí Nguyễn Quý Dương - Phó Chủ tịch HĐND huyện Trao tặng Bằng khen của UBND tỉnh Bắc Giang cho ngành GD&ĐT huyện Việt Yên
(PLVN) - Năm học 2020-2021 là năm học chuyển giao giữa 2 nhiệm kỳ Đại hội Đảng các cấp: kết thúc các mục tiêu, nhiệm vụ giai đoạn 2016-2020 và là năm học đầu tiên thực hiện Nghị quyết Đại hội Đại biểu Đảng bộ huyện lần thứ XXIII nhiệm kỳ 2020-2025 và kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội 5 năm giai đoạn 2021-2025.

Giám sát lưu thông hàng hải - thị trường đầy triển vọng

Giám sát lưu thông hàng hải được coi là ngành nghề có nhiều tiềm năng.
(PLVN) - Với việc mật độ tàu bè trên biển ngày càng đông, các hoạt động bất hợp pháp càng lúc càng nhiều, dịch vụ giám sát lưu thông hàng hải đang trở thành một thị trường đầy triển vong, đáp ứng nhu cầu về thương mại, an ninh và cả về mặt chiến lược.

Chuyện về những người phụ nữ Việt Nam tại Morocco

Chiếc cổng Marocco tại Ba Vì (Hà Nội).
(PLVN) - Ngôi làng nhỏ có tên Al - Shinwa ở tỉnh Kenitra, có 7 gia đình với vợ là người Việt Nam kết hôn cùng chồng là công dân Morocco (Maroc). Những người chồng của họ từng là hàng binh hoặc lính đào ngũ gia nhập lực lượng Việt Minh trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.