Người dân không quản ngại “đội mưa gió rét” về đền Bia (Hải Dương) xin “thuốc thánh”

(PLVN) - Sau thời khắc đón giao thừa, rất đông người dân địa phương và du khách thập phương đã không ngần ngại trời mưa gió rét về đền Bia ở thôn Văn Thai, xã Cẩm Văn, huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương để dâng hương và cầu một năm mới an lành, may mắn.
Người dân về đền Bia dâng hương Người dân về đền Bia dâng hương

Người dân quan niệm rằng, thuốc ở đền Bia là “thuốc thánh”, có thể chữa được nhiều bệnh cho mọi người. Thuốc thường là các loại thuốc lá được hái trực tiếp tại vườn thuốc nam của di tích, có khi chỉ là chai nước được người dân dâng lên Đức Thánh rồi xin lộc để uống.

Đa số người dân nơi đây tâm niệm rằng chỉ cần đến cửa đền Bia, xin được lộc thánh là cả năm gia đình, dòng tộc sẽ luôn khỏe mạnh, gặp nhiều may mắn.

Người dân không quản ngại “đội mưa gió rét” về đền Bia (Hải Dương) xin “thuốc thánh” ảnh 1
 Người dân về đền Bia dâng hương dù trời mưa rải rác.

Đền Bia vốn là một trong 3 di tích thuộc cụm di tích quốc gia đặc biệt đền Xưa – chùa Giám – đền Bia. Nơi đây là nơi thờ vị “Thánh thuốc nam” là Đại danh y – Thiền sư Tuệ Tĩnh và Tiến sĩ Nguyễn Danh Nho (người mang nội dung tấm bia có di ngôn của Đại danh y Tuệ Tĩnh từ Trung Quốc về).

Theo sử sách, vào năm 1385, lúc đó Tuệ Tĩnh 55 tuổi và đã là một thầy thuốc có tiếng tăm vượt biên giới. Triều đình nhà Minh đề nghị vua nước Nam đưa danh y sang chữa bệnh trong cung.

Tại Nam Kinh, ông vẫn dồn tâm sức cho nghề trị bệnh giúp đời, được vua Minh phong là Đại y Thiền sư sau khi ông cứu sống được hoàng hậu của vua. Nhưng cho đến phút cuối, ông không một lần được quay lại quê hương. Thời đó đường xá xa xôi cách trở, tin tức không thông nên cũng chẳng ai biết chính xác ông mất vào năm nào.

Người dân không quản ngại “đội mưa gió rét” về đền Bia (Hải Dương) xin “thuốc thánh” ảnh 2
 Quang cảnh đền Bia và hồ nước trước đền.

Hai thế kỷ trôi qua, Tiến sĩ Nguyễn Danh Nho (1638 – 1699) là người cùng làng với Tuệ Tĩnh, có dịp đi sứ Trung Quốc đã đến viếng mộ danh y tại Giang Nam. Khi đọc mặt sau tấm bia mộ thấy dòng chữ: “Về sau có ai bên nước sang, nhớ cho hài cốt tôi về với”.

Nguyễn Danh Nho đã vô cùng cảm động nên đã dập mẫu bia mang về kinh thuê thợ đá khắc lại và chở về làng. Không may cả vùng quê ông lại đang chịu lụt, thuyền xuôi đến địa phận đền hiện nay thì bị lật, tấm bia rơi xuống nước không lấy lên được.

Người dân không quản ngại “đội mưa gió rét” về đền Bia (Hải Dương) xin “thuốc thánh” ảnh 3
Chính điện đền Bia. 

Khi nước cạn, dân làng mới đưa được bia lên. Nhận thấy doi đất ở đây có hình con dao cầu (dụng cụ thái thuốc nam) bèn dựng miếu thờ. Ban đầu miếu làm bằng gianh tre, nhưng do người đến lễ đông, đèn nhanh nghi ngút thường gây cháy. Dân làng phải lập một ngôi đền ở gần đó gọi là đền Trung để thờ vọng. Sau đó mới xây đền Bia kiên cố bằng gạch và gỗ lim, gọi là đền Thượng.

Từ ngày dựng bia, người khắp nơi kéo đến đền lấy thuốc, hái lá, xin nước giếng ở đó về uống với hi vọng mọi bệnh sẽ khỏi. Tương truyền vào năm Thiệu Trị thứ 5 (1845), mỗi ngày có tới hàng nghìn người như thế, vua phải hạ chiếu cấm việc cúng lễ và xin thuốc, đồng thời sai người đem tấm bia cất tại kho ở dinh quan Hải Dương.

Sau có một người gốc làng Văn Thai làm chức thủ kho đã bí mật lấy lại bia đem về đền cũ. Để giấu việc này, dân làng đã đặt bia vào trong tường chùa Văn Thai rồi xây kín lại, nhờ đó mà tấm bia tồn tại được cho đến ngày nay.

Người dân không quản ngại “đội mưa gió rét” về đền Bia (Hải Dương) xin “thuốc thánh” ảnh 4
 Mỗi năm đền Bia đón hàng nghìn lượt du khách về dâng hương, xin lộc.

Trải qua nhiều thay đổi thăng trầm, đền Bia được trùng tu vào các năm 1936, 1993, 2006. Được xếp hạng di tích lịch sử văn hóa quốc gia vào năm 1974. Đền có kiến trúc kiểu tiền nhất hậu đinh, tả vu, hữu vu và các hạng mục như nghi môn, nhà bia… tạo thành quần thể kiến trúc khép kín đồng bộ.  

Di tích còn có nhà chẩn trị Đông y do Chi hội Đông y xã Cẩm Văn quản lý với bài thuốc cổ truyền và phương pháp chữa chẩn trị bằng thuốc nam trong đó có một số cây thuốc được trồng tại khuôn viên khu di tích.

Đã thành thông lệ, hàng năm cứ vào dịp đầu năm mới người dân địa phương và du khách thập phương lại trẩy hội về đây để vãn cảnh, du xuân và xin “thuốc thánh” để cầu mong một năm mới mạnh khỏe, làm ăn thịnh vượng.

Năm nay, dù trời mưa to rải rác từ đêm giao thừa nhưng tính đến trưa ngày mùng 1 Tết, lượng người đến đền Bia vẫn đạt khoảng hơn 1.200 lượt khách. Ban Quản lý di tích huyện Cẩm Giàng đã chuẩn bị 10.000 túi lộc và khoảng 500 hộp thuốc để phát lộc cho nhân dân về du xuân.

Dương Tươi
Cùng chuyên mục

Đọc thêm

Tập đoàn Hưng Thịnh tiếp thêm nguồn lực giúp các tỉnh, thành chống dịch COVID-19

Ông Lê Hồng Việt (thứ 5 từ phải qua) trao tặng xe cứu thương cho Giám đốc Sở Y tế tỉnh Bình Định Lê Quang Hùng (thứ 3 từ trái qua).
(PLVN) - Tiếp tục chung tay trong công tác phòng, chống dịch COVID-19 với mong muốn sớm đưa cuộc sống trở về trạng thái “bình thường mới”, từ ngày 20 - 25/9, Tập đoàn Hưng Thịnh đã trao tặng thêm gói an sinh xã hội, xe cứu thương, trang thiết bị y tế cũng như thuốc hỗ trợ điều trị COVID-19 cho các tỉnh Bình Định, Đồng Nai và Bà Rịa - Vũng Tàu.

Nụ cười và nước mắt mùa xoay rừng Gia Lai

Nụ cười và nước mắt mùa xoay rừng Gia Lai
(PLVN) - Những con chim rừng bắt đầu rời tổ đi kiếm ăn cũng là lúc người dân ở huyện K’Bang tíu tít rủ nhau vào rừng hái trái xoay. Và khi màn đêm buông xuống, có người trở về cùng nụ cười với bao xoay nặng trĩu, nhưng cũng có người mang những vết thương. Thậm chí, có người mãi mãi ở lại rừng sâu...

Trẻ nạp “vitamin” tinh thần và thể chất qua các bài hát đồng dao

Thế giới kỳ diệu trong tâm hồn trẻ tràn ngập với các bài hát đồng dao và trò chơi dân gian truyền thống.
(PLVN) - Cuộc sống hiện đại, rất nhiều đứa trẻ ở thành phố, tuy đã 5-6 tuổi nhưng không thể nói được một câu gãy gọn. Sự tưởng tượng của trẻ nhỏ bị “giam cầm” bởi ti vi, trò chơi điện tử. Một trào lưu giáo dục con bằng... đồng dao đã được rất nhiều ông bố, bà mẹ tiến hành nhằm cứu con thoái khỏi cảnh “gà công nghiệp”.

Tuổi nhỏ làm việc nhỏ để phòng chống dịch

Tác phẩm thiêu nhi chung tay phòng, chống đại dịch COVID-19
(PLVN) -  Nhớ lời dạy của Bác Hồ “Tuổi nhỏ làm việc nhỏ, tùy theo sức của mình”, nhiều trẻ em trong cả nước đã ủng hộ vật chất, tinh thần đóng góp một phần công sức nhỏ bé của mình vào công tác phòng, chống dịch... Những hành động đẹp ấy đã minh chứng cho tinh thần cả nước đồng lòng chống dịch không phân biệt tuổi tác.

Hỗ trợ trẻ em là nạn nhân COVID-19: Cần chính sách đường dài

Những dòng tin nhắn T.N gửi đi cho mẹ không bao giờ còn có lời hồi đáp.
(PLVN) - Trong căn phòng cuối dãy trọ nghèo ở khu phố 2, phường Linh Trung, quận Thủ Đức nghi ngút khói nhang. Giữa căn phòng là bàn thờ một người phụ nữ. Chị vốn là vợ, là mẹ trong gia đình có 4 đứa trẻ T.N (15 tuổi), T.V (10 tuổi), N.U (3 tuổi) và bé trai mới sinh gần 2 tháng tuổi.

Đau lòng khi trẻ là nơi “trút bức xúc” của người lớn

Bé gái 3 tuổi bị người mẹ và dượng đánh tử vong.
(PLVN) -  Thời gian qua, tình trạng xâm hại trẻ em diễn biến phức tạp. Điều đáng nói, trong thời gian giãn cách xã hội do dịch COVID-19, các đối tượng xâm hại trẻ em chủ yếu là người thân, người quen, thậm chí là người nhà của nạn nhân.

Trẻ học online tại nhà: Tránh áp lực, tạo niềm vui

 Để trẻ không áp lực, căng thẳng và hứng khởi với việc học, cần có sự nỗ lực đổi mới phương pháp từ nhà trường đến gia đình.
(PLVN) - Việc tiếp xúc nhiều với thiết bị điện tử, thiếu tương tác thực tế với thầy cô bạn bè sẽ gây ra cho trẻ học online không ít áp lực và cần cha mẹ lẫn thầy cô có những phương pháp để khiến trẻ bớt đi căng thẳng, học mà vui.

Niềm vui bất ngờ của một mảnh đời cơ cực lang thang giữa dịch bệnh

Nhận thông tin, lực lượng chức năng phường Trung Dũng (TP Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai) đến tận nơi, test tại chỗ và đưa ông Minh đến điểm cách ly tập trung.
(PLVN) - Tựa lưng vào bậc cửa một căn nhà mặt phố, ông Phạm Minh (67 tuổi – tên nhân vật đã thay đổi - PV) kể về chuyện đời, chuyện mình, về cuộc vất vả mưu sinh của một người lang thang trong thời điểm giãn cách. Từ đầu năm đến giờ, mái hiên này xem như nơi che mưa, che nắng cho cụ trong thời gian dịch bệnh căng thẳng.