Ngày Valentine định mệnh của “nữ hoàng sân cỏ”

(PLO) - Hơn 10 năm qua, trong làng bóng đá nữ, hoa khôi Ngọc Châm được nhắc tới như một tiền đạo, một ngôi sao tài sắc vẹn toàn nhưng lại lận đận với những giải đấu quốc tế. Giờ đây cô đã có gia đình nhỏ ấm áp, một công việc ổn định và cô vẫn chưa bao giờ rời xa bóng đá..
Ngày Valentine định mệnh của “nữ hoàng sân cỏ”

Bài ca con lật đật

“Chỉ có nụ cười và thân hình tròn trịa lúc nào cũng lắc lư, ngã rồi đứng lên, với lật đật chỉ là chuyện nhỏ… Tôi mong tôi được như thế, chỉ là chính tôi, khó khăn thì giải quyết... Lắng nghe bản thân mình, cách nào là tốt nhất… Và thế là, hôm nay, tôi muốn làm lật đật… lắc lư… và ngã… và đứng lên…” (Bài ca con lật đật - trích từ FBCN).

Một sáng đông ven hồ Tây, chúng tôi đợi Ngọc Châm và cậu con trai nhỏ. Hôm đó, “chàng trai” hai tuổi nghỉ học nên cô đã dành thời gian ở nhà chơi với con và tranh thủ cho cuộc phỏng vấn. Nếu không trên sân cỏ, ít ai tin Châm là một cầu thủ quần đùi áo số, lừng lẫy một thời bởi nét tươi tắn và khả ái của cô. Thế nhưng, chặng đường hơn 10 năm theo bóng đá chuyên nghiệp của Châm là tất cả say mê, nỗ lực và sự nghiệt ngã trớ trêu. 

Châm kể, cô đến với bóng đá là một sự tình cờ. Hồi đó, 13, 14 tuổi theo các chị đi tham gia câu lạc bộ là cứ đi thôi. Suốt 9 năm, Ngọc Châm luôn đạt học sinh giỏi, đặc biệt ba môn Toán, Lý, Hóa. Thế nên, trước khi bị niềm đam mê bóng đá cuốn đi, Châm mơ mình sẽ là một  nữ sinh cấp ba mặc áo dài trắng và sau đó sẽ thi vào ngành sư phạm. 

Và chỉ sau đó 1 năm, cô bé sinh năm 1985, tròn 15 tuổi đã quyết định đi theo bóng đá chuyên nghiệp. Ngày ấy, thầy cô ở trường đều tiếc khi cô đăng ký vào lớp năng khiếu bóng đá nữ Hà Nội đặt tại Sóc Sơn. Cả nhà không ai say mê bóng đá nên bố mẹ Châm rất lo âu, bởi nếu lỡ dở, không bứt phá được thì tương lai sẽ không biết đi đâu về đâu. 

Chỉ có duy nhất chú cô là ủng hộ cho bước ngoặt của cô cháu gái. Thế nhưng, những lần đầu phải xa nhà, tối đến gọi điện về nhà khóc, mẹ nói: “ Nếu con nhớ nhà thì về”.  Và thật bất ngờ, bằng sự cần cù, chăm chỉ, năm 17 tuổi cô có mặt ở đội một Hà Nội, hậu duệ của đội bóng nữ Hoa Học Trò nức tiếng với những cầu thủ nổi tiếng như Thúy Nga, Bích Hạnh, Minh Nguyệt, Hiền Lương. 

Năm 2003, SEA Games được tổ chức tại Việt Nam. Châm khi đó mới 18 tuổi và cô bất ngờ có tên trong danh sách của huấn luyện viên Mai Đức Chung. Nhưng số phận như trêu ngươi, trong một buổi tập, Châm bị chấn thương đứt 3/4 dây chằng đầu gối và không còn trong danh sách tuyển quốc gia, kỳ SEA Games đầu đời phải bỏ lỡ. Cô nhớ, những ngày điều trị, về nhà mẹ thương lắm. 

“Khi đó, nhà vệ sinh còn chưa thuận tiện nên mẹ cắt ghế nhựa cho em ngồi”. Cô biết, trong mọi đớn đau, mẹ luôn ở bên cô, thế nên nghĩ tới mẹ và gia đình cô đã không nản lòng. 

Thế rồi, vào đúng thời kì hoàng kim nhất, đến cuối năm 2009, sau khi cùng đội bóng giành chức vô địch quốc gia, đồng thời nhận danh hiệu “vua phá lưới”, Châm hào hứng lên tuyển tập huấn rồi đau đớn nhập viện vì tái phát chấn thương đứt dây chằng. Cuộc chạy đua với thời gian khi đó của Châm đã khiến cả đội tuyển nữ, cả VFF chờ đợi cho đến giờ phút chót. Song kết luận cuối cùng của bác sỹ là “không thể”. Hoa khôi của đội tuyển bóng đá nữ đã mất đi cơ hội cuối cùng để ghi danh trên bảng vàng. 

Đau đớn thay, cả 3 kỳ SEA Games cô không thể góp mặt thì cả 3 lần đội tuyển bóng đá nữ Việt Nam đều đăng quang ngôi vị cao nhất. Ngày đồng đội lên đường thi đấu giành chiếc Huy chương vàng SEA Games 25 là ngày cô vào phòng mổ. 

Năm 2010, Châm đã có công việc ổn định ở sân bay Nội Bài nhưng cô vẫn  tập luyện thi đấu và ghi bàn thắng quan trọng giúp Hà Nội Tràng An vô địch trước Than-Khoáng sản Việt Nam và là cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất giải. Đây cũng là giải cuối cùng Châm tham dự với tư cách là vận động viên.

Năm 2011, Ngọc Châm chuyển qua công tác huấn luyện. Hoàn tất tấm bằng huấn luyện viên, ở vị trí trợ lý huấn luyện viên cho thầy Giả Quảng Thác ở đội tuyển Hà Nội Tràng An, Châm cùng thầy mang về Huy chương vàng cho đội tại giải vô địch quốc gia. Đêm Gala trao giải thưởng Quả bóng vàng 2011, cô nói người đầu tiên cô nghĩ đến là mẹ. 

Và dù không thể vươn lên đỉnh cao nhất trong vai trò ngôi sao bóng đá xuất chúng, nhưng Ngọc Châm giờ đằm thắm, xinh đẹp hơn cả thời con gái khi trở thành người phụ nữ hạnh phúc viên mãn sau hậu trường. Ở đó, Ngọc Châm từng được biết đến như cầu thủ bóng đá Việt Nam đầu tiên được đề cử vào danh sách bầu cử Hội đồng Nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2011-2016. Ở đó, cô đã thành công với chức danh trợ lý huấn luyện viên của đội bóng đá nữ Hà Nội Tràng An trong mùa giải 2010...

Ngày Valentine định mệnh của “nữ hoàng sân cỏ”  ảnh 1
 

Gặp người đàn ông đời mình vào ngày tình yêu

Và có một điều tuyệt vời, cô và bạn đời quen nhau trong một lần giao hữu với các lão tướng Hà Nội, anh được một bác mời tham gia cùng đội vào đúng ngày tình yêu (14/2). Tuy nhiên, phải tới khoảng thời gian Châm bị chấn thương phải nằm viện trước SEA Games 25, khi ấy cô tuyệt vọng bởi cánh cửa mở ra Sea Games với cô đã vĩnh viễn khép lại, lúc ấy anh đã luôn ở bên cô, ân cần, thấu hiểu. 

Từ đó, Châm mới thực sự cảm thấy anh chính là người đàn ông của cuộc đời mình. Anh hiện công tác trong quân đội ở mảng tình báo nên gần như rất ít xuất hiện bên vợ con.

Lận đận thế nhưng Châm lại nghĩ mình là người may mắn: “Bóng đá đem lại cho tôi nhiều thứ lắm. Giờ đây ngay cả khi đã giải nghệ vẫn còn có nhiều người biết đến một tiền đạo, một cầu thủ bóng đá nữ hay một “vua săn bàn” Ngọc Châm. Tôi hạnh phúc vì điều đó”. Châm cũng vẫn luôn canh cánh trong lòng vì mình còn thiếu 1 Huy chương vàng SEA Games. 

“Nhưng quãng thời gian cháy hết mình cùng bóng đá tôi cũng đã có đủ các huy chương, các danh hiệu cá nhân. Tôi hài lòng với điều đó. Tôi luôn nghĩ mọi thứ đều là do duyên trời định. Tôi hài lòng với tất cả những gì thuộc về quá khứ cũng như hiện tại và thấy mình còn may mắn hơn rất nhiều chị em cầu thủ khác, bởi nhiều người còn đang phải vất vả mưu sinh”, cô tâm sự.

Dù đã treo giày, cô vẫn chưa từng rời xa trái bóng. Hiện Châm mong muốn trở thành một MC, biên tập viên thể thao của một kênh thể thao và đều đặn hàng tuần vẫn có thể gắn bó với công việc huấn luyện các em nhỏ của Vietgoal. Và bóng đá đã đem tới cho cô sự kỉ luật và nghiêm túc. Bởi cô cho rằng mình là người nỗ lực, chăm chỉ và may mắn. Thế nên, dù là bóng đá phong trào, không chuyên, Châm cũng đòi hỏi sự nghiêm túc rất cao của học trò. Vậy nên, dù mưa hay nắng, cô đều tranh thủ từng phút cho học trò mình. 

Cô thường nói: “Các bạn đến đây dù là cuộc chơi. Nhưng cũng là danh dự của ngành, nên nếu không kiên trì, các bạn có thể không tham gia...”. Với lũ trẻ thì cô lại vừa khéo léo, vừa nghiêm khắc: “Bố mẹ đã bỏ tiền cho các con học, nên các con không nên lãng phí như vậy...”.

Nói về những ngày tết, cô nói mình thường xuyên phải đi làm vào những ngày 29 hoặc 30 Tết. “Thế nên khi tôi về nhà thì mẹ chồng đã chuẩn bị sẵn đồ thắp hương rồi. Mẹ còn chuẩn bị cơm canh nóng phần tôi nữa. Nói thực là Châm chưa phải lo gì nhiều cho tết cả bởi mẹ chồng lo cho hết cả rồi. Châm cảm thấy mình may mắn khi có mẹ chồng tuyệt vời như vậy!Thế nên, Châm chỉ làm chân  phụ giúp mẹ bóc bánh, rán nem mà thôi”.

Thường mỗi năm Châm và các đồng đội, thầy cô cũ gặp gỡ nhau một lần gần tết, lấy đó là ngày kỷ niệm sinh nhật đội. Đã 16 năm thành thông lệ, năm nào mọi người cũng tụ tập, ăn uống, hát hò... Bây giờ, mỗi đồng đội của cô mỗi công việc. Có người buôn bán, người ở nhà chăm con, cũng có một vài người vẫn gắn bó với trái bóng. Mỗi người mỗi nghề, nhưng đa phần đều vất vả cả. 

Châm thấy thương vì các chị em sau khi giải nghệ không tìm được công việc ổn định và phù hợp. Lứa cầu thủ của Châm nhiều người phải giải nghệ sớm mà chưa gặt hái được nhiều thành công mặc dù đó là lứa cầu thủ rất tốt. Có lẽ vì thời của Châm bóng đá nữ còn trong giai đoạn khó khăn và đãi ngộ còn kém chứ không được như bây giờ.

Châm kể, Tết đến Châm chuẩn bị rất nhiều bao lì xì cho các bé ở các đội bóng, và trong mỗi bao lì xì đều có một sự thú vị khác nhau. Có bạn sẽ thích thú, nhưng cũng có bạn sẽ buồn vì bên trong không có gì. Bởi cô cho rằng, lũ trẻ nhận được lì xì của mình như chơi một trò may mắn đầu năm. Khi đó cô cảm nhận được sự vui vẻ, tò mò, phấn khích trên gương mặt đáng yêu của các học trò.

Dẫu tất bật với guồng quay của công việc nhưng Ngọc Châm luôn ưu tiên đặt việc chăm sóc cho gia đình lên hàng đầu và làm tròn trọng trách của một người mẹ. Ngoài thời gian đi làm hay đi quay, cô  đều dành tâm sức cho con trai.

“Hiện tại, ngoài thời gian đi làm hay đi quay, tôi dành hầu hết thời gian còn lại cho con. Khi bạn bè tụ tập ăn uống, cafe… cũng hay mời tôi tham dự. Tuy nhiên, phần lớn là tôi từ chối để được ở nhà với con” - Châm hạnh phúc chia sẻ... 

Uyên Na
Cùng chuyên mục
Phát động thi thiết kế 'Cùng nhau chiến thắng COVID-19'

Phát động thi thiết kế 'Cùng nhau chiến thắng COVID-19'

(PLVN) - Trung tâm Văn hóa Hàn Quốc phối hợp với Cơ quan Nội dung Sáng tạo Hàn Quốc dưới sự chủ trì của Đại sứ quán Hàn Quốc tại Việt Nam tổ chức cuộc thi thiết kế với chủ đề “Hãy tin tưởng, khích lệ lẫn nhau và cùng nhau chiến thắng COVID-19”.

Đọc thêm

Tết Đoan Ngọ tại Hoàng thành Thăng Long

ảnh minh họa
(PLVN)  - Nhằm giới thiệu nét cổ truyền của Tết Đoan Ngọ đến đông đảo công chúng, Trung tâm Bảo tồn Di sản Thăng Long - Hà Nội tổ chức triển lãm “Tết Đoan Ngọ xưa và nay - Gió lành Đoan Dương” theo hình thức trực tuyến tại khu trung tâm Hoàng thành Thăng Long.

Giải quyết vấn đề bằng cái tâm của một con người

Giải quyết vấn đề bằng cái tâm của một con người
(PLVN) - Là thông điệp mà cuốn sách “Đằng sau một quyết định lớn” (tựa gốc: “Managing in the gray”) mang đến cho người đọc. Tác giả cuốn sách là Joseph L. Badaracco, giáo sư trường kinh doanh Harvard, người có gần 40 năm giảng dạy về chiến lược, lãnh đạo và đạo đức kinh doanh.

Ám ảnh “gương mặt thân quen” trên màn hình phim Việt

 Quỳnh Kool góp mặt trong nhiều bộ phim truyền hình mới phát sóng.
(PLVN) - Không ít khán giả gần đây tỏ ra nhàm chán khi những bộ phim truyền hình khung “giờ vàng” lại “quanh đi quẩn lại” vài diễn viên quen mặt. Có người xem còn nhầm lẫn phim này với phim kia vì một diễn viên đóng một dạng vai trong nhiều phim. 

NSND Quốc Hưng ra MV nói lên tiếng lòng người chiến sĩ áo trắng

NSND Quốc Hưng ra MV nói lên tiếng lòng người chiến sĩ áo trắng
(PLVN) -  “Anh sẽ về nhưng không phải hôm nay”, ca khúc mang âm hưởng hùng tráng nhưng lại đầy chất trữ tình, ngợi ca khí phách và tinh thần yêu nước, yêu quê hương, vì đồng bào, vì sức khỏe nhân dân, vì sự bình yên của đất nước mà những người chiến sỹ áo trắng sẵn sàng bất chấp nguy hiểm, xông pha vào mặt trận chống Covid-19.