Kỳ cuối: Con đường hoàn lương của những đứa trẻ “hư”

(PLO) -Cứ ngỡ những đứa trẻ phải đi học trường Giáo dưỡng là người ngang tang, bất hảo, “không biết trời đất là gì”. Nhưng không, đó lại là những đứa trẻ mong manh, dễ bị tổn thương. Và con đường hoàn lương của em cần lắm những bàn tay yêu thương…
Vào trường giáo dưỡng, các em được giáo dục, trở thành những con người hoàn lương. Vào trường giáo dưỡng, các em được giáo dục, trở thành những con người hoàn lương.

Trong các bài viết  con đường hoàn lương của những đứa trẻ “đi học” trường giáo dưỡng  Nữ sinh lập bang phái, đánh nhau như phim chưởng chúng tôi đã đề cập đến việc thiếu đi bàn tay yêu thương, chăm sóc của cha mẹ, những em học sinh ngoan ngoãn ngày nào bị bạn xấu dự dỗ, lôi kéo vào con đường vi phạm pháp luật. Trượt dài trên con đường lầm lỗi ấy, các em phải rời xa gia đình vào trường giáo dưỡng để được giáo dục thành người lương thiện…

Những tâm sự nhói lòng     

Tôi vẫn nhớ như in ánh mắt của cô bé Vân Anh khi em kể cho tôi nghe con đường lầm lỗi của mình. Đó là ánh mắt vô cùng buồn. Em bảo từ nhỏ em sống với bà ngoại là chủ yếu vì bố bận đi làm, mẹ lại đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài. Thế nên, em thích sống như nào thì sống, không có ai nói cho em biết làm thế này là đúng, làm thế này là sai. 

“Có thể nói, từ nhỏ tới lớn, em luôn thiếu thốn tình cảm của cha mẹ. Nhỏ ở với bà ngoại, lớn em mới ở với bố. Một ngày 24 tiếng, em chỉ nói chuyện được với bố ít phút mấy chuyện vớ vẩn, chưa khi nào bố quan tâm đến việc em đang làm, thứ em đạt được. Khi vào trường, nhớ lại những điều mình đã làm, em thấy buồn lắm. Em biết bản thân em sai, nhưng vì em còn ít tuổi, suy nghĩ bồng bột nhưng khi đó em cần lắm sự yêu thương, quan tâm của bố. Ví dụ như lần em đi đánh bạn, thay vì im lặng, bố hãy nói lí lẽ cho em hiểu, để em thay đổi”. Vân Anh chi sẻ.

Bên cạnh Vân Anh là cô bé tên Hương đến từ Quảng Ninh đầy cá tính. Trong câu chuyện của em, tôi nhận thấy em là một cô gái cá tính. Cô bé ấy phải vào trường giáo dưỡng vì tội trộm cắp tài sản. So với lứa tuổi của mình, nhìn em phổng phao như một thiếu nữ. Nhà nghèo, để có tiền ăn chơi theo chúng bạn, em đi ăn trộm, ăn cắp của hàng xóm đồ đạc để bán lấy tiền. Mỗi lần làm thế, em bị bố đuổi đánh khắp xóm làng. Mỗi lần đánh như thế, em co giò chạy mất tích, đợi bố mẹ nguôi giận em mới mò về.

“Trong con mắt của cha mẹ, em chỉ là một đứa con gái hư hỏng, bướng bỉnh và không thể dạy bảo được. Mỗi khi em muốn thay đổi, muốn được cha mẹ dẫn đường chỉ lối, em nhận phải cái gạt phắt của họ. Họ chỉ nghĩ em ngụy biện để lấy trộm tiền đi ăn chơi. Có ai hiểu khi đó em muốn thay đổi thực sự đâu”, cô bé Hương tâm sự.

Từ ngày vào trường giáo dưỡng, Hương đã nhận thức được nhiều điều. Hương bảo với chúng tôi “em với con người của ngày xưa khác nhau hoàn toàn”. Giờ Hương chỉ mong bố mẹ mình hiều mình hơn, để cô bé được trở lại làm người có ích cho xã hội. Tháng 8 này Hương mới tròn 17 tuổi nhưng cô bé đã biết trân trọng, nâng niu và giữ gìn những món quà nhỏ xuất phát từ tấm lòng của cha mẹ: “Gia đình em không có điều kiện lên thăm, mỗi tháng bố hoặc mẹ gọi điện lên hỏi thăm một lần nhưng mỗi lần được nghe giọng nói của cha mẹ em vui lắm. Càng vui hơn khi nhận đươc bưu phẩm cha mẹ gửi là những hộp bánh, cái kẹo hay bộ quần áo mới. Em luôn giữ gìn chúng cẩn thận. Em tự nhủ mình phải cố gắng học tập, tu dưỡng rèn luyện để sớm được về với cha mẹ”.

Cha ở nhà một mình, mẹ đang ở nước ngoài, Phạm Thái Cường chỉ mong khi trở về mình được mọi người đón nhận. Cường sợ những ánh mắt soi mói, dị nghị của mọi người. Với Cường, chỉ có tình thương yêu của người thân là quan trọng, nó là kim chỉ nam đưa em về với ánh sáng. Trong ký ức của mình, Cường luôn sợ gương mặt lầm lì, ít nói cười của cha. “Em vào trường Giáo dưỡng vì thương mẹ. Em hiểu mẹ đã đau khổ vì em rất nhiều, thế nên em phải thay đổi. Giờ em nhận thấy mình đã trưởng thành rất nhiều, thấy mình khôn ra. Nếu ngày ấy không vào trường, không biết giờ này em sẽ ở đâu”, cậu bé Cường tâm sự.

Kỳ cuối: Con đường hoàn lương của những đứa trẻ “hư” ảnh 1
 Thầy Lê Kim Thanh, hiệu phó trường giáo dưỡng số 2 Ninh Bình chia sẻ với PV.

Lỗi chủ yếu do cha mẹ                                                             

Thực tế cho thấy, việc cha mẹ mải mê với cuộc sống mưu mà “quên” mất trách nhiệm giáo dục, dạy dỗ và quản lý con cái khiến chúng vướng vào vòng lao lý là chủ yếu. Hơn 7 năm tiếp xúc với “những đứa trẻ hư”, cô Nguyễn Kim Oanh đã rút ra nhận xét: “Trẻ em, nhất là trẻ em học trường giáo dưỡng như những bình thủy tinh mong manh, chỉ cần người lớn chạm nhẹ vào điểm yếu, lập tức chúng đổ vỡ”. Theo đó, bố mẹ phải quan tâm đặc biệt đến con cái, đừng vì mưu sinh quá mà quên mất những đứa con đang cần sự bảo ban, dạy dỗ của con cái. Trong quá trình dạy dỗ con cái, cha mẹ phải biến đổi theo hoàn cảnh: lúc nhẹ nhàng, lúc cứng rắn. Đặc biệt là vai trò của người mẹ trong gia đình. Người mẹ không chỉ là người giữ lửa ấm cho gia đình mà còn phải là người bạn của con.

Ở độ tuổi vị thành niên, trẻ có xu hướng khẳng định cái tôi, khẳng định mình đã lớn để rồi có những hành động khác thường, đây chính là khi trẻ cần đến bàn tay thương yêu, chăm sóc của cha mẹ nhất. Thế nhưng vì cuộc sống mưu sinh, những người làm cha, làm mẹ buông lỏng quản lý con, để mặc con tự trưởng thành. Và khi con mắc lỗi, cha, mẹ chỉ biết chửi mắng, đánh đập con theo kiểu áp bức “nghe thì sống, chống thì ăn đòn”. Đây là một sai lầm. Với cách giáo dục, dạy bảo kiểu ấy, kết quả họ thu được chắc chắn là những đứa con ngang bướng, ngỗ ngược ở nhà ngoan, ra đường là “anh, chị”. Bởi cha mẹ càng ngăn cấm, các con càng tò mò, lấn tới. Do đó hãy cởi mở, chia sẻ, động viên, tâm sự với con cái như những người bạn. Chỉ có yêu thương mới đổi được yêu thương.

Cha mẹ đừng bao giờ đặt con lên cán cân để cân với vật chất, điều ấy sẽ khiến mình mất đi những đứa con ngoan. Cha mẹ Tráng đã mất cậu khi họ nghiêng cán cân về phía vật chất. Họ chỉ biết mải mê kiếm tiền với mong muốn cho gia đình có cuộc sống giàu có sung túc. Nhà cao, cửa rộng làm gì khi con cái là những đứa trẻ hư. Chưa khi nào cha mẹ cậu dùng sự yêu thương để dạy bảo, hướng dẫn cậu thành người có ích cho xã hội. Đặc biệt khi Tráng từ trường giáo dưỡng trở về, chính cha mẹ Tráng cũng không tin vào sự hướng thiện của con. 

Là một gia đình nhưng các thành viên trong gia đình Tráng sống theo kiểu cuộc sống của ai người ấy lo khiến Tráng - “đứa trẻ đã bị tổn thương” lại bị tổn thương thêm lần nữa. Cậu bị khởi tố vì có hành vi hiếp dâm dụ dỗ cháu gái của bạn đến nhà mình, sau đó hiếp dâm. Không riêng Tráng, rất nhiều trường hợp trẻ em hư tiếp tục sa ngã. Theo thống kê của trường giáo dưỡng về tỉ lệ trẻ em tra trường trong 5 năm, có khoảng 30% trẻ tái phạm tội. Đây là con số đáng lo ngại. Trong xã hội hiện nay, có biết bao bậc làm cha, làm mẹ đang phó mặc con cái cho nhà trường, để chúng tự trưởng thành… Để rồi thay vì dành thời gian kèm cặp con, họ dành thời gian ấy vào công cuộc kiếm tiền.

Bên lề diễn đàn, thầy Lê Kim Thanh, Hiệu phó trường giáo dưỡng số 2 còn cho biết: Ngoài lỗi do cha mẹ, trẻ em hư còn do phía thầy cô, nhà trường. Thay vì chỉ dạy kiến thức, cần dạy các kỹ năng sống cần thiết cho trẻ. Thông qua những kỹ năng ấy, trẻ có thể nhận thức được bản chất sự việc một cách tốt nhất, tránh được những lỗi lầm đáng tiếc./.

Ngọc Diệp
Cùng chuyên mục

Đọc thêm

'Gậy thông minh' thành công từ ý tưởng muốn giúp ông ngoại

Thứ trưởng Bộ LLĐTBXH Lê Tấn Dũng trao giải Nhất cho dự án "Gậy thông minh" cho sinh viên trường Cao đẳng Việt - Đức Nghệ An.
(PLVN) -Dự án “Gậy thông minh” của nhóm sinh viên trường Cao đẳng Việt – Đức Nghệ An thuyết phục Hội đồng giám khảo cuộc thi “Ý tưởng khởi nghiệp học sinh, sinh viên giáo dục nghề nghiệp Startup Kite 2021” không chỉ vì có tính khả thi cao mà còn bởi ý nghĩa xã hội khi hướng tới hỗ trợ người cao tuổi, người khuyết tật.

Những con đường 'nhếch nhác' ở Thủ đô

Đủ các loại rác thải "tập kết" ven đường khiến nhiều đoạn đường của Thủ đô Hà Nội trở nên "nhếch nhác".

(PLVN) - Tuyến đường vành đai 3 hướng từ ngoại thành vào nội đô Hà Nội đang ngổn ngang rác thải các loại.Có những điểm đã đặt biển cấm đổ rác, nhưng tình trạng này vẫn diễn ra, khiến nhiều góc phố trở nên nhếch nhác...

Các trường Đại học dần chủ động trong tuyển sinh

Dự báo năm 2022 sẽ có nhiều phương án tuyển sinh, xét tuyển. (Ảnh minh họa)
(PLVN) - Sau khi Bộ GD-ĐT công bố phương án kì thi THPT 2022, về cơ bản giữ ổn định như năm 2021, tăng cường phân cấp cho địa phương, thích nghi với bối cảnh dịch bệnh, hiện một số trường đại học thuộc khối ngành kỹ thuật đã ký kết biên bản thỏa thuận hợp tác, tham gia và sử dụng kết quả kỳ thi đánh giá tư duy để xét tuyển đại học năm 2022.

Đua nhau đi chụp cúc hoạ mi tại Hà Nội

Nhiều người "đổ xô" đi chụp ảnh cúc họa mi.
(PLVN) -  Những ngày này, trên mọi góc phố của Hà Nội lại ngập tràn sắc trắng tinh khôi của cúc họa mi. Đây cũng là thời điểm nhiều người tìm đến những vườn cúc họa mi để chụp hình...

Mạng xã hội và câu chuyện tầng văn hóa của người trẻ

Mạng xã hội – “mảnh đất màu mỡ” để thể hiện cái “tôi”.
(PLVN) -  Mạng xã hội đang ngày càng phát triển mạnh mẽ với hàng tỷ người sử dụng trên thế giới. Trong đó tại Việt Nam, giới trẻ là nhóm sử dụng mạng xã hội nhiều nhất. Giờ đây, giới trẻ coi mạng xã hội cũng giống như đời thực, đôi khi còn hoạt động tích cực hơn cả. Và từ đó câu chuyện tầng văn hóa của người trẻ trên mạng xã hội ra đời.

Chuyện dài “một giọt máu đào”…

Bức ảnh Tiếng vọng cội nguồn (tại Đền Đô- Đền Lý Bát Đế, Bắc Ninh) ảnh Nguyễn Đức Thìn.
(PLVN) -  Còn nhớ, từ nhiều năm trước hậu duệ họ Lý tại Hàn Quốc đã tìm về cội nguồn sau 8 thế kỷ lưu lạc tại xứ sở Kim Chi. Với người Việt, dù ở bất cứ nơi nào trên thế giới, họ vẫn luôn hướng về nơi chốn mình đã sinh ra, ở đó là quê hương, tổ tiên, dòng họ…

Tháng hành động vì bình đẳng giới năm 2021: Đàn ông cũng là… nạn nhân!

Lễ ra mắt Diễn đàn Kết nối nam giới vì bình đẳng giới và phát triển bền vững.
(PLVN) -TS Khuất Thu Hồng, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Phát triển Xã hội ISDS cho rằng, nam giới ngày càng phải đối diện với nhiều áp lực. “Khi chúng ta dạy rằng trẻ em trai vẫn có thể khóc không có nghĩa là dạy chúng sự yếu đuối, mà đó là việc dạy năng lực mới của thế hệ nam giới mới, rằng biết thể hiện tình cảm, bao dung, đồng cảm với những người đang chung sống với mình”…