Ý kiến khác nhau về mức chịu thuế thu nhập cá nhân

(HP)- Sáng 24-10- ngày làm việc thứ 3, kỳ họp thứ 2, Quốc hội khóa 12, các đại biểu Quốc hội thảo luận ở tổ về một số nội dung còn ý kiến khác nhau của dự thảo Luật thuế thu nhập cá nhân. Đa số các ý kiến cơ bản nhất trí với sự cần thiết phải ban hành Luật thuế thu nhập cá nhân và những nội dung trong dự thảo Luật. Tuy nhiên, nhiều đại biểu cũng bày tỏ băn khoăn về một số vấn đề cụ thể trong dự thảo Luật.

Đại biểu Trần Ngọc Vinh (Hải Phòng) đề nghị nên quy định mức thu nhập từ 5 triệu đồng/tháng trở lên mới phải nộp thuế thu nhập cá nhân và không nhất trí với việc giảm trừ thuế cho tất cả các khoản đóng góp từ thiện (nên để Chính phủ quy định cụ thể về việc giảm trừ đối với các khoản đóng góp từ thiện).

Đại biểu Dương Anh Điền (Hải Phòng) cho rằng, mức khởi điểm chịu thuế không nên quy định “cứng” là 4- 5 triệu đồng, vì chỉ số giá tiêu dùng thay đổi nhanh, mặt bằng giá các mặt hàng tiêu dùng sẽ khác thời điểm hiện nay, thu nhập thực tế của mọi người dân cũng sẽ thay đổi. Đến thời gian áp dụng Luật (từ 1-1-2009), mức quy định này sẽ không còn phù hợp. Vì vậy, nên quy định mức khởi điểm chịu thuế bằng bội số của mức lương khởi điểm.

Đại biểu Nguyễn Tấn Trịnh (Quảng Nam) băn khoăn về tên gọi của Luật, vì nếu quy định mức thu nhập từ 4 triệu đồng/tháng trở lên mới phải nộp thuế thu nhập cá nhân, thì đây là Luật thuế áp dụng đối với những người có thu nhập cao. Ông Trịnh cũng cho rằng không nên quy định mức giảm trừ gia cảnh là 4 triệu đồng. Đến năm 2009, nếu mức trượt giá quá cao, lúc đó sẽ phải sửa đổi Luật, rất tốn kém và lãng phí. Nên giao vấn đề này cho Chính phủ quy định để bảo đảm sự linh hoạt và phù hợp với từng thời điểm.

Đại biểu Hà Hùng Cường (Quảng Bình) và Lê Thị Mai (Hải Phòng) đồng tình về sự cần thiết phải ban hành Luật thuế thu nhập cá nhân, thời điểm áp dụng Luật và đề nghị trong Luật không nên quy định những con số tuyệt đối (nên để Chính phủ quy định); miễn thuế những khoản thu nhập từ cổ tức, cổ phiếu là không công bằng. Là đại biểu Quốc hội, nhưng cũng là Bộ trưởng Bộ Tư pháp, ông Cường băn khoăn về việc khi Luật này được áp dụng, nhiều cơ quan ở địa phương sẽ phải xác nhận những trường hợp như con nuôi, con đẻ... để thực hiện việc miễn giảm thuế. Như vậy, khối lượng công việc phải giải quyết của chính quyền địa phương sẽ tăng lên rất nhiều so với hiện nay và sẽ khó đảm nhiệm được. Đại biểu Trần Đình Long và Nguyễn Duy Hữu (Đắk Lắk) cùng nêu ý kiến các chủ doanh nghiệp tư nhân phải nộp thuế thu nhập cá nhân để bảo đảm sự công bằng đối với mọi thành phần kinh tế...

Đại biểu Nguyễn Hoàng Anh và Trần Bá Thiều (Hải Phòng) cho rằng, sự phát triển kinh tế-xã hội đang diễn ra rất nhanh chóng, Luật có thể đúng với giai đoạn này, nhưng sẽ không còn phù hợp với giai đoạn khác. Vì vậy, việc xây dựng Luật và đưa Luật vào cuộc sống là cần thiết, nhưng Luật phải có “độ mở” nhất định. Đối với dự thảo Luật thuế thu nhập cá nhân, quy định cụ thể mức giảm trừ gia cảnh vừa khó khả thi và làm tăng công việc phải giải quyết cho chính quyền địa phương, vừa làm nảy sinh cơ chế “xin-cho” và dễ phát sinh tiêu cực. Theo ông Hoàng Anh, mọi người dân nên thực hiện nghĩa vụ thuế (thu nhập nhiều nộp nhiều, thu nhập ít nộp ít). Trong quá trình làm Luật cần quán triệt quan điểm là “không nên làm phức tạp và đừng đưa vào những điều mà chúng ta chưa thực hiện được”. Ông Hoàng Anh nhất trí về việc không thu thuế đối với thu nhập kiều hối. Các đại biểu của các đoàn: Bắc Giang, Cần Thơ, Bình Phước lại cho rằng đây là bộ luật có tính “nhạy cảm cao”, phức tạp, đòi hỏi phải có nhiều thời gian để nghiên cứu, bàn thảo, vì vậy không nên thông qua ngay trong kỳ họp lần này, nên để thảo luận và thông qua vào kỳ họp thứ ba (Quốc hội khóa 12).

Chiều cùng ngày, các đại biểu Quốc hội làm việc tại hội trường. Chủ nhiệm Uỷ ban về các vấn đề xã hội của Quốc hội Trương Thị Mai trình bày báo cáo tiếp thu, chỉnh lý dự thảo Luật phòng, chống các bệnh truyền nhiễm. Các đại biểu thảo luận về một số nội dung còn ý kiến khác nhau của dự thảo Luật phòng, chống các bệnh truyền nhiễm. Đại biểu Phan Trọng Khánh (Hải Phòng) góp ý kiến làm rõ hơn một số vấn đề.

Đại biểu Phan Trọng Khánh: Cần làm rõ quyền, trách nhiệm, nghĩa vụ của công dân, cộng đồng xã hội

Qua nghiên cứu nội dung dự thảo Luật phòng, chống bệnh truyền nhiễm lần này, tôi vẫn băn khoăn vì nội dung vẫn nghiêng về quy phạm kỹ thuật chuyên môn nhiều hơn; tính quy phạm pháp luật chưa thực sự cao, vì vậy chưa làm rõ quyền, trách nhiệm, nghĩa vụ của công dân, của cộng đồng xã hội trong hoạt động phòng, chống các bệnh truyền nhiễm. Một số vấn đề cũng cần được làm rõ hơn. Đơn cử :

Về phân loại bệnh truyền nhiễm (điều 3), hiện có nhiều cách phân loại bệnh truyền nhiễm, nên cần lựa chọn cách phân loại nào để mọi tầng lớp nhân dân đều có thể hiểu, dễ dàng đánh giá được mức độ nguy hiểm của bệnh truyền nhiễm để phòng, chống. Theo tôi nên phân loại theo đường lây truyền của các bệnh truyền nhiễm rồi chia nhóm A, B, C, D. Cách đặt vấn đề như vậy, người dân dễ hiểu và biết cách phòng, chống hơn đồng thời cũng tiện cho việc thực hiện biện pháp cách ly, quản lý và săn sóc bệnh nhân. Bởi các bệnh truyền nhiễm có đường lây truyền khác nhau, như : các bệnh truyền nhiễm lây theo đường tiêu hoá (tả, lỵ, thương hàn, viêm gan A); các bệnh truyền nhiễm lây theo đường hô hấp (SARS, cúm A, sởi, ho gà, lao); các bệnh truyền nhiễm lây theo đường máu (viêm gan B, HIV/AIDS, giang mai, sốt xuất huyết, sốt rét); các bệnh truyền nhiễm lây theo đường da và niêm mạc (lậu, rickettsia, nấm); các bệnh truyền nhiễm  lây theo nhiều đường (kết hợp) và trong từng nhóm này mức độ lây lan và nguy hiểm của mỗi bệnh truyền nhiễm có khác nhau (nếu Luật chưa thể hiện rõ thì Nghị định cần cố gắng nêu cụ thể).

Về nguyên tắc phòng, chống bệnh truyền nhiễm, khoản 4, điều 4 ghi rõ “Chủ động, tích cực, kịp thời, triệt để trong hoạt động chống dịch”, theo tôi nên bỏ cụm từ “kịp thời”, vì đã chủ động, tích cực, triệt để thì đương nhiên là phải kịp thời. 

Khoản 8, điều 5 về chính sách của Nhà nước quy định: “Hỗ trợ thiệt hại đối với việc tiêu huỷ gia súc, gia cầm mang tác nhân gây bệnh truyền nhiễm”. Điều này tạo điều kiện phát triển chăn nuôi, nhưng như vậy cũng dễ dẫn đến hiểu rằng ai cũng được hỗ trợ thiệt hại. Đề nghị ghi rõ quan điểm hỗ trợ thiệt hại với những tổ chức, cá nhân chăn nuôi thực hiện đầy đủ các biện pháp phòng, bệnh mà cơ quan thú y quy định như khoản 2 điều 15 của luật này; ngược lại, nếu các tổ chức, cá nhân chăn nuôi gia súc, gia cầm không thực hiện các biện pháp thú y, gây hậu quả ảnh hưởng đến sức khoẻ của cộng đồng và tốn kém tiền của nhà nước cần  xử lý theo pháp luật như khoản 7 điều 8 luật này quy định mới đảm bảo  công bằng trong xử lý vi phạm, tránh sự gian lận trong khai báo tiêu huỷ và khuyến khích tổ chức chăn nuôi gia súc, gia cầm sạch.