Vết rạn hôn nhân

(PLO) - Có những câu chuyện tưởng nhỏ mà không nhỏ trong đời sống vợ chồng và nếu hai người lờ nó đi sẽ khiến khoảng cách ngày càng xa.
Vết rạn hôn nhân ảnh 1
 Ảnh minh họa: nguồn Internet

Do đặc điểm công việc, chị phải đi làm sớm hơn anh và về muộn hơn, đi bằng xe máy. Còn anh, cơ quan gần hơn nên đi làm bằng xe đạp, cơ quan nghiên cứu nên “kỷ luật giờ giấc” quản lý bằng hiệu quả công việc là chính.

Một sáng, chị đi làm muộn, vào cái giờ mà anh thường đi. Vừa gõ giày xuống cầu thang thì một khuôn mặt phụ nữ tươi cười mở cửa nhìn ra. Nhìn thấy chị, nụ cười vụt tắt trên cặp môi tô son đỏ chói và cửa vội vàng sập lại. 

Chị sẽ không để tâm nếu như sau đó, chị đi làm về sớm hơn thường lệ, đang lên cầu thang thì cánh cửa phòng đó lại mở ra với khuôn mặt rạng rỡ của người phụ nữ trẻ, khuôn mặt ấy tối sầm lại, người phụ nữ quay lưng khóa cửa như chuẩn bị đi đâu đó. 

Chị dò hỏi anh có biết người phụ nữ ở tầng ba đó không, anh gắt: “Vớ vẩn!”. Biết là anh che giấu điều gì đó, chị không hỏi nữa mà chỉ âm thầm quan sát thôi, nhưng sự tôn trọng anh đã giảm ít nhiều.

Tiếp theo, một lần chị đi làm về muộn hơn thường lệ mà một lúc sau anh mới về. Vô tình, chị thốt lên: “Ô, em đi cùng đường với anh mà không nhìn thấy anh nhỉ?”. Anh dằn dỗi: “Đạp xe mửa mật ra, nhìn gì!”. Từ đó, chị không bao giờ hỏi khi anh đi sớm, về muộn nữa.

Một dạo, chị hay than đau nhức mình mẩy và phải tiến hành châm cứu. Nhân một lần thăm bạn ở gần cơ sở mà chị châm cứu ở đó, anh ghé qua xem. Đó là một cơ sở tư nhân, tưởng anh là người bệnh, cô giúp việc đưa thẳng anh vào phòng châm cứu. 

Chị nằm sấp khỏa thân trên giường, lưng chi chít kim cắm và tay “lương y” mặc quần đùi khoác blu trắng đang loay hoay chọc kim vào mông chị. Nhìn thấy anh, chị kêu “Ối!” và định nhỏm dậy, nhưng tay kia lại ấn mông chị xuống. Anh lẳng lặng ra về và từ đó mỗi khi chị kêu ốm, kêu đau, kêu mỏi, kêu mệt…, anh không thèm để ý.

Rồi đến một bữa nọ, họ trách móc lẫn nhau là thiếu sự quan tâm đến nhau. Dẫn chứng về sự thiếu quan tâm đó có nhiều, nhưng ai cũng lờ đi cái nguyên nhân khiến họ lạnh nhạt với bạn đời.

Nhiu Nhíu
Cùng chuyên mục

Đọc thêm

Những chiến sĩ quả cảm trong cuộc chiến “không tiếng súng”

Y, bác sĩ kiệt sức vì làm việc ngày đêm.
(PLVN) - Trong cuộc chiến chống dịch COVID-19, nơi tuyến đầu là đội ngũ y, bác sĩ âm thầm hy sinh, cống hiến tài năng và sức lực điều trị, cứu chữa cho bệnh nhân. Họ không ngại vất vả, hiểm nguy, căng mình chiến đấu trong cuộc chiến “không tiếng súng”. Họ “tạm gác” nỗi nhớ nhà, hoãn cưới, “tạm quên” nỗi đau buồn không đưa tang người thân… tập trung công việc vì sứ mệnh thiêng liêng của những người mang trên mình chiếc áo blouse trắng.

Chuyện kể từ đôi bàn tay

Chuyện kể từ đôi bàn tay
(PLVN) -  Đó là chuyện về những đôi bàn tay nhăn nheo, thô ráp, bủng beo vì ngâm lâu trong nước. Những đôi bàn tay xấu xí ánh lên vẻ đẹp của sự hy sinh thầm lặng.

Chuyện những shipper trong tâm dịch

Nỗi vất vả của người giao hàng trong mùa dịch.
(PLVN) - Trong số những người cần tri ân giữa mùa dịch này, không thể không kể đến lực lượng giao hàng - những người đang xông pha giữa muôn trùng dịch bệnh nguy hiểm, ngoài mưu sinh cho bản thân thì góp phần đắc lực vào việc duy trì ổn định đời sống người dân.