Về quê...
Truyện và tạp văn của Nguyễn Ngọc Tư đi vào lòng người, khiến người ta nhớ và buột miệng khen hay không phải vì cốt truyện ly kỳ, tình huống éo le, bi kịch của thế thái nhân tình mà chính vì cái tâm hồn người Việt, lời ăn tiếng nói, cách nghĩ, cái vui cái buồn của người Việt cứ bàng bạc trong từng câu chữ. Hay nói cách khác chị rất nhạy cảm với chữ nghĩa.
Truyện và tạp văn của Nguyễn Ngọc Tư đi vào lòng người, khiến người ta nhớ và buột miệng khen hay không phải vì cốt truyện ly kỳ, tình huống éo le, bi kịch của thế thái nhân tình mà chính vì cái tâm hồn người Việt, lời ăn tiếng nói, cách nghĩ, cái vui cái buồn của người Việt cứ bàng bạc trong từng câu chữ. Hay nói cách khác chị rất nhạy cảm với chữ nghĩa.
Một sự nhạy cảm rất bẩm sinh. Chị biết mỗi chữ, mỗi từ nó nặng nhẹ bao nhiêu và đặt vào đâu thì lấp lánh nhất. Chính vì thế chúng ta không ngạc nhiên khi đọc thơ của chị. Đây là những bài thơ đầu tiên chị dành riêng cho Báo Đà Nẵng, và chị nói “biết có phải là thơ không nữa”.
|
Về quê...
Miệng bảo sẽ còn gặp và sẽ gặp, Những ngày phiêu lưu trên đất lạ, với mình, tôi hỏi những cô gái tỉa bắp bên đường, chị ơi ngã nào thì tới cánh đồng, bầy dê nhỏ vùi mặt vào cỏ rối, bên lối đi nhiều hoa dại, lúa xỏ mầm qua đất, xanh non. Những cô gái gạt mồ hôi, ánh mắt cười lung linh trao cho tôi một con đường. Những ngày rong ruổi trên đất lạ, chỉ mình, tôi một lần dừng chân lại hỏi con đường, lối nào sẽ dẫn đến người, tôi đang thèm người lắm. Đường im lặng đi lên đồi mải miết, người ngốc ơi, chỉ cần dừng chân lại, sẽ thấy người. |