Trăng vẫn sáng

Truyện ngắn của Phụng Tú

Trên đường, từng tốp trẻ con cùng nhau rước đèn Trung thu. Đốm sáng của những ngọn đèn chỉ làm tôn hình dáng đẹp đẽ của những chiếc lồng đèn cho trẻ thêm niềm vui của tuổi nhỏ chứ chẳng tác dụng gì trong ánh trăng sáng rỡ ngập tràn. Dát giữa trời, mặt trăng sáng lộng lẫy mà dìu dịu cứ thôi miên ánh nhìn của người ta như nhan sắc của người phụ nữ đẹp. Lẽ thường, ngắm trăng là để tìm sự thư thái cho tầm hồn. Nhưng với Hoàng, những đêm trung thu thế này là nỗi niềm dồn ứ đến đỉnh điểm chực bung vỡ. Bản giám định y khoa đã kết thúc bảy năm dài chờ đợi là một sự thật đánh tan tành mong ước tối thiểu mà cao cả của con người. Nỗi đau số phận nhân đôi khi sự không may của mình làm liên lụy đến người mình yêu thương nhất.

       

Hoàng chán nản định quay vào thì nghe tiếng xe máy dừng lại trước hiên. Hoa, vợ anh vừa đi phát quả Trung thu cho thiếu nhi trong thôn về. Hoàng hỏi: "Sao năm nay về sớm thế em?". "Nhờ nhiều người anh à. Anh chờ em tắm táp tí nhé!. Hoàng cười và lòng nao nao thương vợ. Nếu chẳng phải vì yêu anh thì nàng đã như bao người mẹ khác. Đã hơn một lần anh đề nghị ly hôn nhưng nàng đã khóc: "Em yêu anh thì làm sao em ly hôn với anh. Nếu quả thật số phận vợ chồng minh như vậy thì….đức thắng số anh ạ. Mình làm việc thiện, tích lũy điều nhân đức thì ông trời sẽ ngó lại".

     

      

Nhà thầy nức tiếng về những toa thuốc bí truyền chữa được nhiều bệnh nan y mà bệnh viện đã chào thua…Đừng lo! Chỉ khi có kết quả thầy mới nhận lộc". Hoa nói với chồng nguyên lời của người bạn cùng cơ quan chỉ cho chị. Hoàng nghe vợ nói tai nọ lọt tai kia cũng như bao lần. Kể từ khi anh được xác nhận là mắc chứng vô sinh, Hoa luôn thúc anh đến bất cứ nơi đâu nghe là thuốc hay, thầy giỏi. Là kỹ sư tin học, anh chẳng tin những lời mách bảo kiểu truyền miệng. Nhưng Hoa nài nỉ :"Có bệnh thì vái tứ phương, thuốc tra ma cầu. Minh chỉ tốn công đi chứ mất gì lớn đâu". Vậy là anh nghe theo để vợ vui, hôm nay cũng vậy.

 

Gần một tháng trôi qua trong sự chờ đợi của Hoa, và một phàn hy vọng của Hoàng. Khác với những lần trước, sau khi được thầy chữa bệnh, Hoàng thấy sức lực sung mãn, tinh thần phấn chấn, nhịp độ ân ái vợ chồng tăng lên. Dù không hiểu gì về luận thuyết âm dương ngũ hành nhưng Hoàng thấy cách chữa bệnh của thầy rất kỹ. Thầy hỏi về ngày giờ sinh theo âm lịch, rồi bấm huyệt, châm cứu, cho thuốc, luôn cả việc sắc và uống thuốc, thầy cũng luận âm dương để cho giờ thực hiện. Sau khi chữa cho Hoàng một lần, cho Hoa ba lần, thầy bảo ở nhà uống thuốc của thầy đợi kết quả.

       

Và trong sự hồi hộp của niềm vui…trễ kinh, Hoa nua dụng cụ y khoa về thử, đến bệnh viện khám nghiệm. Hoa đã có thai ! Hoàng vui mừng khôn xiết, anh vượt hơn trăm cây số đến nhà tặng thầy một món tiền hậu hĩnh gọi là đáp đền ơn đức.

 

Chuyến công tác bị hoãn lại. Hoàng định phôn về nhà thì một ý nghĩ lướt qua. Hôm nay nên tạo bất ngờ cho hai mẹ con. Nghĩ đến vợ con, trong lòng Hoàng ngập tràn một tình cảm ấm áp. Thằng bé đã đi mẫu giáo, rất hiếu động. Những khi Hoàng ở nhà, hai cha con chơi với nhau không biết chán. Còn Hoa, anh từng tự hào khi cưới được vợ đẹp. Bây giờ, dân gian nói không sai :"Gái một con…", sắc đẹp của nàng như căng tràn hết ra ngoài. Hoàng có cảm nhận nàng đằm thắm hơn, cuồng nhiệt hơn trong tình yêu vợ chồng. Nàng nói: "Em muốn anh hạnh phúc, nhiều hơn nữa trong tình yêu anh dành cho em".

      

Hoàng ghé vào một cửa hàng mua một lốc bánh trung thu. Còn năm ngày nữa là rằm tháng tám. Lồng đèn cho con anh đã mua rồi. Gần đến nhà, Hoàng tắt máy xe, dắt bộ. Đã bảo tạo sự bất ngờ nên không để Hoa nghe tiếng máy xe quen thuộc. Nghĩ đến sự mừng rỡ của hai mẹ con, Hoàng tủm tỉm cười. Cửa đóng thế này chắc là hai mẹ con đang ngủ trưa. Hoàng nhẹ bước lên thềm. Nhưng…sau làn cửa kính vợ anh đang làm gì thế kia ?…

      

Hoa đang quỳ gối trên nền nhà, hai tay bấu lấy hai ông quần của một người đàn ông, van vỉ: "…Thầy tha cho tôi. Tôi cắn cỏ lạy thầy. Tôi thật sự không còn tiền để đưa cho thầy…Xin thầy nghĩ lại, tôi không nói thầy đã hiếp tôi mà tha cho tôi…Thầy nói ra sự thật thì thầy giết mẹ con tôi. Tôi van thầy….".

      

Hoàng sững sờ. Anh có nghe lầm không? Những lời van xin bên kia cửa kính đủ sức nặng tạo nên sự hụt hẫng ghê gớm, sự đổ vỡ trầm trọng trong anh. Trong một thoáng, lòng anh trống rỗng, không một ý niệm nào tồn tại trong anh  trong lúc này. Nhưng sự xếp đặt của tạo hóa cứ như vô tình để tiếng nói của người đàn ông gõ vào tai Hoàng :"Không nói nhiều. Tôi cho cô thời hạn ba ngày. Nếu không có thì tôi đòi lại nó. Tôi…".

      

Hoàng không thể nghe hết lời. Tiếng nói của hắn đã đánh thức bản năng nam tính trở lại trong anh. Anh giận dữ kéo mạnh cửa, bước vào. Hắn sửng sốt  nhìn anh, sắc mặt tái mét, luýnh quýnh lùi liền mấy bước dựa lưng vào tường. Hoa bật thốt lên một tiếng "Anh" rồi gục xuống nền nhà, nấc lên…

     

Tiếng khóc của Hoa làm sự giận dữ vừa bùng lên trong Hoàng chùng xuống. Nhìn gã đàn ông đang đứng run rẩy sát vách, anh hất hàm :"Mời thầy lại ghế ngồi !" Hắn líu ríu làm theo lời Hoàng trong khi anh đỡ Hoa dậy, nói :"Vào nhà trong !".

      

Còn lại hai người đàn ông, Hoàng nhìn thẳng mặt con người mà bấy lâu nay anh vẫn nhớ ơn, vẫn hằng nằm vào những dịp lễ, tết anh  đem quà biếu, vẫn giới thiệu cho hắn nhiều người đến chữa bệnh. Chỉ một thoáng, những gì liên quan đến hắn lướt qua tâm trí anh như ánh chớp. Anh bỗng hiểu vì sao mỗi lần rủ Hoa đi thăm "thầy", cô ấy đều từ chối. Anh đã từng biết cái gọi là nỗi đau trong lòng, nhưng chẳng có cái đau nào so sánh được với cái đau anh vừa hiểu rõ. Nó là sự ghê tởm khôn cùng với sự bằng an vừa đổ vỡ. Và nỗi đau vượt qua ngưỡng bùng lên cơn giận dữ. Bàn tay nắm chặt lại đến trắng bệch những khớp xương. Ý nghĩa chết chóc của từ "giết" lóe lên sáng rực. Nếu hắn thốt ra dù một tiếng nói hay một cử động nhỏ thì chắc chắn nắm đấm của anh sẽ bung ra, giáng xuống người hắn với tất cả sự điên giận đang cuồn cuộn trong lòng. Nhưng hắn ngồi bất động, cổ rụt lại giữa hai vai nhô cao, đầu cúi xuống, da mặt tái mét. Trông hắn chẳng còn chút cao ngạo nào của một thằng đàn ông vừa được xưng tụng là thầy. Sự ghê tởm đối với hắn lớn dậy thay thế cho sự giận dữ trong anh. Anh gằn giọng: "Nhà thầy sẽ được sống lành lặn trở về với vợ con. Nhưng trong ngày mai nhà thầy phải hoàn trả lại toàn bộ số tiền nhà thầy đã cưỡng bức vợ tôi giao cho nhà thầy và chấm dứt ngay trò chữa bệnh bịp bợm. Nếu nhà thầy không thực hiện tôi sẽ đến đòi món nợ nhà thầy đã nợ tôi và đưa nhà thầy ra đối diện với pháp luật. Và nhà thầy đừng ảo tưởng gì về thằng bé. Nó là con của chúng tôi. Còn bây giờ….mời nhà thầy đi cho…Nhanh l…ên !"

     

Hắn đứng ngay dậy bước gần như chạy ra khỏi cửa, quên cầm cả chiếc mũ nỉ để trên bàn. Hoàng cầm chiếc mũ ném theo hắn.

      

Chiều hôm sau, Hoàng nhận được toàn bộ số tiền hắn hoàn lại. Anh để hắn tự hoàn lương chứ không làm lớn chuyện, cũng là để tránh tiếng thị phi.

 

       

Thật không dễ theo nhịp sống cũ, dù Hoàng vẫn còn yêu vợ, thương con. Lòng anh như đeo nặng khối chì, lưỡi như đóng băng. Mỗi khi bắt gặp Hoa lặng lẽ khóc, lòng anh lại xốn xang nhưng vẫn lặng im. Anh cũng không nô đùa với thằng bé được. Một bức tường vô hình đã dựng lên giữa anh và vợ con. Muốn đạp đổ nó anh phải chiến thắng lòng tự ái, nhưng anh không thể. Thời gian lặng lẽ trôi, nỗi đau ngấm dần từng tế bào. Cái sự việc mà anh không muốn gọi tên ấy, anh muốn thoát khỏi sự ám ảnh của nó, nhưng vẫn bế tắc. Nó ve vuốt, mơn trớn cái tôi đàn ông của anh lớn dậy, cho anh chỉ thấy mình anh chịu thiệt thòi: "Chẳng phải vậy sao ? Nếu mi không về trưa hôm ấy thì sự thật còn bị bưng bít đến bao giờ ?". "Mẹ con em về ngoại chơi ít ngày. Anh muốn yên tĩnh một mình". Lần đầu tiên sau mười mấy năm chung sống, anh không muốn thấy mặt Hoa.

 

Bỗng dưng một ý nghĩ chợt đến với Hoàng khi nhớ lại những lần Hoa lặng lẽ khóc. Anh mở phiên tòa mà anh với Hoa cùng là hai bị cáo. Trước tòa, tấm rèm u minh của mọi cái tôi đều bị dỡ bỏ.

- Vợ mi sung sướng hay khổ sở khi một mình phập phồng nắm giữ cái hạnh phúc được ngụy tạo bằng một sự thật cố giữ kín ? Nàng không thể tố cáo mà còn bị áp lực của tên lưu manh đè nặng. Mi là nạn nhân hay nàng là nạn nhân?

- Còn mi ! Sự thật có thế nào thì mi cũng là kẻ thụ hưởng hạnh phúc từ sự chịu đựng âm thầm của vợ mi, vì bản thân mi không thể cho nàng cơ hội làm mẹ. Mi là nạn nhân hay nàng là nạn nhân ?

 

Có những khoảnh khắc mà giá trị của nó lớn hơn bất cứ khoảng thời gian nào. Gần một năm trôi qua, trong một khoảnh khắc, bế tắc của Hoàng được khai thông. Anh lại thèm được sống những ngày hạnh phúc cùng vợ con. Bây giờ, sự trống vắng tiếng người trong ngôi nhà rộng thênh thang cho anh cảm giác lạnh lẽo rờn rợn. Anh bước ra hiên. Trăng mùng mười sáng tỏ. Lại sắp Trung thu rồi! Tết của tuổi thơ mà anh chưa mua quà cho con. Ý thức bổn phận của người cha trong anh thức dậy. Anh bấm máy phôn cho Hoa…