Tình người ấm áp ở cô nhi viện Sao Mai

0:00 / 0:00
0:00
(PLVN) - Ẩn mình dưới những tán thông xanh mát êm đềm, Cô nhi Sao Mai (ở đường Wừu, phường Ia Kring, TP Pleiku, tỉnh Gia Lai) được nhiều người biết đến như mái nhà chung và là tổ ấm của những số phận trẻ thơ kém may mắn.
89 tuổi, sơ Nguyễn Thị Khiết (89 tuổi) vẫn có đủ sức khỏe để chăm sóc các cháu bé trong cô nhi viện. 89 tuổi, sơ Nguyễn Thị Khiết (89 tuổi) vẫn có đủ sức khỏe để chăm sóc các cháu bé trong cô nhi viện.

Hạnh phúc của các cháu giờ đây là sự yêu thương, chăm sóc của các sơ, các bảo mẫu. Còn với các sơ, các bảo mẫu, hạnh phúc đó chính là niềm vui của các cháu mỗi ngày.

Phận người mong manh

Tiếp chúng tôi trong gian phòng làm việc được sắp xếp ngăn nắp là sơ Nguyễn Thị Khiết (89 tuổi). Sơ Khiết có gương mặt đôn hậu, giọng nói trầm ấm thân thiện. Lật giở cuốn sổ ghi chép về hoàn cảnh của các em nhỏ đến với Cô nhi Sao Mai, sơ Khiết bảo, nơi này được thành lập từ năm 1994, trải qua 27 năm, đến nay đã đón nhận và nuôi dưỡng hơn 100 cháu. Hiện có 30 cháu đang sống tại cô nhi. Mỗi cháu đến đây hoàn cảnh khác nhau nhưng có chung một điểm đó là sự bất hạnh.

Ngồi trò chuyện, sơ Khiết kể về cô bé Siu Vun là đứa trẻ đến với cô nhi chỉ mới 2 ngày tuổi. Vun sinh ngày 28/7/2009 tại huyện Mang Yang (tỉnh Gia Lai), cả bố mẹ Vun đều là người dân tộc thiểu số.

Thời điểm chị Siu Blới mang thai khỏe mạnh, cho dù đến tháng thứ 8, thứ 9 vẫn lên nương làm rẫy. Một buổi chiều cuối tháng 7/2009, chị Blới đau bụng và hạ sinh Vun nhưng bị băng huyết.

Theo phong tục, ông ngoại và cha Vun đi mời thầy mo về cúng. Càng cúng, chị Blới càng đau, hơn một ngày sau thì qua đời. Gia đình họ hàng lo làm ma cho người xấu số, còn ông ngoại bế Vun quăng ra chuồng bò bên hông nhà chờ chết rồi chôn cùng mẹ. Bố của Vun muốn cứu con nhưng ông bà ngoại không cho phép.

Một người ông họ tên Kpă Do là cán bộ từ huyện Đắk Đoa (tỉnh Gia Lai) đến đưa tang chị Blới, lúc đi vệ sinh phía hông nhà thì phát hiện Vun đang nằm không một mảnh vải che thân. Ông ôm Vun vào lòng, rồi cởi áo bọc vào, sau đó đem về Cô nhi Sao Mai nhờ giúp đỡ.

Tình người ấm áp ở cô nhi viện Sao Mai ảnh 1Cô nhi Sao Mai - nơi nuôi dưỡng những đứa trẻ bất hạnh.

Vun được đem về cô nhi trước khi chôn mẹ 3 giờ đồng hồ. Đến cô nhi, người cháu sưng vù vì bị ruồi trâu đốt khắp thân thể bé nhỏ và tím ngắt vì lạnh. Nhìn thấy đứa trẻ chín phần chết, một phần sống, lòng sơ Khiết và các bảo mẫu đau nhói. Sơ Khiết lắc đầu nói với ông Kpă Do rằng, khó mà cứu được đứa trẻ này nếu như không có phương thuốc “tiên”.

Sức sống trỗi dậy, sau hơn 4 tháng lặn lội đi hết Bệnh viện Đa khoa tỉnh Gia Lai đến Bệnh viện Nhi TP Hồ Chí Minh, Vun đã thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Giờ Vun đã được 12 tuổi, khỏe mạnh, lanh lợi.

Cháu Rơ Mah Phương Uyên cũng đến Cô nhi Sao Mai đầu năm 2009 khi vừa được 10 ngày tuổi trong tình trạng bị gãy tay. Lý do được người hàng xóm của Uyên kể là do bố bỏ nhà đi không trở về. Giận chồng, mẹ Uyên đã vứt con xuống đất rồi đạp.

Nghe tiếng trẻ con gào khóc thất thanh, hàng xóm sang xem thì thấy Uyên nằm lăn lóc dưới nền đất. Lo lắng cho Uyên, vị hàng xóm tốt bụng này đã đem em từ huyện Đức Cơ (tỉnh Gia Lai) đến nhờ Cô nhi Sao Mai nuôi giúp, trong khi mẹ cháu vẫn gào khóc và đòi giết chết đứa con đỏ hỏn do chính mình đẻ ra cho hả giận.

Cuộc giải cứu cháu Đinh Văn Dương cách đây 16 năm, các sơ trong Cô nhi Sao Mai đến nay vẫn còn nhớ như in. Hồi ấy, các sơ đi thăm các cháu là trẻ mồ côi ở thị xã An Khê (tỉnh Gia Lai) về thì bỗng nghe thấy tiếng khóc rất thảm thiết ở một khu đất hoang. Tuy nhiên, có rất nhiều người hung dữ đang ở đó nên không ai dám tiếp cận lại gần.

Như có linh tính mách bảo về một sự việc không tốt đẹp, các sơ quyết định không quay về TP Pleiku nữa mà tấp vào một nhà dân gần đó xin nghỉ chân tạm. Người dân này cho biết, tiếng khóc đó là của đứa bé đang bị làm lễ khâm liệm để chôn sống theo mẹ. Lý do là sau khi sinh cháu, người mẹ liên tục ốm, cúng chữa rất nhiều nhưng cũng không khỏi rồi ngã lăn ra chết. Nghe tới đây, ai trong các sơ cũng thấy trỗi dậy lòng thương cảm.

Có kinh nghiệm giải cứu từ những lần trước, các sơ lên kế hoạch nếu không giành giật được đứa trẻ thì sẽ kéo dài thời gian để cầu cứu công an. Rất may, lúc mọi người vừa về mang quan tài ra thì các sơ đã ra mang cháu Dương đi kịp thời. Lúc này, toàn thân cháu đã bị bó chiếu, cột chặt chân tay.

Nơi sự sống hồi sinh

Đến với Cô nhi Sao Mai, lắng nghe những câu chuyện, soi vào mỗi mảnh đời mới thấy ý nghĩa lớn lao từ những công việc lặng thầm của các sơ, các bảo mẫu. Những “người mẹ” ấy vẫn một lòng gắn bó với những đứa trẻ mồ côi, luôn mỉm cười và dang rộng vòng tay yêu thương ấm áp, với hy vọng bù đắp phần nào thiệt thòi cho các em. “Chúng tôi sẽ nhận tất cả những cháu nào thiếu may mắn và nuôi dạy các cháu thành người có ích”, sơ Khiết quả quyết.

Ở Cô nhi Sao Mai hiện có 5 sơ cùng 4 bảo mẫu, họ chăm sóc các cháu thiếu may mắn bằng chính tình cảm của mình và không có bất cứ đòi hỏi gì. Làm việc ở cô nhi này, chẳng ai có tiền lương, tiền thưởng. Họ chỉ sống dựa vào sự giúp đỡ của cộng đồng, vậy nhưng ai cũng hết lòng chăm sóc các cháu.

Mỗi lần gặp khó khăn, những bảo mẫu đã cùng các sơ đi quyên góp để nuôi các cháu. Nơi đây tình người được viết nên bằng những câu chuyện cảm động. Đó là tình thương, là sự đồng cảm chân thành với số phận của con người. Mỗi con người là một cảnh đời, các sơ, các bảo mẫu ở đây đã lấy tình thương của chính mình để hòa vào dòng chảy riêng của từng số phận ấy.

Sơ Khiết bảo, một khi đã nhận các cháu vào tức là mình thế cho mẹ của cháu. Do vậy, tất cả tình thương mình phải đổi cho các cháu và bao nhiêu sự tốn kém, vất vả nọ kia thì mình không kể. Nhưng các sơ cũng ước mong các cháu được khỏe mạnh, lớn lên được đàng hoàng.

Cuộc đời này không ai cho không ai bất kỳ điều gì và cũng sẽ không lấy đi hết của ai những điều tốt đẹp. Bù đắp cho tình thương mà các sơ dành tặng, các cháu nhỏ nơi tổ ấm Cô nhi Sao Mai ngày dần lớn khôn và biết yêu thương, chăm sóc lẫn nhau.

Không cùng một mẹ một cha sinh ra nhưng tất cả đều yêu quý, xem nhau như anh, chị, em ruột thịt. Mọi việc giờ đây đứa lớn chỉ bảo đứa bé, cứ thế cùng nhau vượt qua bất hạnh, vượt qua mất mát để tiếp tục nuôi dưỡng những mơ ước của cuộc đời.

“Các sơ nuôi cháu từ nhỏ đến lớn, cháu được các sơ chăm sóc, rồi đi học. Mỗi khi cháu ốm, các sơ lo lắng, chăm sóc từng lần uống thuốc. Chị em cháu ở đây dù không cùng cha cùng mẹ nhưng lúc nào cũng yêu thương đùm bọc lẫn nhau, luôn nghe lời, hiếu thuận với các sơ. Chúng cháu biết ơn các sơ nhiều lắm”, cháu Uyên bộc bạch.

Những mất mát, tủi hờn rồi cũng sẽ nguôi ngoai. Và, những số phận trẻ thơ cũng sẽ lớn dần lên năm tháng. Mỗi ngày trôi qua, nỗi buồn sẽ mất đi để nhường chỗ cho những điều hạnh phúc, tươi mới. Còn với các sơ, các bảo mẫu ở Cô nhi Sao Mai, dù biết ngày càng thêm tuổi và sẽ già đi nhưng hạnh phúc vẫn không bao giờ tắt. Đó là hạnh phúc sau những nụ cười trẻ thơ trong trẻo, hồn nhiên. Hạnh phúc vì đã thắp lên ánh sáng cho những cuộc đời trẻ thơ kém may mắn.

Nguyễn Luật
Cùng chuyên mục

Đọc thêm

Dành thời gian cho cha mẹ, không chỉ ở những ngày Tết!

(ảnh minh họa).
(PLVN) - Những ngày cận Tết, nhất là trong bối cảnh dịch COVID-19, trên các diễn đàn lại nổ ra tranh cãi xung quanh việc có nên về quê ăn Tết? Có người cho rằng Tết phải về quây quần với cha mẹ, người thì cho rằng không nhất thiết phải về quê, bởi con cái có hiếu không chờ Tết mới về thăm cha mẹ.

Tây Hồ, Hà Nội: Nhiều vấn đề cần làm rõ trong một vụ án đánh bạc

Tây Hồ, Hà Nội: Nhiều vấn đề cần làm rõ trong một vụ án đánh bạc
(PLVN) -  Ngày 18/1 vừa qua, TAND quận Tây Hồ (TP Hà Nội) đã mở phiên tòa xét xử sơ thẩm vụ án hình sự với 8 bị cáo liên quan tới hành vi đánh bạc và gá bạc. Đáng nói, trong phiên xét xử sơ thẩm , nhận thấy có nhiều chứng cứ, lời khai của các bị cáo trong vụ án có mâu thuẫn chưa thể làm rõ nên TAND quận Tây Hồ đã quyết định trả hồ sơ để điều tra bổ sung.

Phú Quốc: Hy hữu người dân mất trắng cơ nghiệp vì thửa đất “biết đi sang đường”?

Phú Quốc: Hy hữu người dân mất trắng cơ nghiệp vì thửa đất “biết đi sang đường”?
(PLVN) - Một vụ tranh chấp quyền sử dụng đất kéo dài hơn 1 thập kỷ, giằng co ở nhiều cấp tòa để phân định việc mua bán và tồn tại của thửa đất. Mới đây, UBND TP Phú Quốc ra một quyết định mang tính định đoạt nhưng lại chất chứa nhiều mâu thuẫn, khiến vụ việc có thể kéo dài thêm chuỗi ngày đáo tụng đình.

Mời đón đọc giai phẩm "Hương Xuân Đất nước"

Mời đón đọc giai phẩm "Hương Xuân Đất nước"
(PLVN) - Chào Xuân Nhâm Dần 2022, Chuyên đề Pháp luật phát hành số đặc biệt “Hương Xuân đất nước” - một món quà tinh thần đặc sắc dịp Tết đến Xuân về để tri ân quý độc giả đã thủy chung, tin yêu và đồng hành cùng chúng tôi đi qua một “năm COVOD 2021” nhiều gian khó nhưng cũng không ít niềm vui và thành tựu.

Huyện đảo Lý Sơn vượt khó thực hiện các chỉ tiêu kinh tế - xã hội

Toàn cảnh cảng Lý Sơn nhìn từ trên cao.
(PLVN) - Trong bối cảnh khó khăn do ảnh hưởng của dịch bệnh COVID-19 và thiên tai mưa, bão, Ban Thường vụ Huyện ủy, UBND huyện Lý Sơn (tỉnh Quảng Ngãi) và tập thể cán bộ các cấp, ngành cùng toàn thể nhân dân đã phấn đấu nổ lực góp phần đưa nền kinh tế của huyện tiếp tục phát triển ổn định.

Cận Tết, cảnh giác với “bẫy” lừa đảo tin nhắn việc làm qua iMessage trên iPhone

Cận Tết, cảnh giác với “bẫy” lừa đảo tin nhắn việc làm qua iMessage trên iPhone
(PLVN) - Chỉ cần có điện thoại di động thông minh, có tài khoản ngân hàng, không yêu cầu kinh nghiệm, học vấn, công việc đơn giản, làm việc tại nhà, không cọc, không bán hàng online,… thu nhập hàng tháng lên đến hàng chục triệu đồng, thậm chí là hàng trăm triệu đồng… Đó là những lời mời chào hấp dẫn qua tin nhắn tuyển dụng mà các đối tượng tung ra để lừa đảo.

Vụ án cậu bé 6 tuổi ở Anh bị cha ruột và mẹ kế bạo hành đến chết: 50 năm tù còn quá nhẹ!

Vụ án cậu bé 6 tuổi ở Anh bị cha ruột và mẹ kế bạo hành đến chết: 50 năm tù còn quá nhẹ!
(PLVN) -  Arthur Labinjo-Hughes (6 tuổi) đã phải chịu nhiều tháng tra tấn về thể xác và tinh thần cho đến chết bởi mẹ kế Emma Tustin (32 tuổi) và chính bố ruột Thomas Hughes (29 tuổi). Tustin bị kết tội “giết người và bạo hành trẻ em và bị kết án tối thiểu 29 năm tù. Hughes bị kết tội ngộ sát và bạo hành trẻ em, bị kết án 21 năm. Tuy vậy, bản án tổng cộng 50 năm tù đã không làm nguôi ngoai dư luận Anh đang tràn đầy phẫn nộ.

Chuyện về người lính viết huyết thư xin nhập ngũ, nhiều lần giấu giấy chứng thương để được chiến đấu

Ông Đặng Sỹ Ngọc kể chuyện đời mình.
(PLVN) - Sau lần xin đi bộ đội bị từ chối, chàng trai 18 tuổi Đặng Sỹ Ngọc đã viết huyết thư xin nhập ngũ. Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, dù bị thương 7 lần, thương tật vĩnh viễn 81% nhưng người thương binh ấy vẫn miệt mài cầm bút viết lên những trang nhật ký hào hùng về một thời hoa lửa.

Bài ca cao nguyên

Mùa gieo hạt trên cao nguyên đá.
(PLVN) - Giữa cao nguyên mênh mông, ngôi nhà người Mông như pháo đài được bao bọc bởi lũy đá. Với người Mông thì đá là bạn bè, đá là phương tiện che chở cho nơi ăn chốn ở của họ.

Dấu vết hiện trường tố cáo người họ hàng vô nhân tính

Cơ quan chức năng khám nghiệm hiện trường một vụ án (ảnh minh họa).
(PLVN) - Nạn nhân sống ở thôn xa xôi, hẻo lánh lại có hoàn cảnh gia đình hết sức éo le. Cha mẹ đều tha hương đi làm ăn xa lâu không về. Chỉ có hai anh em trong ngôi nhà cũ kỹ phủ đầy bụi bặm. Nhưng có mấy ai ngờ, chính lớp bụi lưu cữu ấy lại là bằng chứng giúp cơ quan điều tra tóm gọn thủ phạm.