Tình già

"Em ơi có hoa nào không tàn, có tình nào không phai, như tình anh với em" ( Tà áo xanh - Đoàn Chuẩn - Từ Linh).
"Em ơi có hoa nào không tàn, có tình nào không phai, như tình anh với em" ( Tà áo xanh - Đoàn Chuẩn - Từ Linh).
0:00 / 0:00
0:00
(PLVN) - Khi bước vào tuổi chớm già, con người lại bắt đầu thu vén lại. Thu vén mối quan hệ, công việc, rong chơi...

Bạn tôi hay nói: Chơi vậy đủ rồi! Bạn ở Tuy Hòa, bước sang tuổi 40, nhưng hay than mình già. Nói rằng bây giờ ngại đi chơi, cà phê, ăn nhậu, pub… chỉ thích tự pha đồ uống, ăn sáng tự nấu, ở nhà thu mình đọc sách, chăm sóc con cái…

Tôi nói với bạn suy nghĩ như vậy là “nghỉ hưu sớm”. Nhiều người đang độ tuổi đó vẫn làm việc hăng say và rong chơi như thời tuổi trẻ.

Đúng là mỗi người một cách nghĩ, nhưng tuổi tác ảnh hưởng nhiều đến cảm giác sống của con người. Sự sôi nổi của thanh xuân phải dành chỗ cho đằm thắm khi bước sang tuổi trung niên.

Bước sang tuổi 40, ta nhìn lại mình có gì trong tay: hôn nhân, con cái, nhà cửa, sự nghiệp... Đó là một dấu mốc quan trọng, nó không còn bay bổng như thời thanh xuân.

Roger Federer, tay vợt huyền thoại vừa kết thúc sự nghiệp ở tuổi 41. Tuổi này với đời người, đó chỉ là tuổi trung niên, chưa phải là già, nhưng với những người chơi thể thao đó là “tuổi nghỉ hưu”, tuổi già của thể thao. Anh đã khóc sau một sự nghiệp vinh quang.

Nên chuyện tuổi tác, già hay trẻ đôi khi chỉ là quan niệm sống hay vấn đề thời gian. Người có tuổi già thật như 70 hay 80 thì cho rằng “tôi còn phong độ lắm, còn yêu là còn vui”, còn người bước sang 40 lại thấy mỏi mệt, thấy già cỗi, muốn thu mình, làm bạn với cây cỏ, lánh xa mọi thứ phù phiếm.

Nhớ cụ Phan Khôi, viết “Tình già” được nhắc đến đầu tiên trong cuốn Thi nhân Việt Nam của Hoài Thanh - Hoài Chân, một thể thơ mới bắt đầu cho sự bùng nổ của văn chương nước nhà sau biết bao thế kỷ trầm luân trong quy ước của văn chương cũ.

“… Một ngày kia cuộc cách mệnh về thi ca đã nhóm dậy. Ngày ấy là ngày 10/3/1932. Lần đầu tiên trong thành trì thơ cũ đã hiện ra một lỗ thủng. Ông Phan Khôi hăng hái như một vị tướng quân, dõng dạc bước ra trận. Ông tự giới thiệu: “Trước kia, ít ra trong một năm tôi cũng có được năm bảy bài, hoặc bằng chữ Hán, hoặc bằng chữ Nôm; mà năm, bảy bài của tôi, không phải nói phách, đều là năm bảy bài nghe được”.

Ấy thế mà ông kết án thơ cũ. Thơ cốt chơn. Thơ cũ bị câu thúc quá nên mất chơn. Bởi vậy, ông bày ra một lối thơ “đem ý thật có trong tâm khảm mình, tả ra bằng những câu có vần, mà không bó buộc bởi niêm luật gì hết” và tạm mệnh danh là thơ mới” (Thi nhân Việt Nam, 1942).

Đó là lúc Phan Khôi công bố bài thơ Tình già”.

Cái tình già của hai cái đầu bạc, nhớ thương nhau trong đêm mưa gió thật là tình, rạo rực, nhớ nhung, e ấp quá.

“… Ta là nhân ngãi, đâu phải vợ chồng. Mà tính việc thủy chung? Hai mươi bốn năm sau. Tình cờ đất khách gặp nhau... Đôi cái đầu đều bạc. Nếu chẳng quen lung đố nhìn ra được. Ôn chuyện cũ mà thôi. Liếc đưa nhau đi rồi. Con mắt còn có đuôi”. (Tình già).

Nên cái rạo rực cảm xúc của tuổi trẻ thì tuổi nào cũng có, quan trọng là không gian để vỗ về nhau.

Cuộc sống bây giờ gấp gáp hơn, lo lắng nhiều, chật chội, nên nhiều người đang trẻ mà suy nghĩ già quá. Trẻ con cũng phát ngôn già, thiếu đi hồn nhiên thơ dại, tuổi học đại học thì đã toan tính chuyện làm giàu, kết hôn, công việc… nên ít thời gian để thở, để vui chơi, du lịch…cái guồng quay đó khiến người trẻ bận rộn và già đi nhanh quá. Nên bạn bè sau đại học gặp nhau thường râm ran: bữa gặp lại các bạn cũ, đứa nào cũng thành đạt, nhưng nhìn già dặn lắm, không còn xốc nổi nữa.

Như một vòng quay tròn, người đã có tuổi thích tìm về tuổi trẻ, tìm lại sự hưởng thụ mà mình đã đi qua như giấc mơ hồi niệm. Người đang trẻ thích làm cho mình già đi với vòng quay công việc. Đó là một vòng quay trớ trêu.

Rồi trong vòng quay đó, có người nhận ra “mệt quá thân ta này, nằm xuống chiếc ghế nghỉ ngơi” (Trịnh Công Sơn) để tìm lại sự cân bằng, tìm lại chút hồn nhiên. Đó là quãng thời gian cân bằng lại hành trình ta đã đi...

Tin cùng chuyên mục

Chúng ta sống, là vì...?

Chúng ta sống, là vì...?

(PLVN) -  Sau tập tản văn đầu tiên “Chúng ta sống có vui không?” xuất bản cuối năm 2021, mới đây, nhà thơ Nguyễn Phong Việt đã trở lại với tản văn “Chúng ta sống, là vì...?" với những trang viết đầy chiêm nghiêm mà rất đỗi bình yên về đời sống.

Đọc thêm

[Truyện ngắn] Rừng tái sinh

[Truyện ngắn] Rừng tái sinh
(PLVN) - Ông đưa bàn tay run run đặt vào bờ vai đầy đặn, nham nhở những mụn vá của người đàn bà, định an ủi một câu gì đó. Hình như chỉ chờ có thế,....

Duyên nợ ở đời, nơi ấy là tình yêu

Chuyện tình yêu, hôn nhân, vỡ tan là cái duyên ở đời.
(PLVN) - “Thuở ấy có em”, một sáng tác theo phong cách Jazz của nhạc sĩ Huỳnh Anh, với những câu hát tình tứ cho một cuộc tình trọn vẹn: “Thuở ấy có em anh yêu cuộc đời, yêu đôi môi hồng điểm nét son tươi. Yêu đôi tay ngà làn má thắm, tóc xanh buông lả lơi, nhớ em nhớ bao thuở ấy…”.

Hoa ly sa đỏ thắm

Ảnh minh họa
(PLVN) - Xa Ngán Tý. Cái tên gì mới nghe đã thấy ngao ngán, ngái xa. Vừa nhận quyết định về huyện Xén Mần công tác, tôi được trưởng phòng giáo dục điều lên xã Pá Vấy Sủ, rồi lại được hiệu trưởng phân công về điểm trường Xa Ngán Tý.

"Hố đen sâu thẳm"

"Hố đen sâu thẳm"
(PLVN) - Pyun Hye-Young là một trong những đại diện tiêu biểu của văn học Hàn Quốc đương đại, tác giả tiểu thuyết “Hố đen sâu thẳm”.

Tháng 10 với triển lãm tranh “Sắc thu”

Tháng 10 với triển lãm tranh “Sắc thu”
(PLVN) - “Sắc thu” là tên triển lãm tranh của 2 họa sĩ Thành Long và Cẩm Vân diễn ra từ ngày 24 -30/10/2022 tại Trung tâm triển lãm 29 Hàng Bài, Hà Nội, với 50 tác phẩm được sáng tác trong 2 năm gần đây của 2 tác giả.

Vẻ đàn bà

Ảnh minh họa
(PLVN) -  Hơn cả quyến rũ, hơn cả dịu dàng, nếu có từ nào mà tôi thích dùng nhất để tả về đàn bà, chính là ngọt ngào.

Ra mắt tập di cảo: Trong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễn

Ra mắt tập di cảo: Trong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễn
(PLVN) -  Nhan đề “Trong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễn” của cuốn sách là một câu thơ trong bài “Có một thời như thế” của Xuân Quỳnh, gợi nhớ đến những điều có giá trị và vĩnh viễn như những tác phẩm xuất sắc Xuân Quỳnh đã để lại cho nền văn học nước nhà.

[Truyện ngắn] Đi qua mùa thu

[Truyện ngắn] Đi qua mùa thu
(PLVN) -  Ở thành phố hơn sáu triệu dân, người như nêm cối, thì cái hồ 50 ha này là một thế giới tĩnh lặng. Nhã thích ra đây, và chỉ vào Coffee Mây, ngồi đúng cái bàn sát mép hồ, có khi chỉ để uống một tách trà hoa, nhìn hồ, nhìn mây và thả những ý nghĩ trôi tuột vào một miền xa lơ lắc nào đó.

Ra mắt sách “Thế giới sau những bước chân du ký”

Ra mắt sách “Thế giới sau những bước chân du ký”
(PLVN) - Ngày 11/10, buổi giao lưu ra mắt sách “Thế giới sau những bước chân du ký” diễn ra tại TP HCM. Đây là bộ sách gồm 2 cuốn, viết về những chuyến đi du lịch của tác giả Đàm Quang Hoàng Hải sau nhiều năm đặt chân đến hơn 30 quốc gia trên thế giới.

Những trí tuệ vĩ đại

Những trí tuệ vĩ đại
(PLVN) - “Những trí tuệ vĩ đại” là bộ sách được biên soạn công phu kết hợp với hình ảnh tư liệu quý hiếm do công ty xuất bản nổi tiếng Anh Quốc – Welbeck Publishing xuất bản nay đã được Tân Việt Books mua bản quyền và chuyển ngữ sang tiếng Việt.

[Truyện ngắn] Dáng thu

[Truyện ngắn] Dáng thu
(PLVN) -  Đó là trung thu đầu tiên từ khi con trai ông lên thành phố đến giờ, gia đình mới bên nhau ăn một bữa cơm dưới mái nhà xưa cũ. Người con cúi đầu xin lỗi bố. Ở đời vốn dĩ cứ hay suy bụng ta ra bụng người, để rồi khiến chính những người thân của mình lại chịu tổn thương.

“Trời xanh của mỗi người”

“Trời xanh của mỗi người”
(PLVN) -  Nhắc đến Xuân Quỳnh độc giả thường nhớ đến một nữ thi sĩ với những bài thơ tình nồng nàn, tha thiết, thì với “Trời xanh của mỗi người”, bạn đọc sẽ được tiếp cận gia tài văn học trọn vẹn của Xuân Quỳnh với mảng đề tài viết cho thiếu nhi mà thi sĩ đã gửi gắm tình yêu, nhiệt huyết sáng tạo.

Người Sài Gòn nhớ mùa thu Hà Nội

Ảnh minh họa.
(PLVN) - Sài Gòn mùa này, sau những cơn mưa dai dẳng, trời bắt đầu mát dịu vào thu. Giữa mùa thu Sài Gòn, người Sài Gòn nao nao nhớ mùa thu Hà Nội...

Gác xép một chiều trở gió...

Gác xép là một góc tâm hồn
(PLVN) -  Như một góc khuất của tâm hồn người. Mỗi ngôi nhà có một góc tối, đựng đủ thứ đồ tạp nham, những thứ không nỡ vứt bỏ, trong khi chẳng dùng được vào việc gì.