Tin lời vợ, con trai “sập bẫy” ly gián mẹ
(PLO) - Nhìn mẹ thiêm thiếp trên giường, gương mặt hốc hác, ưu phiền, trán chằng chịt vết nhăn, trong lòng Hữu trào lên nỗi ân hận muộn màng. Giá như anh đã không mù quáng, tin những lời ngon tiếng ngọt của cô vợ đoảng, thì hôm nay anh đâu rơi vào cảnh ngang trái như thế này.
28 tuổi, Hữu mới cưới vợ. Vợ Hữu khá xinh xắn, phốp pháp, ăn to, nói lớn, làm chủ một tiệm quần áo trên phố . Lúc Trâm (vợ Hữu) về ra mắt gia đình anh, mẹ anh đã không thích cô. Mẹ bảo trông mắt cô ướt, đa tình (thực ra mẹ sợ cô đa dâm, mắt lá răm, lông mày rậm), sẽ làm tổn hại tới anh. Cái lý thuyết xưa cũ ấy khiến một người Tây học như anh "dị ứng", phản đối cực lực và mặc cho mẹ không ưa, sau một thời gian ngắn tìm hiểu anh quyết cưới Trâm bằng được.
Trâm ít học, chỉ hết lớp 12 nhưng nhờ "ra đời" sớm nên cô khá lọc lõi, biết chiều chồng, biết nịnh ngon, dỗ ngọt và đặc biệt rất biết làm cho Hữu tự hào về bản thân. Cô luôn tỏ ra tôn sùng và phục tùng chồng, anh là nhất, là riêng, là tất cả. Hữu vốn tính sĩ diện cao, tự cao tự đại, gặp đúng người "siêu nịnh" nên cứ mềm dần như cọng bún. Chẳng biết từ khi nào, Hữu ngả theo Trâm, tin cô tuyệt đối, Hữu luôn nói rằng người yêu Hữu 100% như Trâm, chỉ có chồng trong mắt như Trâm, là người sẽ không bao giờ dối anh, dù chỉ là những lời nói dối vô hại.
Mẹ Hữu dần dà biết được rằng Trâm ngoài mặt thì nghe bà nói nhưng thâm tâm thì "việc ai người đó làm". Bà giận lắm, nhất là một hôm, tình cờ lên nhà Hữu chơi (hai vợ chồng Hữu ở riêng vì anh còn có 2 em gái chưa lập gia đình, ở chung với bố mẹ), bà bắt gặp Trâm đang xếp bằng đánh bài với bạn phường buôn. Bà gọi ngay Hữu để "mách" đồng thời răn đe con dâu "mày còn chơi cờ bạc tao gọi công an tới xích cổ". Trâm giận tím mặt, nghĩ mẹ Hữu xỉ nhục mình trước mặt bạn bè, quyết tâm lên kế hoạch làm cho bà "mất dâu, mất con".
Thoạt tiên, Trâm tỏ ra hối lỗi, chui vào lòng Hữu "nịnh" anh, em chỉ chơi vui, bạn bè có chuyện ăn mừng kéo đi hát karaoke nhưng chỗ đó phức tạp, nên em rủ mọi người về nhà đánh bài cho hết thời gian, đỡ nhớ anh. Vừa may, dịp đó Hữu đang đi công tác thật, vốn tin vợ, Hữu bỏ qua ngay. Tuy nhiên, mẹ anh cứ róng riết gọi điện bắt anh phải dạy vợ khiến cho Hữu bực dọc, nghĩ bà cố chấp. Được thể, Trâm "mách" chồng: mẹ anh muốn làm mất mặt vợ chồng mình, em thấy cậu Tuấn, công an phường đã gọi em hỏi có phải nhà mình chứa cờ bạc không anh ạ.
Chuyện vốn nhỏ, chẳng to tát gì nhưng Hữu nghe xong giận dữ nghĩ mẹ muốn bôi xấu vợ chồng anh, Hữu đùng đùng gọi điện mắng mẹ xa xả, chẳng để bà kịp thanh minh nửa lời. Sau cú điện thoại đó, Hữu hùng hồn tuyên bố với vợ: em không cần phải sang thăm nom bà nữa, để bà phải biết mà nhận ra sai lầm mà thay đổi. Bà sống như thế này là đẩy con, đẩy cháu ra xa.
Kế hoạch đã thành công phân nửa. Trâm "mở cờ trong bụng", tận hưởng những ngày "không có con mắt giám sát của mẹ chồng". Mẹ Hữu vì tự ái với con, cũng không gọi điện nhắc nhở anh về thăm bố mẹ, hai cô em gái đi học suốt ngày cũng không mắt nào để ý tới nỗi buồn trong mẹ.
Lời bàn của chuyên gia tâm lý
