em lục tìm trong ký ức có bài thơ nào trọn vẹn tặng anh đáp trả em bằng một khoảng trời xanh của ước mơ về mái nhà be bé
Nghi Thảo Xuân thơm
em lục tìm trong ký ức có bài thơ nào trọn vẹn tặng anh đáp trả em bằng một khoảng trời xanh của ước mơ về mái nhà be bé với khu vườn cỏ và tiếng trẻ thơ vui đùa
em lục tìm trên bàn tay có câu thơ nào gói trọn một yêu thương đáp trả em bằng những đường gân guốc của nhọc nhằn mỗi ngày anh nâng niu
không có câu thơ không có bài thơ không có những níu giữ để lưu vào trang giấy
em vội lục tìm trong ngần ngại đáp trả em bằng hây hây nắng của tưng bừng giữa mùa xuân thơm… N.T
NGUYỄN NHÃ TIÊN Dấu ngày xuân
Ấn từng ngón tay thon hừng đông viên gạch đỏ giấc mơ tôi từ đó ngấn tích trên tay người
Ngọn lửa reo tiếng cười tro lặn vào trí nhớ ngày đi tan vào gió làm sao tìm dấu chân
Tôi làm đất hồng hoang chờ mùa xuân đến vỡ mong manh từng cọng cỏ hái bao lần cành sương
Giờ hai tay hoàng hôn em gom chiều nắn úa chưa đốt mà tôi khói bay giữa trời mênh mông N.N.T
TRẦN TRÌNH LÃM Tịnh khúc đêm giao thừa
Ấy là lúc tôi trở về bên Mẹ Thắp nén hương soi thấu lòng mình
Chợt nghe lòng tự vấn đêm Ba mươi Em đâu đó mà lòng tôi mê muội
Bàn tay xòe ra gầy guộc Chỉ đem về dăm nỗi nhớ bâng quơ
Tôi một mình tỷ thí với lòng tôi Những nhỏ nhen ẩn náu
Đêm lặng yên trở dạ Hương trầm bay mờ mịt một khung trời T.T.L
Nguyễn Ngọc Hưng Khóa xuân lầu
Dai dẳng mấy rồi gió mưa cũng tạnh Sao nhà em vẫn kín cổng cao tường Trời xanh thế, nắng vàng tươi đẹp thế Xuân lẽ nào hoa tỏa sắc phong hương?
Rồi tháng chạp, tháng giêng dần qua hết Lẩn thẩn tôi còn sớm đợi chiều mong Treo ngược mắt khóa xuân lầu im ỉm Ước làm gió đông gõ cửa khuê phòng
Về đâu đó bước chân người nhộn nhịp Ngây ngô bên đường tôi đứng như cây Xanh lộc biếc chồi khí xuân sung mãn Mùa trắng em nhợt nhạt lá mơ gầy...
Vay cổ tích cả rừng tre trăm đốt Bắc thang lên trời chỉ gặp... bóng mây! N.N.H
NGÔ HÀ PHƯƠNG Niềm xuân
Ai đêm qua cạo rửa ngọn sầu đông Sáng nay tưng bừng hoa reo mắt tím
Ai đêm qua chải chuốt nụ bầu ngọc bích Sáng nay mai rực vàng mỗi giấc mơ hoa
Ai đêm qua gói một năm nhọc nhằn vào làn vải mỏng Sáng nay áo mặc em thành lộng lẫy kiêu sa
Ai đêm qua đánh rơi hồn vào trong hồ suối Sáng nay ngời mắt em lúng liếng xuân tình
Ai đêm qua lột lấy đi những lo âu phiền não Sáng nay tôi ngọt ngào từng giọt xuân ban N.H.P
NGUYỄN HÀN CHUNG Bài tha phương sáu mươi
Những cọng tóc dần xa nếp trán Nói em vui hơi hám dường bao! Quấn nỗi nhớ vào chăn quýnh quáng Chiều ba mươi không cúc chẳng đào
Đòn bánh tét khơi cuối chiều quặn thắt Giận cơn mưa hà hiếp quê nghèo Không cần nữa những câu thơ thiếu tháng Chị đang cần một tấm phên treo
Đêm hú hí với phím bàn tanh tách Thả tênh hênh những phiền muộn không rời Biết các cháu đến trường không đủ sách Thì ráng cày thêm một bữa. Dù sao…
Cứ đầu tháng trái tim đều trở chứng Tờ hóa đơn đàn áp nỗi thương quê Một năm chẵn ba lần xông tới quán Cuộc phù du đành lỗi trăng thề
Bơ với sữa chẳng qua trò nhạo báng Vẫn mùi cơm thơm nức buổi ra đồng Tủ lạnh thiếu con tràu cái bống Tháng với ngày nhai nuốt long đong
Anh gồng gánh thêm một mùa xuân lạc Nếp nhăn em đắm đuối chung tình Hơi chữ ngấm mùi khói nhang tết nhứt Câu thơ mòn mà lạ cứ vang câm… N.H.C
NGUYỄN NGỌC HẠNH Qua đò, nhớ mẹ
Tôi sinh ra từ bến sông này Sông thì hẹp mà quê dài rộng thế Đời mẹ nhọc nhằn bao mưa nguồn chớp bể Ấp ủ đàn con trong đôi gánh tảo tần
Bóng mẹ gầy lặn lội bờ sông Đêm giá lạnh ẵm bồng ru tiếng khóc Nỗi niềm trôi xuôi theo con đò dọc Trôi cả thời thiếu nữ mẹ tôi
Không gọi đò, con gọi mẹ ơi! Trên bến sông này ngày xưa mẹ tắm Nước tận đầu nguồn chảy ra biển lớn mang theo phù sa từ sữa mẹ ngọt ngào
Đau đáu bên lòng một khúc ca dao Chợ sớm chợ chiều dãi dầm đời mẹ Thân cò dạt trôi bao mùa dâu bể Mẹ một đời đứng tựa bờ ao
Con trở về lặng lẽ non cao Núi vẫn xa xanh mẹ già không còn nữa Nghe đâu đây có tiếng ai vừa gọi Bếp lửa ngời lên trong mắt mẹ đang cười
Không gọi đò, con gọi mẹ ơi! Sông thì hẹp mà vô bờ đến vậy Con đi qua hết một thời trai trẻ Từ chiếc đò lòng mẹ Qua sông
Ôi con đò lòng mẹ mênh mông! N.N.H
P.N. THƯỜNG ĐOAN Ban mai ngọt
mùa đông cạn kiệt hớn hở khép lại vạt áo ướt phút chốc trái tim tràn ngập gió đồng hứng mật xuân hai bờ đê giêng
lủng lẳng gió nắng hoan hỉ nhận phù sa ban tặng
lủng lẳng khói rạ cánh đồng đông im thin thít với lũ rắn giấu nanh nộc cay cú tình lủi trốn sau vòng sàng sảy chắc, lép nào còn lại trên nia
chút bòn tỉa lọc lừa để khoe hương phấn tôi soi gương tìm mình ban mai ngọt thau nước mưa mẹ tôi hứng đầu mùa gió chướng không đục được hạnh phúc
ban mai ngọt dẫu người không yêu nữa tôi xách giỏ mưa đi qua ranh đớn đau đã nối thành cầu sáng mai thức dậy sớm hơn tiếng gà tôi gáy gọi tôi thức ngày xưa mê ngủ P.N.T.Đ
Bùi Công Minh Bài thơ tình trong đêm pháo hoa
Những thùng thuốc pháo nén chặt năng lượng Những thùng thuốc pháo lạnh lùng bình thản Bỗng vụt thăng hoa khi phóng lên bầu trời.
Lộng lẫy và kiêu sa Không dễ gì khoe ngắm Mạnh mẽ và bí ẩn Nếu không kịp chớp lấy sắc màu Tất cả sẽ tan biến vào khói mây.
Em Năng lượng tình yêu lặng im nén chặt Bỗng vụt hóa cầu vồng bảy sắc Thăng hoa trên bầu trời anh. B.C.M
Thanh Quế Người sưu tầm hiện vật bảo tàng
Tôi đi sưu tầm hiện vật cho Bảo tàng Văn học Những quyển sách quý ngày xưa giờ cũ nát Những chiếc bút vẹt mòn Những chiếc bàn mọt đục long chân Những chiếc ba lô chuột gặm loang lổ Khẩu súng lục hoen rỉ... Tự nhiên nhìn lại mình (Một người còn sống còn đi còn viết) Tôi đâm lo nghĩa Mình phải làm sao đánh vật với thời gian Để không biến thành hiện vật bảo tàng... T.Q
Võ Thị Hà Khúc xuân
Bánh chưng buộc lạt xanh gầy Dưa hành góp nỗi chua cay ấm nồng Lang thang khắp nẻo thinh không Ngày về với mẹ rêu phong mắt nhìn Tháng giêng xanh áo trước hiên Tay gầy chạm những cành mềm tháng năm Đất gửi xuân chút hương thầm Nửa đời sương gió hỏi thăm đất trời Đường quê ru ấm lòng người Mềm môi xuân khúc tựa vai đêm lành V.T.H
Khuê Việt Trường Đi qua hoa cúc
Vườn cúc ấy chiều cuối năm vàng cúc Một mình anh qua những ngõ hoa vàng Vườn cúc ấy chiều cuối năm vàng nắng Những con bướm về chợt nhớ ai xưa?
Qua hoa cúc nghe như ai ríu rít Gọi người cùng chơi đuổi bắt tìm nhau Mùa đang sang mùa bày chuyện sum vầy Em chẳng lẽ không kịp về trong cúc?
Em có lẽ không kịp về trong cúc? Vậy hẹn hò em để lại cho ai Em để lại buồn vui trong cúc ấy Cúc sẽ tàn, nỗi nhớ chẳng tàn theo
Vườn cúc ấy chiều cuối năm vàng cúc Những con đường gần nhớ những đường xa. K.V.T