Thi hoa hậu từ thế giới tới VN (Bài 2): Thịnh Á, suy Âu?
Các cuộc thi sắc đẹp sẽ vẫn còn đó và ánh hào quang của chiếc vương miện cùng những danh vọng kèm theo nó sẽ luôn làm nhiều cô gái trẻ mơ ước, cố gắng để đạt được.
Các cuộc thi sắc đẹp sẽ vẫn còn đó và ánh hào quang của chiếc vương miện cùng những danh vọng kèm theo nó sẽ luôn làm nhiều cô gái trẻ mơ ước, cố gắng để đạt được. Để đạt được danh hiệu hoa hậu đã khó nhưng để giữ nó và làm nó trở nên có giá trị thì lại càng khó hơn rất nhiều lần.
Phía Tây có gì lạ?
Nói đến các cuộc thi sắc đẹp thì đất nước đầu tiên mà nhiều người nghĩ đến ngay chính là Venezuela. Ở đất nước Nam Mỹ này, các cuộc thi hoa hậu đã trở thành một thương hiệu quốc gia, và đêm chung kết Miss Venezuela là sự kiện quan trọng nhất trong năm khi số lượng khán giả xem qua truyền hình có thể chiếm tới 90% dân số.
Không chỉ có phạm vi ảnh hưởng trong nước mà chung kết Miss Venezuela còn được truyền hình trực tiếp đến hầu khắp các quốc gia Mỹ Latin, Hoa Kỳ và toàn thế giới thông qua Internet.
Thế nhưng ít người biết rằng để có được 3 tiếng phát sóng trên truyền hình thì hơn 20 cô gái đại diện cho các tiểu bang đã được lựa chọn hết sức gắt gao, sau đó trải qua ít nhất 6 tháng đào tạo ở trường hoa hậu quốc gia Miss Venezuela.
Trong 6 tháng đó, các ứng cử viên không chỉ học những điều cần thiết để trở thành một hoa hậu, mà còn phải thực hiện một chế độ ăn kiêng “hành xác” với cá, dứa và rau xanh; phải trải qua ít nhất vài lần giải phẫu thẩm mỹ như nâng ngực hay cắt bỏ xương sườn làm eo thon mà các bác sĩ gọi là “tiểu phẫu”.
![]() |
| Các thí sinh Miss Arab World 2010 trong đồng phục trắng |
Nếu như một cô gái nào đó trở thành tân hoa hậu Venezuela thì trong tích tắc, cô trở thành ngôi sao ở nước nhà. Và đối với các người đẹp Venezuela khi tham dự một kỳ Hoa hậu Hoàn vũ thì vị trí tối thiểu cô gái đó phải làm được là vào top 5; còn không xem như thất bại và cô ta sẽ nhanh chóng bị quên lãng.
Các cuộc thi khác ở Mexico, Colombia, Brazil, Puerto Rico và Cộng hòa Dominica cũng mang tính chất tương tự nhưng họ không phải khổ luyện đến thế và cũng ít phải lạm dụng giải phẫu thẩm mỹ tràn lan như ở Venezuela. Señorita Colombia có lẽ là cuộc thi cấp quốc gia duy nhất không ủng hộ việc giải phẫu thẩm mỹ của các thí sinh.
Còn tại thiên đường sản sinh ra những siêu mẫu đẳng cấp quốc tế - Brazil, các cuộc thi hoa hậu chỉ là nơi để các cô gái không đủ tiêu chuẩn siêu mẫu thi thố với nhau và là “bãi đáp” dành cho những người mẫu ít tên tuổi hoặc sắp về hưu. Ở những nước kể trên và Philippines thì những cuộc thi hoa hậu dường như là một phần không thể tách rời trong văn hóa quốc gia và là một niềm tự hào dân tộc.
Thế nhưng những cuộc thi ở Mexico hay Colombia luôn bị bôi bẩn vì nhiều thí sinh dính dáng đến các băng đảng mafia, buôn bán ma túy; còn tại Puerto Rico và Cộng hòa Dominica thì việc thí sinh, ban tổ chức có xích mích qua lại diễn ra khá phổ biến và nhiều lúc là một chiêu “rẻ tiền” để thu hút sự chú ý của dư luận.
Tại Mỹ và Canada, các cuộc thi hoa hậu chủ yếu là những hoạt động mang tính chất xã hội và giải trí rất cao, đại diện một cộng đồng sắc tộc nào đó, tìm kiếm gương mặt tiêu biểu trong năm cho một trường học, v.v… Nói chung, đâu đâu cũng có thể gặp hoa hậu và ai cũng có thể trở thành một hoa hậu nếu họ đáp ứng được những tiêu chí của cuộc thi đó đề ra.
Thế nhưng để trở thành một hoa hậu quy mô quốc gia trong những cuộc thi có uy tín lâu đời như Miss USA, Miss America hay Miss Universe Canada thì bắt buộc cô gái đó phải là con nhà nòi (xuất thân từ gia đình có nhiều thế hệ đoạt giải cao trong các cuộc thi sắc đẹp trước đây) hoặc phải có kinh nghiệm chinh chiến tại nhiều cuộc thi khác nhau trong nhiều năm liền.
Những sân chơi hoa hậu chính quy ở Bắc Mỹ gần như không dành cho những cô gái nghiệp dư và kinh nghiệm non yếu. Thế nhưng nhiều khán giả đã bày tỏ quan ngại về sự suy đồi đạo đức nghiêm trọng của một số hoa hậu và á hậu Mỹ trong thời gian gần đây như: Kelli McCarty (1991) trở thành một diễn viên phim khiêu dâm, Tara Conner (2006) phải đi cai nghiện rượu trong thời gian đương nhiệm, Carrie Prejean (á hậu 1 - 2009) chụp ảnh khỏa thân và có những tuyên bố gây căm phẫn trong dư luận và câu trả lời “không thể tệ hơn” trong phần thi ứng xử của Caitlin Upton (á hậu 3 – Miss Teen USA 2007).
Một điều đáng nói khác nữa là tỷ lệ người xem các cuộc thi hoa hậu ở Mỹ năm sau thấp hơn năm trước đã dẫn đến việc khai tử một số cuộc thi vì không có tài trợ và khán giả.
Từng có thời những cuộc thi hoa hậu lớn nhất hành tinh chỉ dành cho các nước châu Âu. Nhưng thời hoàng kim ấy đã qua và ngày nay các nước châu Âu chẳng còn mặn mà với những cuộc thi sắc đẹp. Hiện tại, nhiều cuộc thi danh giá nhất của một số quốc gia châu Âu như Miss Italia hay Miss Germany (khác với Miss Deutschland) thì phần thưởng còn cao hơn cả Hoa hậu Hoàn vũ hay Hoa hậu Thế giới nhưng người chiến thắng không đại diện cho nước nhà tại bất kỳ cuộc thi quốc tế nào.
Cuộc thi hoa hậu lâu đời và uy tín nhất châu Âu là Miss Europe cũng bị tạm hoãn từ năm 2006. Tình hình còn bi đát hơn ở Bắc Âu khi phong trào nữ quyền ở Thụy Điển hay Phần Lan phản đối các cuộc thi hoa hậu.
Luật lệ của Miss France nổi tiếng là khó khăn và đã có ít nhất 10 hoa hậu bị tước danh hiệu này, cụ thể hoa hậu phải cam kết trong vòng 5 năm không chụp ảnh khỏa thân, không xăm mình hay đục khoen trên cơ thể, không làm những hành động suy đồi đạo đức, không được tự ý tham dự bất kỳ cuộc thi nào khác, có nghĩa vụ đại diện nước Pháp tại những cuộc thi được chỉ định và trong vòng một năm đầu tiên của nhiệm kỳ bắt buộc phải sống ở nước Pháp mẫu quốc (đối với các tỉnh hải ngoại như: Guadeloupe, Martinique, Réunion, New Caledonia, Tahiti, Guiana thuộc Pháp), không được kết hôn và mang thai, v.v… Người dân bản xứ chẳng còn mấy mặn mà với Miss France, và vì thế những cô gái chiến thắng trong những năm gần đây đều có nguồn gốc nhập cư từ Đông Âu, Mỹ Latin, châu Phi và Trung Đông.
Những biến chuyển trên lý giải cho câu hỏi tại sao nước Ý chưa bao giờ chiến thắng tại bất kỳ một cuộc thi hoa hậu tầm cỡ thế giới nào, nước Đức chưa bao giờ vào bán kết Hoa hậu thế giới kể từ năm 1980, sau khi Gabriella Brum bị truất ngôi. Kể từ lần đầu tiên và duy nhất nước Pháp đoạt vương miện vào năm 1953 thì nước này chưa bao giờ được gọi tên vào top 5 Hoa hậu Hoàn vũ một lần nữa. Còn Tây Ban Nha, Nga và các nước Đông Âu thì đang trở thành những cường quốc sắc đẹp mới của khu vực này.
Nha Trang sẽ trở thành thiên đường tổ chức những cuộc thi hoa hậu?
Hào quang và bóng đen hoa hậu ở châu Á
10 năm trước không ai dám nghĩ rằng Trung Quốc và Việt Nam sẽ trở thành thiên đường tổ chức các cuộc thi sắc đẹp lớn nhất hành tinh. Thậm chí trong thập niên 1990, các cuộc thi hoa hậu còn bị cấm đoán ở Trung Quốc vì chính quyền cho rằng nó đi ngược lại với thuần phong mỹ tục, cổ vũ cho tư bản chủ nghĩa và làm suy đồi những giá trị văn hóa truyền thống.
![]() |
| Nha Trang sẽ trở thành thiên đường tổ chức những cuộc thi hoa hậu? |
Bây giờ hoàn toàn ngược lại: các cuộc thi hoa hậu thi nhau mọc lên như cao ốc, các cuộc thi kém chất lượng được “quốc tế hóa” và phong trào ăn theo hoa hậu nở rộ. Nước chủ nhà Trung Quốc tự bỏ tiền tổ chức các cuộc thi và cũng tự đoạt giải cao, ít nhiều cũng giúp nước này trở thành một “con hổ giấy” trên bản đồ nhan sắc thế giới.
Nhưng nhìn chung, chất lượng và uy tín của đa số các cuộc thi nhan sắc ở châu Á ngày càng trở nên mất giá trị, bóng đen tham nhũng và mua giải bao trùm lên, báo chí phanh phui nhiều vụ tai tiếng về tình - tiền - học vấn của nhiều nữ hoàng sắc đẹp, sự dối trá và lừa lọc trong hậu trường, những chuyện lùm xùm giữa ban tổ chức và thí sinh thường xuyên xảy ra, v.v… Một cuộc thi chỉ kéo dài có vài ngày nhưng những chuyện không hay xung quanh nó dù có nói cả năm thì cũng không hết.
Thậm chí ở Ấn Độ - cường quốc sắc đẹp số một châu Á - người dân nước này thường xuyên biểu tình phản đối, tẩy chay mỗi khi có một cuộc thi được tổ chức. Hay như tại Nhật Bản, chẳng nhiều người biết hay quan tâm việc Riyo Mori trở thành tân Hoa hậu Hoàn vũ của nước mình; nhưng hành động giơ ngón tay “thiếu lễ độ” của cô lại tràn ngập lời chỉ trích trên các mặt báo và bộ quốc phục kimono kết hợp với quần lót màu hồng của Emiri Miyasaka năm ngoái lại thu hút được sự quan ngại sâu sắc của khán giả xứ sở mặt trời mọc.
Các cuộc thi sắc đẹp sẽ vẫn còn đó và ánh hào quang của chiếc vương miện cùng những danh vọng kèm theo nó sẽ luôn làm nhiều cô gái trẻ mơ ước, cố gắng để đạt được. Để đạt được danh hiệu hoa hậu đã khó nhưng để giữ nó và làm nó trở nên có giá trị thì lại càng khó hơn rất nhiều lần.
Theo Donald Nguyễn
TT&VH Cuối tuần
TT&VH Cuối tuần

