Tạo sân chơi cho thanh niên nông thôn- Cần sự vào cuộc của chính quyền cơ sở

Nhu cầu vui chơi giải trí của thanh niên nông thôn ngày càng tăng,  nhưng  đáp ứng nhu cầu đó tại nhiều địa phương còn hạn chế. Giải quyết tình trạng thiếu sân chơi cho thanh niên nông thôn  cần sự vào cuộc của chính quyền cơ sở.

Nhiều nhưng vẫn thiếu 

 

Hiện nhiều địa phương xây dựng nhà văn hoá thôn, có những thôn xây dựng nhà văn hoá khang trang, rộng đẹp. Mỗi địa phương thường có một sân vận động để người dân (chủ yếu là thanh niên, thiếu niên) đá bóng, tập thể thao. Ngoài ra còn có điểm bưu điện - văn hoá xã. Tuy nhiên, thanh niên, thiếu niên nông thôn hiện vẫn rất thiếu nơi vui chơi tập thể. Phó bí thư Đoàn xã Vĩnh Tiến (huyện Vĩnh Bảo) Đoàn Đức Bẩy cho rằng, thôn nào cũng có nhà văn hoá nhưng sân không rộng, cơ sở vật chất nghèo nàn, thường chỉ có mỗi loa tay để thông báo công việc, một số sách báo, không có hệ thống âm thanh (âm ly, đầu đĩa, màn hình) nên thanh niên muốn hoạt động cũng khó. Bí thư Đoàn xã Bát Trang (An Lão) Đoàn Văn Tân cho biết: “Xã có 2.800 người trong độ tuổi thanh niên, sinh sống ở 8 thôn, 7/8 thôn của xã có nhà văn hoá, nhưng chỉ 3 nhà văn hoá có sân (không được rộng). Sân vận động trung tâm xã không sử dụng được, bởi quá trũng, hầu như đọng nước quanh năm, khó đá bóng”.  Anh Nguyễn Văn Tính, thôn Hoà Chử, xã Trường Thành (An Lão) nói: Chiều chiều muốn rủ nhau đá bóng, chơi thể thao, nhưng xã không có sân vận động, chẳng lẽ lại sang xã khác đá…nhờ! Nhiều thanh niên đi làm về muộn, tối muốn đọc sách báo tại điểm bưu điện- văn hoá xã thì “hết giờ hành chính”. Quả thực có địa phương dành  địa điểm cho sinh hoạt tập thể nhưng không phù hợp, thiếu đồng bộ, nơi lại chưa có, thực sự là “điều khó” cho hoạt động vui chơi của thanh niên, thiếu niên.

 

Kinh phí èo uột

 

Hằng năm, Đoàn thanh niên xã được cấp kinh phí hoạt động, nhưng  quá ít. Anh Đoàn Văn Tân băn khoăn: 4-5 triệu đồng được cấp mỗi năm không đủ chi phí cho một buổi tổng kết hoạt động hè của thanh niên, thiếu nhi địa phương, nói gì đến các hoạt động khác. Anh Đoàn Đức Bẩy cho rằng, số tiền được cấp quá ít, Đoàn thanh niên không thể tổ chức nhiều hoạt động như liên hoan văn nghệ, thể thao. Mỗi lần tập huấn, giao lưu văn nghệ tại các thôn,  xã trong cụm, Đoàn phải xin kinh phí của xã nhưng xã cũng khó khăn. Kinh phí cho hoạt động Đoàn quá èo uột, luôn trong tình trạng “chưa hết năm đã hết tiền”. Do đó, hoạt động thanh niên mới chỉ tập trung vào dịp kỷ niệm như Ngày thành lập Đoàn 26-3, Tết. Muốn tổ chức được các hoạt động sôi nổi thu hút thanh niên, gắn kết thanh niên, nhưng phụ cấp của bí thư chi đoàn thôn, 6 tháng mới được khoảng 20 kg thóc (tính ra mỗi tháng không bằng 1 ngày công phụ vữa) thì quả là khó nói đến nhiệt tình và cống hiến hết mình cho phong trào thanh niên. Anh Đoàn Văn Tân không giấu nổi băn khoăn.

 

Cần sự vào cuộc của chính quyền địa phương

 

Đặc trưng của hoạt động Đoàn thanh niên chủ yếu là bề nổi, thu hút đông người như thể thao, văn nghệ. Thanh niên thường chọn chơi các môn  thể thao đá bóng, bóng chuyền, cầu lông…Trong đó, bóng đá thu hút được nhiều người, ít tốn kém, hiệu quả rèn luyện sức khoẻ tốt nhưng cần một không gian rộng, có sân bãi. Cầu lông không đòi hỏi sân bãi rộng nhưng phải có kinh phí đầu tư (vợt, bóng). Còn văn nghệ rất cần có nơi tập luyện và người hướng dẫn. Thực tế nhiều địa phương ngoại thành, nhu cầu vui chơi của thanh niên rất lớn, nhưng khó có xã nào đủ cơ sở vật chất và kinh phí  hoạt động thường xuyên. Vì không được thường xuyên sinh hoạt tập thể, có định hướng tuyên truyền, nên mỗi thanh niên tự tìm đường giải trí khác nhau.

 

Tại huyện Vĩnh Bảo, một số xã quan tâm đến hoạt động thanh niên, trích một phần diện tích đất nông nghiệp (thường 1-2 sào/thôn) để chi đoàn thanh niên thôn sản xuất gây quỹ như các xã Cao Minh, Vĩnh Tiến, Lý Học. Đây là cách làm thiết thực… Ở nhiều xã, phong trào thanh niên vẫn còn là hình thức, cá biệt có nơi hoạt động Đoàn “có tướng mà không có quân” “năm thì, mười họa” mới tổ chức được một hoạt động. Từ thực tế nhu cầu vui chơi giải trí của thanh niên nông thôn, cần sự quan tâm một cách cụ thể, sát sao và hiệu quả hơn từ cấp uỷ Đảng và chính quyền địa phương. Trong đó, quan tâm  đào tạo, bố trí cán bộ Đoàn có năng lực, nhiệt tình, gắn bó với công việc, đồng thời đầu tư kinh phí cải tạo, xây dựng khu vui chơi thể thao (sân vận động, nhà văn hoá). Chính quyền địa phương mạnh dạn giao đoàn thanh niên diện tích đất, hoặc mô hình phát triển kinh tế gây quỹ hoạt động.

Đức Phương