Tạm biệt tháng 3...

Tạm biệt tháng 3...
0:00 / 0:00
0:00

Giờ thì tao thoải mái khóc rồi, mày cũng hết đau đớn rồi. Tạm biệt nhé tháng 3... Tạm biệt một người bạn thân, tạm biệt Hà Sơn Bình - một nhà báo với nụ cười hiền tỏa nắng...

Thì là bạn bè, nên tao gọi là mày, Bình nhé!

Mày sinh tháng 3, và cũng viễn du vào mây trời vào cận kề ngày sinh nhật. Từ cái thuở mới ngáo ngơ vào đời và bơ vơ vào nghề thì mấy đứa chơi thân với nhau và thân nhau từ đó.

Tao có chút đặc biệt là thân mày hơn, để rồi trong những chuyến đi viết bài xa hai đứa lại lóc cóc lên đường. Thời gian qua nhanh đến nghiệt ngã khi mới gặp nhau đó mà đã hơn 24 năm trụ lại với nghề. Và đau đớn là mày bỏ bọn tao đi một mình về phía vĩnh hằng khi phía trước vẫn đầy những dự định dở dang mà mày hay tâm sự cùng tao.

Tao vẫn nhớ như in hơn 20 năm trước, tao với mày đi xe khách lên tận Mèo Vạc, Đồng Văn để viết phóng sự cho số Tết. Những ngày cuối năm trên cao nguyên đá lạnh cắt vào da thịt, đêm hai đứa co ro ôm nhau ngủ trong nhà khách huyện tuềnh toàng với cái chăn chung vừa mỏng vừa hôi. Nằm mãi không ngủ được, bụng đói cồn cào chỉ mong trời sáng...

Đi nhờ xe chở hàng từ Mèo Vạc qua Đồng Văn, hai thằng mặt không cắt ra giọt máu vì sợ. Hồi đó chưa có con đường Hạnh Phúc đẹp như bây giờ, vắt qua lưng chừng núi là con đường đá lởm chởm, bên taluy bánh xe lúc nào cũng như chực chồm ra lao xuống hun hút vực sâu. Có đoạn đi qua nhìn xuống dòng Nho Quế bé tẹo như một sợi chỉ xanh mỏng manh luồn qua khe núi.

Đó là chuyến đi nhớ đời nhất của tao với mày khi mới vào nghề, để từ chuyến đi đó đã có rất nhiều bài báo, những tản văn và phóng sự đầu đời. Những thân phận, những hình ảnh em bé Mông không đủ áo ấm đứng ven đường lất phất những cọng lau trắng trong giá lạnh mùa đông đã ám ảnh chúng ta đến tận bây giờ, mày nhỉ?

Hôm mày mất, chị Thu Hà là Trưởng ban phụ trách tao với mày ngày xưa không ngủ được. Cả đêm chị lần giở những tấm hình cũ của Ban Văn hóa Xã hội có tao có mày, có chị và các phóng viên trong ban, chị chụp lại và gửi qua zalo cho tao. Chị nhớ lần giao cho mày và tao đi làm một vệt phóng sự điều tra liên quan đến gia đình một người nổi tiếng thời ấy. Cái tít “Đoạn trường con phụ mẹ” của bài báo đã gây tiếng vang một thời...

Theo thời gian chị về hưu, tao và mày cũng đều đã trưởng thành.

Gần 24 năm đi cùng nhau, mày cũng lên làm quản lý, tao may mắn hơn thành “sếp” của mày. Nhưng hạnh phúc là chưa một lần mày gọi tao là sếp và tao cũng vui khi mày gọi tao là... mày, tất nhiên trừ khi giao ban, họp hành. Giản đơn vì chúng ta là bạn. Và khi mày đành đoạn ra đi, tao không buồn vì mất đi một đồng nghiệp, mà tao đau lòng khi mất đi một người bạn thân quý trong đời.

Có ô tô nhưng mày không thích đi, mày vẫn chạy con dream cà tàng qua đón tao đi ăn bún bò Huế. Thỉnh thoảng lại đèo nhau ra Bách Thảo làm mấy vại bia hơi.

Giờ thì sao mày nhỉ? Có một lần tao đã khóc cho mày khi đi mổ ở Việt Đức. Tưởng lần đấy mất mày, nhưng ơn trời mày ổn và mọi thứ tốt đẹp. Lần này khi mày ngã bệnh, ban đầu tao cũng hy vọng như lần đấy mày sẽ an yên vượt qua, nhưng đối diện với sự thật, bọn tao biết mày sẽ ra đi sớm thôi khi chính mày còn không biết.

Xin lỗi mày nhé Bình ơi, khi bác sỹ thông báo tình hình, một nhóm bạn thân của mày, trong đó có tao đã biết không thể cứu mày. Nhưng bọn tao đã giấu và nói dối mày hết lần này qua lần khác, rằng mày sẽ ổn, mày không sao... cho đến lúc cơn đau hành hạ và mày buông tay không thể nào chống chọi.

Bọn tao cười nói, ráo hoảnh trước mặt mày xem như chẳng có chuyện gì để rồi mày ở lại với mọi người lâu hơn từ niềm tin ấy. Mày biết không, bác sĩ bảo với bọn tao có thể mày đi trong Tết, nhưng mày đã chiến đấu cho đến lúc tạm biệt tháng 3.

Bọn tao nói dối cũng chỉ để mày bên đời lâu hơn. Giờ thì tao thoải mái khóc rồi, mày cũng hết đau đớn rồi. Tạm biệt nhé tháng 3... Tạm biệt một người bạn thân, tạm biệt Hà Sơn Bình - một nhà báo với nụ cười hiền tỏa nắng...

Đọc thêm

Gặp lại người thầy

Gặp lại người thầy
(PLVN) - Chợ sớm tấp nập, cảnh bán hàng rổn rảng. Tiếng mời mọc, mặc cả, cười đùa làm cái tinh sương trở nên ấm áp. Mấy bác bán rau vừa hạ xong xe hàng, ngồi hút thuốc lào sòng sọc.

Về một cuộc chia ly diễm lệ

Trong những giây phút ngắn ngủi, Marina đã vươn người lên và nắm chặt lấy tay của Ulay. (Ảnh: TL)
(PLVN) - Hành trình 2500km để chia ly giữa Vạn lý trường thành, và cuộc hội ngộ đầy nước mắt sau 22 năm, câu chuyện tình của 2 người nghệ sĩ nổi tiếng thế giới đã khiến hàng triệu trái tim rung cảm.

Nhớ về Litang

Nhớ về Litang
(PLVN) - Nhân dịp em Huyền gửi cho chiếc video tôi quay chọc em trong chuyến đi năm ngoái, ngồi nhớ về Litang.

Người dưng

Người dưng
(PLVN) - Chúng tôi sinh đôi nhưng dường như giữa hai đứa có sự khác biệt rất lớn về tính cách. Nếu tôi là một người có phần nóng tính và kiệm lời thì em tôi lại là người thân thiện và lương thiện.

Dưới bóng xanh có đôi mắt đẹp

Điệu múa uyển chuyển trong trang phục của phụ nữ dân tộc Mường. (Ảnh: Làng Văn hóa các dân tộc Việt Nam)
(PLVN) - Ngẩn ngơ dưới cây tếch đầu bản, Lương như người bị bắt mất hồn. Chân anh chạm vào những vụn li ti trắng như sữa của hoa tếch. Hương đào núi đã phảng phất trong gió. Hoa đào không biết lòng Lương đang bồn chồn đợi chờ. Anh giật mình khi nghe tiếng bà Tơi gọi.

"Ngày hôm nay tôi mất đi một người bạn..."

"Ngày hôm nay tôi mất đi một người bạn..."
(PLVN) - Bình không còn ở lại căn phòng đó nữa, không còn ở lại với vợ con, bạn bè, đồng nghiệp và những dự định dang dở nữa. Cây vạn niên thanh vẫn tốt tươi, nhưng một chiếc lá xanh tên là Hà Sơn Bình vừa rơi xuống…

Hạnh phúc là đi trên mặt đất

Thế hệ ngày nay luôn miệt mài tìm câu trả lời cho câu hỏi về hạnh phúc. (Nguồn ảnh: Youtube)
(PLVN) - Hạnh phúc là gì? Hàng triệu con người trên trái đất này, ngày đêm vẫn luôn đặt ra cho mình, cho nhau câu hỏi ấy. Nhưng làm gì có một khái niệm cụ thể, bất biến, chính xác cho hạnh phúc bây giờ? Mỗi một người mưu cầu khác nhau và giá trị của hạnh phúc đối với họ cũng khác nhau. Ở mỗi một thời đại, tiêu chuẩn sống thay đổi, giá trị hạnh phúc cũng đổi thay theo.

Điều anh không nói

Điều anh không nói
(PLVN) - Cô đốt một điếu thuốc rồi rít một hơi thật sâu, tiếng rít làm cho màn đêm yên tĩnh bỗng như bị xé toạc bởi thanh âm nặng nề của khói thuốc.

Nghe radio với ba

Nghe radio với ba
(PLVN) - Bữa Tết rồi tôi chở ba tôi đi chơi. Ba nói mở Ngọc Tân nghe hát đi. Tôi mở lại cho ba bài “Hà Nội và tôi” của Lê Vinh. Ông nghe say sưa và kết luận: “Ca sĩ chả có ai hát hay hơn Ngọc Tân”.

Gió về ngang căn bếp

Gió về ngang căn bếp
(PLVN) - Liên và Dũng là đôi bạn từ nhỏ, họ yêu nhau bình lặng, về chung một nhà, không ồn ào, biến cố, không trắc trở cấm ngăn.

Khai mạc Triển lãm ảnh “Tổ quốc bên bờ sóng”

Khuôn viên nơi tổ chức triển lãm.
(PLVN) - Ngày 15/3, tại Bảo tàng Mỹ thuật Huế, Hội Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Việt Nam phối hợp với Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ Thuật tỉnh Thừa Thiên Huế tổ chức triển lãm ảnh “Tổ quốc bên bờ sóng” nhân dịp kỷ niệm 71 năm ngày Truyền thống Nhiếp ảnh Việt Nam (15/3/1953 - 15/3/2024).

'Sống' - liên kết sợi dây cội nguồn

Cuốn sách khắc họa hình ảnh của hai người phụ nữ của hai thế hệ. (Ảnh: NXB Kim Đồng)
(PLVN) - “Sống” là câu chuyện về một người mẹ kể cho con gái về những kí ức li kì xuyên suốt khoảng thời gian bà sống và làm việc trong chiến khu. Với hai tuyến thời gian quá khứ - hiện tại cùng các nhân vật đan cài, cuốn sách khắc họa hình ảnh của hai người phụ nữ của hai thế hệ.

Người đến sau

Tranh minh họa.
(PLVN) - Gió đêm rít từng cơn, dẫu nghe dịu nhẹ nhưng cũng đủ làm lạnh lẽo những hình nhân đang khẽ đắm chìm trong cô tịch.

“Mẹ yêu con”

”Trên lưng mẹ” - bức ảnh của tác giả Lê Bích chụp năm 2005. (Nguồn ảnh: BTC)
(PLVN) - Tình mẫu tử luôn là nguồn cảm hứng bất tận, được nhiều nghệ sĩ thể hiện đa dạng qua nhiều hình thức. Trong đó, nhiếp ảnh cũng là một ngôn ngữ đặc biệt.