PL Chủ nhật

Suýt tàn giấc mơ đèn sách vì một phút nông nổi

Nhìn dáng vẻ bề ngoài của N., ít ai dám nghĩ N. lại là hung thủ của một vụ án cố ý gây thương tích. Điều khó tin hơn nữa, người bị hại lại chính là chú ruột của N.

[links()] Dáng người nhỏ nhắn, nói năng nhỏ nhẹ đúng vẻ thư sinh khi đứng trước vành móng ngựa của TAND tỉnh Hậu Giang sáng hôm đó là bị cáo H.T.N (SN: 1992, ngụ huyện Long Mỹ, Hậu Giang). Nhìn dáng vẻ bề ngoài của N, ít ai dám nghĩ N lại là hung thủ của một vụ án cố ý gây thương tích. Điều khó tin hơn nữa, người bị hại lại chính là chú ruột của N.

1. Theo cáo trạng, cha của N và ông H, bà L là ba anh em cùng cha khác mẹ. Thửơ còn sống, ông nội của N có tạo dựng được một số đất đai tại địa phương và khi cha, các cô, chú của N lần lượt lập gia đình thì ông nội N cũng chia cho mỗi người một phần đất ở cạnh nhau. Khi đó phần vì đất đai ở cái vùng sâu vùng xa nhất nhì của cái huyện này chưa có giá trị, phần vì nể cha nên mấy anh em chẳng ai để ý và tranh giành đến làn ranh đất.

Nhưng vài năm trở lại đây, khi ông nội của N qua đời và đất  cũng lên giá từng ngày thì giữa các anh em lại xảy ra mâu thuẫn, xích mích chỉ vì cái làn ranh. Giải quyết trong nội bộ thân tộc không xong, họ kéo nhau ra chính quyền địa phương nhờ phân xử. Trong lúc đó, mâu thuẫn giữa các gia đình mà chủ yếu là giữa gia đình N với gia đình chú H ngày một trầm trọng cho đến một ngày nó bộc phát vì không thể kìm nén thêm được nữa.

Chiều tối ngày 18/5/2010 ông H cùng chị ruột là bà L qua nhà N để tiếp tục cự cãi với gia đình N nhưng lúc này cha mẹ N đều đi vắng chỉ còn lại có N và người anh trai ở nhà nên ông H, bà L quay qua cự cãi với anh em N. Không nghĩ đến vai vế và tình thân máu mủ, hai bên đã dùng những lời lẽ khiếm nhã, thậm chí là thô tục xúc phạm và thách thức đánh nhau. Đến khi không còn kìm nén được nữa họ đã xông vào “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay” với nhau. N nhìn thấy anh của mình đang bị ông H, bà L vây đánh.

a
Ảnh minh họa.

Thương anh trai nhưng lại thấy yếu thế, sợ không đánh lại cô, chú của mình nên N đã chạy vào nhà cầm lấy 01 cây dao (loại dao yếm, lưỡi bằng kim loại dài 27cm, mũi nhọn) chạy ra chém một nhát trúng vào mặt của ông H làm ông H gục xuống sân. Thấy vậy N đã đem con dao vào nhà cất dấu. Ông H được gia đình đưa đi cấp cứu, điều trị ở bệnh viện đến ngày 31/5/2010 thì ra viện. Theo bản Kết luận giám định pháp y về thương tích của Tổ chức giám định pháp y tỉnh Hậu Giang thì ông H bị thương tích là 13%.

Sau khi vụ án xảy ra, cha mẹ N thấy hành vi của con mình là sai trái, vi phạm pháp luật và cũng trái với đạo lý làm người, mặt khác người bị hại cũng là chỗ máu mủ ruột rà nên đã tích cực đến thăm hỏi và tự nguyện bồi thường, khắc phục tiền thuốc men điều trị. Cha mẹ N đã đưa  cho ông H số tiền hơn 18 triệu đồng nhưng ông H không đồng ý mà yêu cầu phải nhận đủ 35 triệu đồng mới xong. Thấy thỏa thuận không được, gia đình N chỉ còn biết đến Chi cục Thi hành án Dân sự huyện đăng nộp và chờ Tòa quyết định.

Xử sơ thẩm, qua xem xét các tình tiết tăng nặng, giảm nhẹ cũng như nhân thân của N, TAND huyện Long Mỹ đã tuyên phạt N 24 tháng tù nhưng cho hưởng án treo về tội Cố ý gây thương tích theo Khoản 2 Điều 104 BLHS, và buộc bị cáo và gia đình phải bồi thường cho ông H số tiền 18,3 triệu đồng.

Không đồng ý với phán quyết của Tòa sơ thẩm nên sau phiên toà, ông H kháng cáo yêu cầu tòa phúc thẩm tăng hình phạt, không cho N được hưởng án treo và đề nghị tăng thêm mức bồi thường TNDS.

2. Tại phiên tòa Phúc thẩm, N vẫn đã thừa nhận tòa bộ hành vi phạm tội của mình như lời khai tại cơ quan điều tra cũng như tại phiên tòa sơ thẩm. Khi được hỏi về nguyên nhân cầm dao gây thương tích cho chú ruột của mình, N khai: “Do thấy cô L, chú H ôm vật, vây đánh anh trai của bị cáo mà bị cáo không biết làm gì để có thể giải cứu cho anh nên đã nông nổi nảy sinh ý định gây thương tích cho chú N để cứu anh mình”.

Ngồi ở hàng ghế phía sau dành cho người bị hại, ông H vẫn một mực giữ nguyên yêu cầu kháng cáo của mình là phải tăng hình phạt đối với N và không cho hưởng án treo, đồng thời đề nghị Tòa tăng mức bồi thường trách nhiệm dân sự. Ở hàng ghế đối diện với ông H, với khuôn mặt âu lo cả cha và mẹ N đều xin người bị hại và cũng là em mình tha thứ cho lỗi lầm của con trẻ để cho cháu có cơ hội sửa chữa lỗi lầm.

Được nói lời sau cùng trước khi Tòa vào nghị án, N nói rất ân hận về hành vi nông nổi, bột phát của mình và xin Tòa khoan hồng cho bị cáo còn cơ hội để được đến trường như các bạn cùng trang lứa. N hứa sẽ không bao giờ dám tái phạm… Lúc đó, đôi mắt N rưng rưng nước mắt như chực chờ sẽ rơi lệ bất cứ khi nào. Đôi mắt đó nửa như hối hận về những gì mình đã làm, nửa như đang chờ đợi, van xin sự khoan dung của pháp luật.

 Cuối cùng, Tòa phúc thẩm nhận định: Hành vi của bị cáo N là nguy hiểm cho xã hội, đã xâm phạm đến sức khỏe của người khác được pháp luật bảo vệ nên Tòa sơ thẩm kết án bị cáo về tội Cố ý gây thương tích theo Khoản 2 Điều 104 BLHS là có căn cứ, đúng người đúng tội, đúng pháp luật.

Tuy nhiên, xét bị cáo có nhiều tình tiết giảm nhẹ như: Thành khẩn khai báo, ăn năn hối cải; đã tích cực tác động gia đình bồi thường khắc phục hậu quả cho người bị hại; có nhân thân tốt, không tiền án, tiền sự; gia đình bị cáo có công với Cách mạng; nguyên nhân xảy ra vụ án xuất phát từ phía người bị hại, bị hại là chú của bị cáo nhưng khi phát sinh mâu thuẫn đã xử sự chưa đúng.

Hơn nữa, khi phạm tội bị cáo Nghĩa là người chưa thành niên, là học sinh, bị cáo phạm tội do nhất thời. Để thể hiện tính nhân đạo, khoan hồng của pháp luật, nhằm tạo điều kiện cho bị cáo tiếp tục theo học cũng như có cơ hội sửa chữa lỗi lầm bản thân thì hình phạt 24 tháng tù nhưng cho bị cáo hưởng án treo là phù hợp và tương xứng với hành vi phạm tội của bị cáo.

Do đó, không có căn cứ để chấp nhận yêu cầu tăng hình phạt tù và không cho bị cáo được hưởng án treo của người bị hại. Về yêu cầu tăng mức bồi thường trách nhiệm dân sự, người bị hại không đưa ra được căn cứ chứng minh cho yêu cầu của mình nên Tòa không có căn cứ để chấp nhận. Vì vậy, Tòa đã tuyên y án sơ thẩm, phạt bị cáo N. 24 tháng tù cho hưởng án treo, buộc bị cáo và gia đình phải bồi thường cho người bị hại số tiền hơn 18,3 triệu đồng.

Vậy là N vẫn còn cơ hội để được cắp sách đến trường, theo đuổi ước mơ đèn sách nhưng trên khuôn mặt của cha N vẫn còn nhiều nỗi ưu tư, phiền muộn khi ông rời khỏi sân Tòa. Cõ lẽ ông vẫn chưa thể toại nguyện khi tình nghĩa anh em chưa biết khi nào mới có thể được gắn lại như xưa…   

Sông Hậu

Cùng chuyên mục

Đọc thêm

Thu giữ nhiều vũ khí quân dụng trong nhà "con bạc"

Thu giữ nhiều vũ khí quân dụng trong nhà "con bạc"
(PLVN) - Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Quảng Ninh vừa chủ trì phối hợp với Công an TP Cẩm Phả và các đơn vị chức năng liên quan điều tra, làm rõ, bắt 02 đối tượng có hành vi đánh bạc dưới hình thức chơi số lô, đề

Chiếm đoạt tài sản của bố mẹ, “quái tử” lĩnh án 7 năm tù

Các bị cáo Cần Phú Quý (ở giữa), Trương Tấn Hoàng và Hoàng Xuân Việt tại phiên tòa xét xử
(PLVN) - Lợi dụng lúc bố mẹ đang điều trị bệnh tại bệnh viện, Cần Phú Quý (SN 1986, trú tại thị trấn A Lưới, huyện A Lưới, tỉnh Thừa Thiên Huế) lấy sổ đỏ của gia đình rồi giả chữ viết, chữ ký của bố mẹ ruột để thực hiện thủ tục chuyển quyền sử dụng đất bằng hình thức cho, tặng thửa đất trên sang tên của mình.