Rượu có nói gì đâu

Truyện ngắn của Vân Hạ                      

Bệnh viện huyện nằm bên bờ ruộng lúa. Bao quanh bệnh viện là lúa. Bước chân ra cổng gặp lúa.  Hình như ở đây cái gì cũng nằm bên bờ ruộng. Hàng bánh xèo, quán bún cá,  quán nem nướng,  cà phê … đều nhìn ra ruộng lúa. Hầu hết những con đường lớn nhỏ đều chạy xuyên giữa cánh đồng.

Tôi đến đây để thăm một người quen bị tai nạn, cũng chỉ ở lại từ chiều hôm trước đến sáng hôm sau. 

Phòng hậu phẫu nằm sâu phía trong lại vui nhộn một cách yên tĩnh hơn.  Phòng có 4 giường thì 2 giường đã có người. Xin bắt đầu từ giường số 1.  Người nằm giường số 1 là một ông già ngoài bảy mươi mổ dạ dày. Người chăm nuôi ông là bà vợ cũng ngoài bảy mươi. Bà ra ngoài cổng bệnh viện  mua về một hộp cơm. Bà sẻ nửa phần cơm  ra nắp hộp cho mình, phần còn lại và toàn bộ thức ăn bà để lại cho ông chồng.  Vừa đỡ ông ngồi dậy bà vừa nói: “ Ở đây cho ăn rơm, về nhà cho ăn cỏ non”. Câu nói của bà làm những người có mặt trong phòng thích thú. Ai đó nói:

- Bà già vui ghê. Hồi trẻ chắc phải cỡ hoa hậu chứ không đùa.

 Nghe khen, bà già liền giơ cao bàn tay phải có một ngón  bị tật cứng đơ ra cho mọi người nhìn, kể:

- Bởi vậy mới nói Trăng rằm rời rợi sáng soi, anh mải coi nhan sắc không coi cái trui cày này.

- Lại còn hay thơ nữa.

- Không phải của tui – Bà già cải chính ngay –  Đó là tui ăn cắp của người ta,  của bà chị ổng. Lúc cưới tui về rồi bà chị ổng mới nhìn thấy thằng này (tức ngón tay bị tật). Bả hỏi thằng Ba nó có biết không, tui nói không. Nhưng tui không có giấu. Tại ổng làm biếng nắm tay tui nên không biết chứ tui đâu có giấu…

- Ổng làm biếng nắm tay nhưng làm siêng cái khác phải không?

- Phải, cái khác thì ổng làm siêng lắm. Nghe vậy bà chị bả mới nói: “Thôi rồi, vậy là trăng rằm rời rợi sáng soi, anh mải coi nhan sắc không coi cái trui cày  (là cái tay cùi) rồi”.  Nhưng thằng này nó không phải cùi. Nó bị lên mụt càng cua, chỉ cần đắp cứt tươi cũng hết,  nhưng hồi đó không ai bày, không biết chữa nên mới thành ra vầy. Có 9 ngón tay vậy chứ tui giỏi lắm á.  Ổng đi 5 bệnh viện, hết gan, thận rồi bao tử,  tui đi nuôi cả chứ ai.

- Con cái đâu, sao không thấy đứa nào?

- Nó còn phải đi làm. Có con mà nhờ cũng đỡ lắm. May có tiền tụi nó đưa về cho mới đi hết viện này tới viện kia chứ không thôi... Còn bên đó? Bị sao vậy?  

Sự quan tâm được chuyển sang giường thứ 2. Nằm giường thứ 2 là một người đàn ông mổ chấn thương sọ não. Người đi theo phục vụ là bà vợ khoảng 50 tuổi. Khi được hỏi về nguyên nhân khiến ông phải vào viện, bà vợ kể, đại khái: Mấy ông trong xóm rủ nhau gầy độ nhậu ở nhà ông A.  Sắp hết 1 can  rồi mà vẫn chưa đã,  ông Bê mới đứng dậy nói: “Thôi đi qua bên tao uống tiếp, đi”. Cả đám đứng lên kéo nhau qua nhà ông Bê tiếp tục nhậu. Đang nhậu dở chừng thì chủ nhà tự nhiên đứng dậy xua tay đuổi: “Về, về. Đi về!” Cả đám ngơ ngác chưa hiểu ra sao thì  chủ nhà đã chạy ra sau vác một  cây củi ra, sừng sộ: “Tao nói về, không về hả!”,  rồi vung cây củi quật thí xác vào đám bạn nhậu. Khi đó mấy cha mới tá hoả bỏ chạy.  Ông này (tức chồng bà, nạn nhân đang nằm đây) tiếc đôi dép ráng đứng lại xỏ, nên mới bị một gậy trúng đầu té lăn xuống trúng hòn đá…

- Có vụ gì mà nhậu dữ vậy?

- Có gì – Bà vợ nạn nhân đáp – Mấy cha đó mà cần gì phải có gì. Ở nhà bên kia thì có chén mắm ruốc với mấy que tăm. Mỗi ông cầm một que tăm  quẹt vô chén mắm 1 cái tợp một hụm. Sang bên này thì ớt chỉ thiên. Dĩa ớt để giữa, mỗi ông lãnh một trái, cắn một miếng ngửa cổ uống một hớp. Vậy mà cũng hết mấy can nữa là…

- Cũng vui. Kể ra nhậu vậy cũng còn hơn  mấy bà đánh bài – Một người nói – Lúc uống vô rồi là rượu nó quậy nó nói chứ đâu phải tụi tôi.

- Mấy ông cứ đổ tại rượu. Tôi chưa nghe rượu nói bao giờ, chỉ nghe mấy ông nói không à. Ông nào nói giọng ông nấy mà cứ đổ tại rượu nói.

Mọi người chợt im bặt vì nghe bên ngoài có tiếng ồn ào, rồi ngay lúc đó một người mới được đưa vào giường số 3. Người này là một thanh niên bị băng nẹp ở cánh tay. Người nhà đi theo là mẹ anh ta. Nhiều người ở các phòng bên cạnh cũng ùa sang. Họ xúm lại hỏi: “Sao vậy? Sao vậy?” Người nhà quê sốt sắng quan tâm và cũng dễ bộc bạch. Bà mẹ nhìn anh con trai đang thiêm thiếp trên giường, kể đầu đuôi ngọn ngành:

- Nó mới hai mốt tuổi. Vợ nó đẻ con được bảy ngày thì bỏ đi…

- Sao lại bỏ đi? Có kình cãi gì không?

- Không kình cãi, không có chuyện gì hết. Tự nhiên nó bỏ đi không nói tiếng nào. Như là nó đã định đi từ trước hay sao nên nó không chịu cho con bú. Con nó nhỏ quá thành ra tôi phải nuôi. Tôi nói thằng này liệu kiếm ai về ở cùng còn cơm nước con cái, chứ má già rồi chân tay đâu có mạnh được bao nhiêu nữa. Nhưng nó không chịu là không chịu. Nó nói con sợ đàn bà quá rồi. Tháng trước mưa nhiều, nó không kiếm được việc làm…

- Nó làm gì?

- Làm mướn. Ai mướn gì làm nấy. Tháng trước mưa nhiều, có tới cả tuần liền nó không kiếm được việc làm. Nó sang hỏi mượn thằng anh bốn chục ngàn mua sữa cho con. Tới hồi nó mang sang trả, thằng anh hỏi: “Sao có bốn chục? Còn tiền lời tao đâu?”. Thằng này mới nói có mấy chục ngàn mà lời lãi gì. Thằng kia nói mày tính xù hả, mày xù tao xả một nhát cho mày chết mẹ mày luôn chứ nói. Thằng này mới nói má tôi cũng là má anh sao anh, nói vậy. Nói qua nói lại sao đó rồi thằng kia xách dao ra chém một nhát gần lìa cánh tay thằng này. Vô viện từ hồi hôm , bác sĩ nối gân bó xương lại tới giờ mới xong.

- Trời đất! Vậy thằng anh nó đâu rồi?

- Ui da. Thằng đó rượu vô nó còn vác dao đuổi cha nó chạy trối chết, chứ em nó nhằm nhò gì. Cha nó chạy trốn vô nhà ông trưởng thôn, nó còn kêu cả trưởng thôn ra hăm, đến trưởng thôn cũng ớn. Vợ nó, nó còn hành cho tới chết. Con nó nhỏ quá dì dượng mang về nuôi giùm, nó tới kêu cổng nói con tui ai mượn mấy người nuôi, nó đòi lại rồi đem bỏ trại trẻ mồ côi…

Câu chuyện làm không khí lắng xuống buồn bã.  Người ta chia sẻ bằng cách  đưa nước uống, đưa bánh mì cho bà, rồi mọi người tản dần.

Khuya. Hai bà vợ của hai bệnh nhân ở giường số 1 và số 2 lôi ghế xếp dưới gầm giường ra ngả lưng. Bà mẹ của bệnh nhân giường số 3 vẫn mở mắt ngồi như tượng bên chân giường cậu con trai. Đến gần sáng người ta thấy nước uống, bánh mì vẫn còn nguyên như bà chưa hề động tới.

 

Gần sáng, người thứ 4 được đưa vào chiếc giường cuối cùng trong phòng hậu phẫu. Một phụ nữ bị gãy chân. Người đi theo phục vụ là cô con gái khoảng 19, 20.  Qua cô con gái,  người ta được biết người phụ nữ này bị  xe đụng.  Một người say rượu phóng xe máy đụng phải làm chị té xuống đường gãy chân, còn kẻ say cũng bay bổng lên trời rồi rớt bịch xuống cách đó chục bước. Cái chân gãy của người phụ nữ vừa được mổ ra xếp lại xương và đóng đinh bắt vít gì đó.

 Khi nạn nhân giường thứ 4  mở mắt, ngạc nhiên nhìn cô gái đang cầm bị đá lạnh chườm cái chân đau cho mình, hỏi: “Con là ai?” “Dạ, con là… con của người đụng phải cô”, thì người ta mới biết họ không phải mẹ con. Nhìn lại mới thấy đúng là hai người không thể là mẹ con được. Người phụ nữ thuộc tầng lớp khác. Từ áo quần, khuôn mặt, dáng dấp của chị chẳng “bà con” gì với vẻ thô mộc quê mùa của cô gái.

 Cô gái dấp nước lạnh vào khăn, vừa lau mặt, lau tay cho người phụ nữ vừa kể với những người ở các phòng bên cạnh đã kịp có mặt trong phòng:

- Ba con ổng không uống được nhiều nhưng hay uống. Chỉ cần có một chút xíu rượu vô là ổng quậy như giặc vậy.  Hồi nhỏ mỗi lần nghe tiếng ổng réo: “Con ca…ạc” từ đầu ngõ là mấy chị em con vội vàng kêu nhau chạy. “Chạy giặc, chạy giặc tụi bây”. Đang ăn cơm cũng bỏ đó chạy. Chỉ tội má con. Má không khi nào dám chạy, cứ phải ngồi lại đợi ổng bước vô nhà.  Ổng trói má vô cột,  xong chắp tay sau lưng nói: “Cười” là má con phải cười hờ hờ cho tới khi nào ổng giơ một ngón tay lên nói: “Thôi. Khóc”, má lại phải khóc. Ổng nói “Nín” là phải nín lập tức. Ổng bắt hát  má con cũng phải hát, giống như tuồng cải lương vậy. Hồi đó tụi con ngu lắm, có bữa còn đứng rình coi, còn cười nữa chứ.  

Cô gái cười. Những người chung quanh cũng cười.

- Bây giờ còn vậy không?

- Bây giờ tụi con lớn rồi, không sợ ổng nữa. Mấy đứa em con nó bỏ nhà vô thành phố hết. Con lấy chồng, đưa má con về ở với vợ chồng con luôn. Nhà đó giờ còn có một mình ổng.

- Chẳng mày có chồng rồi hả? Mới bây lớn mà đã có chồng rồi?

- Dạ, tại lúc đó con chỉ muốn có chồng để đi khỏi nhà cho rồi – Cô gái lại cười ngượng nghịu.

Ngoài cửa phòng xuất hiện một người đàn ông dáng khẳng khiu, mặt mũi xây xước tím bầm thò đầu vào ngó nghiêng. Cô gái nhìn thấy liền đi ra. Không cần nói mọi người cũng đoán biết đó là ông cha vui tính mà cô gái vừa nói đến. Ông ta thì thào:

- Cái bà đó bả tỉnh chưa?

- Rồi – Cô gái đáp

- Nghe nói bả làm lớn lắm hả?

- Không biết.

- Mầy có bao nhiêu đó rồi?

- Tui còn có 2 trăm, mượn thêm dì Tư được 3 trăm nữa là 5 trăm. Nhưng bác sĩ nói tiền mổ tiền thuốc ít ra cũng phải hết chục triệu.

- Chục triệu? - mặt người đàn ông nghệt ra - Giờ mày tính sao?  

Cô gái bỏ mặc ông ta đứng đó, vội vã chạy đến bên giường người phụ nữ. “Con đây. Sao cô?  Để con chườm đá cho cô bây giờ. Hay cô uống nước không? Con làm nước cho cô uống nghen?”. Nói rồi cô gái lấy đá lạnh trong bình ra đập nhỏ cho vào bị ni lông. Ông cha đứng nhìn một lúc rồi khật khưỡng bỏ đi.

Cô gái lấy chiếc phong bì trong giỏ xách ra, rụt rè nói:

- Cô… Đây là 5 trăm ngàn. Bác sĩ nói hết chục triệu, nhưng con mới lo được 5 trăm ngàn, cô cầm đỡ, có gì con tính sau.

- Thôi, chuyện đâu còn có đó khoan hãy nói, bây giờ cô đang như thế này…

Nói vậy, nhưng chị lại hỏi lại:

- Con nói tính sau là tính thế nào?

- Dạ, con tính bán ruộng, nhưng chắc phải còn lâu mới bán được.

 

Trời sáng từ lúc nào. Tiếng rao của những người bán đồ ăn sáng bắt đầu vọng đến các phòng bệnh. Phòng hậu phẫu chẳng mấy chốc đã đông nghẹt người. Hầu hết là học trò và cha mẹ học trò. Họ đến thăm người phụ nữ nằm giường số 4. Lúc này người ta mới biết chị là cô giáo. Quà cáp chất chồng trên đầu giường, trên mặt tủ và dưới nền nhà. Cứ hết người này ra đến người khác vào, cô giáo cứ phải kể đi kể lại vụ tai nạn không biết là mấy lần. Vài người hỏi thăm viện phí hết bao nhiêu? Nhiều ít? Kẻ gây tai nạn có đền bồi gì chưa? “Chưa”. Cô giáo đáp và chuyển sang nói về số tiền viện phí một chục triệu và chiếc  phong bì 500 ngàn của cô con gái kẻ gây tai nạn. Cô nói:

- Tiền thì ai cũng khó, nhưng bây giờ bắt nó bán ruộng bán vườn cũng tội. Người lo là nó chứ có phải cha nó đâu. Mà con nhỏ này nó ngoan lắm. Chu đáo sạch sẽ, nhẹ nhàng, biết chăm người bệnh lắm. Hồi giờ ước có một đứa con gái như vậy mà không được, ra toàn con trai không. Thôi, xoá nợ cho nó thì còn tình còn nghĩa. Coi như mình lại được thêm một đứa con gái. 

- Nghe chưa? – Ai đó nói với cô gái -  Mày có phước lắm  nghe con.

- May hồn gặp cô giáo đây. Chứ gặp người khác phải bán ruộng đi có nước đi làm mướn chứ ruộng đâu làm nữa – Người khác nói.

- Dạ, con lạy cô – Cô gái cúi đầu, dân dấn nước mắt.

Đúng lúc đó, tiếng cô y tá trực vang lên: “Đến giờ thăm  bệnh rồi. Mời người nhà ra ngoài cho bác sĩ  làm việc”. Mọi người ùn ùn đi ra. Căn phòng nhanh chóng được giải phóng. Cô gái nhân tiện bưng cái bô dưới gầm giường đi đổ. Bà già có ngón tay bị tật chặn cô lại ở hành lang, nói nhỏ: “Ráng mà trả nghe con. Chục triệu cũng phải trả. Người ta không lấy cũng trả. Trả một lúc không được thì trả dần. Mỗi tháng năm, ba trăm, không có nữa thì tháng năm, ba chục cũng được. Trả cho đến khi nào hết thì thôi, đừng mắc nợ, nghe con”.  “Dạ…?”, cô gái mở to mắt nhìn bà già, không hiểu.

Bỗng nghe trong phòng tiếng  bác sĩ kêu to: “Bệnh nhân giường số 3 đâu rồi?”. Lúc này mọi người mới ngơ ngác: giường số 3 trống trơn.  Anh chàng bị chém đứt cánh tay và cả bà mẹ anh ta nữa đã biến mất từ lúc nào. “Trốn rồi. Trốn rồi!”. Vị bác sĩ như đã quen với cảnh này, lắc đầu: “Cái tay đó phải điều trị ít nhất một tuần đến 10 ngày mới xuất viện được. Bỏ đi như vậy rồi sao?”. Cô y tá chia buồn: “Vậy là bác sĩ phải đền tiền thuốc!”.

Đến đây thì tôi rời bệnh viện.  Khí trời buổi sáng và màu xanh lúa non trải rộng trước mắt làm tôi thấy dễ chịu hẳn.