Rơi nước mắt với Hồi ký bất tử của một liệt sỹ công an: P1

Con lớn lên trong nỗi vất vả của cả ba và mẹ. Rồi cuộc sống cũng dần ổn định, ngoài sự nguy hiểm của công việc, ba cũng được các cơ sở quần chúng giúp đỡ, đùm bọc, chia sẻ. Đã có đêm ba về thăm con mà trên mình đầy vết thương với bông băng trắng...

Thủa hàn vi của ba

[links()]

Xóm Đình, Tân Liễu này là xóm lao động nghèo nơi ba đã sinh ra và lớn lên. Quanh năm chỉ là bưng biền và nước nổi, bà nội thì tảo tần sớm hôm còn ông nội thì đi biền biệt miền xa.

Ba đã lớn dần lên theo tình yêu thương, đùm bọc của bà nội, các cô, các bác của con, mà người gần gũi giúp đỡ ba nhiều nhất là bác Tư, cô Ba, cô Tám, cô Chín của con. Nhưng sự nghèo khó ấy chính là động lực thúc đẩy ba cố gắng học thật giỏi trong những năm học phổ thông. Điều ấy khiến các bác, các cô của con rất hài lòng về con đường học vấn của ba.

Năm 1989, rời bỏ mái trường cấp 3 Bình Chánh với bằng tốt nghiệp, ba tiếp tục thi vào trường Cao đẳng Sư phạm với số điểm 18. Nhưng do cuộc sống còn nghèo khó không thể vượt qua được nên ba đã không thể học tiếp được. Cộng với nỗi buồn về mối tình đầu - là cô Cẩm Vân - người bạn gái học cùng lớp bỏ đi lấy chồng mà không một lời từ biệt. Ba đã quyết định đăng lính để quên đi nỗi buồn, ba cũng muốn đỡ đi chuyện ăn, chuyện mặc cho gia đình và hơn tất cả, ba muốn đóng góp phần nào cuộc đời mình cho đất nước...

Thế rồi, tháng 9/1989, ba thoát ly gia đình vào ngành công an với chế độ nghĩa vụ quân sự. Ba đã học được những cái hay, học được phẩm chất tốt đẹp của người chiến sĩ công an nhân dân và nghĩ rằng mình sẽ phấn đấu, phục vụ suốt đời. Ba ra đi đã yên bản thân mình nhưng lúc nào cũng canh cánh trong lòng với nỗi lo trong lòng về bà nội bị bệnh ở quê nhà có một mình. Ba giao hết nhà cửa, ruộng vườn cho bác Tư để bác Tư lo cho bà nội. Nhưng khổ nỗi từ khi ba ra đi, bà nội ngày càng bệnh hơn, căn bệnh về tâm thần của nội không bao giờ hết.

Tháng 4/1990, sau 6 tháng quân trường, ba về công tác tại Phòng Cảnh sát bảo vệ, chốt gác của ba ở Văn phòng Thành ủy số 127 Trương Định, quận 3. Cuộc sống của người lính lúc này cũng còn khó khăn nhưng rất vui là được anh em, đồng đội sống chan hòa, chia bùi sẻ ngọt, đặc biệt là ba được Ban chỉ huy đội tin yêu. Vì thấu hiểu được hoàn cảnh của ba nên tháng 7/1991, Ban chỉ huy đội điều động ba về công tác tại Nhà máy xay lúa Satake (xã Tân Trù, huyện Bình Chánh). Về đó được gần nhà, ba có điều kiện về thăm nội nhiều hơn, bà nội con mừng hơn khi biết ba về công tác gần nhà. Chính vì mừng vui như vậy nên bệnh của bà cũng giảm đi nhiều.

Cuộc sống trầm lặng của người lính cảnh sát bảo vệ cứ âm thầm trôi qua, từng ngày, từng giờ, từng tháng và ai cũng hy vọng một ngày nào đó sẽ tươi đẹp hơn...

Ba đi học

Ngoài những lúc đi gác ra, khi rảnh rỗi ba còn dạy bổ túc văn hóa cho đồng đội vì lúc ấy trong lực lượng công an, số người tốt nghiệp lớp 12 rất hiếm. Gần nơi chốt gác của ba là nhà cô bé Sáu, 17 tuổi. Thỉnh thoảng, bé Sáu xin ba cho chuyền nước ngọt của nhà máy để sinh hoạt cho gia đình.

Ba cũng cố gắng giúp đỡ nhưng với chừng mực thôi vì sợ nhân viên nhà máy thấy sẽ phiền hà cho ba. Ba giúp bé Sáu nên nhà có món gì ăn ngon, bé Sáu cũng thường đem cho ba để ăn bồi dưỡng. Lúc này con ạ, thu nhập của một người lính rất thiếu thốn, nhiều khi rất khó khăn nhưng đi đến đâu cũng nhận được sự đùm bọc, chia sẻ của nhân dân. 

Những trang hồi ký liệt sỹ Nguyễn Thành Dũng viết cho con trai
Những trang hồi ký liệt sỹ Nguyễn Thành Dũng viết cho con trai

Tuy đóng quân ở gần nhà nhưng phải một tháng ba mới về thăm nội con được một lần. Phương tiện đi lại của ba lúc đó là chiếc xe đạp của cô Chín mua cho vì xe máy còn rất hiếm và thuộc hạng đắt tiền, nguyên cả đơn vị ba hầu như không ai có.

Nhà nội lúc này ngoài bà nội ra còn có anh chị Hai Pull (con cô Hai Chơn) về ở với nội. Mỗi lần về nhà, nhìn thấy cảnh xập xệ của ngôi nhà ngói cũ kỹ, ba buồn lắm. Cả xóm lúc đó đã có điện nhưng nhà nội nghèo nên vẫn phải dùng đèn dầu leo lắt. Thời gian ở Nhà máy xay lúa Satakê cứ lặng lẽ trôi theo từng ca gác và cô bé Sáu cũng lớn dần theo ngày tháng. 

Tháng 7/1992, ba có giấy báo thi vào Đại học Cảnh sát. Ba đã cố gắng nhưng sau 3 năm ra trường, kiến thức mai một nên không đủ điểm đỗ. Tháng 11/1992, ba tạm biệt Nhà máy xay lúa Satake, lên đường đi học Trung học Cảnh sát nhân dân tại xã Long Thạnh Mỹ, huyện Thủ Đức (bây giờ là phường Long Thạnh Mỹ, quận 9). Ngày ra đi, bé Sáu tiễn ba mà mắt đỏ hoe và ba đã hẹn ngày trở lại.

Nghề nguy hiểm  

Tại trường Trung học, ba gặp lại hai người bạn cũ là chú Chánh và chú Phú, còn chú Mười và chú Thuần đã xuất ngũ về nhà. Ba chọn học chuyên ngành Cảnh sát hình sự, còn chú Chánh và chú Phú học chuyên ngành Cảnh sát điều tra.
 
Nhận xét về Nguyễn Thành Dũng, các đồng đội của anh đều rất nể phục: “Một trinh sát có vóc người nhỏ con nhưng sự dũng cảm thì ngược lại”. Trong nhiều năm công tác, Nguyễn Thành Dũng đã nhiều lần lập chiến công xuất sắc nhưng cũng không ít lần phải đổ máu. Chính trong quá trình truy bắt tội phạm ma túy, đã có lúc anh bị đối tượng dùng dao, dùng bơm kim tiêm chống trả quyết liệt... Tháng 2/2002, Nguyễn Thành Dũng bị sốt cao kéo dài vào mỗi lúc hoàng hôn, xét nghiệm máu tại bệnh viện 30/4, anh mới hay mình bị nhiễm HIV và điều anh ân hận nhất là đã không biết mình bị nhiễm khi nào để rồi lây cho vợ.
Mỗi cảnh sát hình sự là một người lính trinh sát được xã hội hóa để điều hành chống cướp, cướp giật, trộm cắp, lừa đảo, cờ bạc, mại dâm, ma túy... và các bọn lưu manh, côn đồ, xã hội đen..., nói chung là một nghề rất nguy hiểm.
 

Trong thời gian này, người tài trợ cho ba đi học là cô Chín của con và tháng nào cũng về thăm nội. Nhà nội lúc này đã có điện và một chiếc tivi đen trắng do cô Chín mua cho. Mỗi lần về nhà, nhìn căn nhà xiêu vẹo nhưng chưa có tiền để xây lại, ba rất băn khoăn...

2 năm trung học, các thầy đã dạy ba các môn chính trị, pháp luật, nghiệp vụ, võ thuật quân sự và các kinh nghiệm của một người trinh sát hình sự. Ba học đạt tất cả các môn và chờ ngày ra trường về địa phương (TP.Hồ Chí Minh) thực tập.

Ngày 20/3/1994, ba lên đường về đội Cảnh sát hình sự, Công an quận 11 thực tập 4 tháng. Tháng 4/1994, ba có quay lại nhà máy xay lúa thăm chốt gác cũ nhưng đơn vị đã rút quân từ cuối năm 1993...

Ba gặp mẹ và có con

... Thời gian thực tập tại quận 11 cũng là thời gian ba về thăm nội nhiều nhất. Ba thường phụ công việc nhà và gánh nước cho nội. Những lúc đi làm, ba thường gặp cô Tám hàng xóm. Cô Tám thường hay trêu chọc ba và không hiểu sao ba thích được như vậy. Những lần về nhà, ba và cô Tám đều nói chuyện rất vui vẻ, rồi thời gian trôi qua, 1 tháng, 2 tháng, ba thấy mình lúc nào cũng nhớ đến cô Tám và cũng vì thế mà ba hay về nhà hơn...

... Ngày 17/8/1994, ba nhận quyết định về công tác chính thức tại quận 11. Thời gian này, ba vẫn thường tìm gặp cô Tám. Không hiểu sao ông nội con biết chuyện liền đánh tiếng với ông ngoại con, biết vậy ba mắc cỡ lắm, rồi ở lỳ cơ quan cả tháng trời, ngại về nhà, ba chưa dám nghĩ đến chuyện cưới vợ...

Rồi một chiều mưa tháng 9/1994, ba tình cờ gặp cô Tám khi cả hai cùng chung chuyến xe buýt. Cô Tám hỏi ba: “Ý bác trai như vậy còn anh thì sao mà trốn em hoài vậy?”. Ba bảo rằng ba rất yêu cô Tám nhưng đời lính cực khổ làm sao em chịu được. Cô Tám cười nói lại ba: “Miễn mình yêu nhau là được, cực khổ mấy em cũng chịu, bao lâu em cũng chờ!”. Cô Tám đó chính là Tám Luận, mẹ của con đó Minh...

Qua tết Ất Hợi 1995, ba và mẹ sắm đồ cưới. Ngày 26/1/1995, đám cưới của ba mẹ được tiến hành, giản dị nhưng tràn đầy hạnh phúc. Rồi 17 ngày nghỉ phép cũng qua, ba trở lại đơn vị công tác còn mẹ con về ở với nội, chờ ba thi thoảng về nhà. Đầu tháng 4/1995, mẹ báo tin vui cho ba biết là mẹ đã có thai, ba mừng quá ôm mẹ nâng cao và hôn nhẹ vào bụng mẹ: “Cám ơn em, anh ước gì nó là con trai”.

Mẹ cười: “Em thì trai gái gì cũng được”. Lúc này, lương chiến sĩ cũng nghèo lắm, nhưng ba cố dành dụm để lo cho con. Ngày 24/1/1996, ba mừng đến rơi nước mắt khi nghe tiếng khóc chào đời của con. Sinh con được 1 tuần thì mẹ mang con về với ngoại...

Con lớn lên trong nỗi vất vả của cả ba và mẹ. Rồi cuộc sống cũng dần ổn định, ngoài sự nguy hiểm của công việc, ba cũng được các cơ sở quần chúng giúp đỡ, đùm bọc, chia sẻ. Đã có đêm ba về thăm con mà trên mình đầy vết thương với bông băng trắng...

... Đầu năm 1997, ba vui vì mua được cho mẹ con một chiếc tivi nhỏ. Công việc của ba ngày càng nguy hiểm hơn vì bọn tội phạm tinh vi và xảo quyệt. Vào tháng 10/1998, trong một lần kết hợp cùng Công an phường 8, quận 11 mai phục bắt trọn một ổ mua bán ma túy tại bãi đất trống, ba đã vật ngã một đối tượng và quần nhau với nó trên đống gạch vụn, cả ba và tên đó đầy những vết thương...

... Cuối năm 1999, con được 3 tuổi và nghịch lắm. Gia đình ta cũng có thêm nhiều đồ đạc mới...

(Còn tiếp)