Phải có “ba rem” cho thù lao dịch thuật
Đem một tài liệu bằng tiếng nước ngoài đến một công ty chuyên dịch thuật, chị H ở Cầu Giấy bị “hét” mức giá lên tới cả triệu đồng. Tiếc của, chị H tới một “lò” dịch khác, đỡ hơn nhưng cũng vẫn tiền triệu với lý giải thứ tiếng mà chị yêu cầu “khó tìm người dịch chuẩn”.
Thắc mắc chuyện này, chị H. được một cán bộ công tác trong ngành Tư pháp giải thích, mức thù lao đó là do chị và bên dịch tự thỏa thuận, chị chấp nhận được thì “Ok”, còn nếu không thì thôi, pháp luật không can thiệp. Và tốt nhất chị nên đến Phòng Tư pháp để được hướng dẫn tìm người dịch “chuẩn”.
Về nguyên tắc thì đúng là như vậy, mức thù lao dịch thuật do người yêu cầu dịch và người dịch tự thỏa thuận. Tuy nhiên, theo Thông tư 03 ngày 25/8/2008 của Bộ Tư pháp thì để tránh tình trạng người dịch đưa ra mức thù lao quá cao, đồng thời để tạo điều kiện cho công tác quản lý nhà nước về dịch thuật, Sở Tư pháp cần phối hợp với Sở Tài chính xây dựng biểu mức thù lao dịch thuật.
Bộ Tư pháp cho biết, đến nay một số Sở Tư pháp cũng đã tham mưu cho UBND cấp tỉnh ban hành mức thù lao dịch thuật dưới dạng văn bản quy phạm pháp luật.
Và để có một “chuẩn” chung cho vấn đề này, sửa đổi Nghị định 79 về chứng thực, Dự thảo Nghị định bổ sung quy định giao Bộ Tư pháp phối hợp với Bộ Tài chính ban hành văn bản hướng dẫn về biểu mức thù lao dịch thuật làm cơ sở tham khảo.
Tuy nhiên, nhiều ý kiến cho rằng, việc đưa ra một “ba rem” là hết sức cần thiết, nhưng ba rem đó chỉ để tham khảo, thì “có cũng bằng không”, bởi lẽ tham khảo thì chẳng thể bắt buộc, vì vậy người dịch vẫn tha hồ có cửa ép giá.
Nhưng nói đi cũng nói lại, là việc dân sự mà lại quy định mức thù lao để bắt buộc đương sự phải theo là không phù hợp cả về lý lẫn tình. Vậy, nên chăng cũng với biểu mức thù lao, cần siết chặt khâu lựa chọn và quản lý người dịch thuật?.
PVNC