Nuốt "cơm sống" với khách ở nhờ
“Em chuẩn bị đón khách ở dưới quê ra ở nhờ nhà mình vài tuần nhé!” - chồng chị Hoa nói xong vội cúp máy để lại cho chị bao suy tư ngổn ngang. 4 năm nay, kể từ ngày lấy nhau, vợ chồng chị đã phải tiếp đón biết bao vị khách mà nhắc tới chị Hoa ứa nước mắt vì... bực.
“Em chuẩn bị đón khách ở dưới quê ra ở nhờ nhà mình vài tuần nhé!” - chồng chị Hoa nói xong vội cúp máy để lại cho chị bao suy tư ngổn ngang. 4 năm nay, kể từ ngày lấy nhau, vợ chồng chị đã phải tiếp đón biết bao vị khách mà nhắc tới chị Hoa ứa nước mắt vì... bực.
![]() |
| Hạnh phúc gia đình. Ảnh minh họa |
Nhà mình biến thành... nhà trọ
Đây không phải lần đầu tiên nhà chị Tuyết Hoa (ở quận Hoàng Mai, Hà Nội) đón tiếp họ hàng ở quê ra. Vợ chồng chị Hoa vốn cả hai xuất thân từ nông thôn, thế nên sau này, khi anh chị làm ăn, lập nghiệp ở Hà Nội thì căn nhà của họ bỗng dưng biến thành “nhà trọ miễn phí” của họ hàng, bạn bè hai bên.
Nghe lời dặn của chồng, sau khi tan sở, chị Hoa vội vã lấy xe đón con rồi ra ga Giáp Bát đón khách. Trời nắng, oi bức, phải tới 45 phút sau, hai mẹ con mới đón được khách bước từ xe ô tô xuống. Vị khách là Trang, cháu gái họ của chồng chị Hoa ra Hà Nội “dùi mài kinh sử” hằng mong thành cử nhân.
Vừa tới nhà chị Hoa, chưa kịp nghỉ ngơi, cô bé tên Trang liền đề nghị được ở phòng riêng cho “tự do và kín đáo”. Khổ nỗi, nhà chị Hoa chỉ có hai phòng ngủ: Phòng của vợ chồng và phòng cho con gái. Thế nên, chị đành bố trí cho Trang và con gái mình ở chung phòng. Ở được vài hôm, vẻ mặt bực tức, Trang gắt gỏng: “Cô Hoa ơi, cháu không ở được phòng chung với em Mun được vì cháu thấy chật chội lắm!”. Chị Hoa chưa kịp tỏ thái độ thì anh Thắng - chồng chị đã đỡ lời: “Thế thì để em Mun ở cùng phòng với cô chú vậy!”.
Tuy ở quê nhưng Trang lại mắc bệnh “tiểu thư”, một ngày trình diện 3-4 bộ quần áo, chưa kể tắm gội ngày hai lần. Quần áo chưa kịp bẩn, cô bé đã cho vào máy giặt quay. Chị Hoa nhắc không nên tắm và giặt nhiều như vậy thì cô bé đáp: “Cháu quen rồi, mỗi ngày một bộ quần áo, cháu không chịu nổi!”. Sạch bản thân nhưng Trang lại bẩn với những gì ở xung quanh mình. Từ lúc ở nhờ nhà chị Hoa, Trang chưa lần nào cầm cây chổi quét nhà hay dọn dẹp nhà cửa. Nhà cửa bề bộn vì chị Hoa chưa kịp dọn, cô bé cháu họ cũng lờ tịt đi. Có lần chị nhắc việc dọn dẹp, cô bé hồn nhiên: “Cháu còn bận ôn luyện thi cử!”.
Chị Hoa càng bực tức hơn khi phải chứng kiến cô cháu họ mặc bộ váy mỏng tang lộ rõ nội y “lượn lờ” trước mặt chồng chị. Chị góp ý: “Con gái phải biết giữ ý tứ, mặc áo quần phải kín đáo”. Trang “vâng vâng, dạ dạ”, sau đâu vẫn vào đấy.
Từ ngày có cháu gái ở nhờ, tiền điện, tiền nước nhà chị Hoa tăng vùn vụt. Nhìn vào hóa đơn, chị Hoa thấy choáng váng. Anh Thắng biết vậy an ủi vợ: “Thôi em ạ, một giọt máu đào hơn ao nước lã. Người ta khó khăn thì mới nhờ tới mình. Cháu chỉ ở với vợ chồng mình 1- 2 tháng, thôi đừng mắng cháu, kẻo ở quê biết chuyện lại cười vợ chồng mình ăn ở chẳng ra gì!”. Trước lời nói của chồng, chị Hoa đành bấm bụng “nuốt cơm sống” để giữ hoà khí.
Khóc không nổi, cười không xong
Cũng lâm vào cảnh “khóc không thành tiếng” như chị Hoa là chị Như Phương (ở Thanh Xuân, Hà Nội). Thời gian gần đây, trong đầu chị luôn lởn vởn câu hỏi: “Đến bao giờ vị khách ấy mới về quê?”.
Chuyện là, gia đình chị đang phải tiếp đón ông trưởng họ của chồng ở mãi tận Tây Nguyên. Vì đây là lần đầu tiên ra chơi Hà Nội, ông Huy - trưởng họ quyết định ở nhờ nhà vợ chồng chị vài tuần cho thỏa nỗi “thèm Thủ đô”.
Ra Hà Nội, lại đang ở nhờ, nhưng ông Huy lại “bê nguyên” tính cách trưởng họ “ăn trên, ngồi trốc” vào gia đình chị Phương. Ngay ngày đầu, ông Huy đưa ra “mong muốn” chị Phương nấu cơm ngày ba bữa cho ông bởi: “Tôi không quen ăn uống ngoài đường, vừa mất vệ sinh lại không hợp khẩu vị!”. Ông trưởng họ yêu cầu như vậy, chị đâu dám trái lệnh! Khổ nỗi, nhà chị Phương từ trước tới nay đều ăn sáng bên ngoài. Nay, vì phục dịch vị khách này mà chị Phương phải dậy từ 5 rưỡi sáng để đi chợ, nấu cơm. Đêm chị thức khuya để làm việc, bây giờ phải dậy sớm, chị hốc hác, vật vờ vì thiếu ngủ.
Nói về chuyện bữa ăn, một, hai ngày đầu, ông trưởng họ không thắc mắc điều gì, nhưng sang ngày thứ ba, ông Huy bắt đầu nhận xét món này nhạt, món kia mặn, món này khô, món kia nát... Ông Huy lại quen ăn uống chậm rãi, đủng đỉnh tới nỗi mỗi bữa ăn nhà chị phải kéo dài không dưới một giờ đồng hồ. Phải đợi khách ăn xong để dọn dẹp, rửa bát cùng hàng núi việc cơ quan, chị Phương sốt ruột như ngồi trên đống lửa. Chưa hết, sau khi xơi xong cơm, ông bưng luôn cả đĩa hoa quả (mà chị gọt ra đĩa) rồi mang ra phòng khách duỗi chân ngồi xem ti vi và thưởng thức hoa quả mặc cho con chị đòi ăn.
Ở được một tuần, thấy chiếc vi tính có nhiều thông tin hay, ông trưởng họ yêu cầu chồng chị dạy cách mở và truy cập. Chẳng biết, mê mẩn vi tính thế nào mà ông ôm trọn chiếc máy tính ấy như thể của riêng mặc cho chồng chị dở dang công việc lập trình.
Vì lầu tiên ra Thủ đô, ông trưởng họ thấy ở đâu cũng đẹp và cần phải khám phá. Đi một mình sợ lạc, mỗi lần khám phá ở hồ Hoàn Kiếm, Lăng Bác hay phổ cổ..., ông đều gọi chồng chị đi tháp tùng. Sợ mang tiếng tiếp đón không chu đáo, chồng chị đành bỏ cả việc cơ quan làm theo yêu cầu của ông trưởng họ.
Để vợ chồng chị quan tâm, chu đáo với mình, ông trưởng họ luôn miệng “kể công”: “Ngày trước, không có trưởng họ này thì chồng chị có mà chết đói lâu rồi, nhà nó (chồng chị) nghèo, cám chả có mà ăn chứ nói gì đến cơm!”. Ông còn “dọa”: “Nếu nó quên ơn thì chẳng còn là con người”. Nhà chị 4 tầng, hai vợ chồng, con cái chỉ chủ yếu sinh hoạt ở tầng 1- 2, thấy tầng 3-4 để trống, vị khách tuyên bố một câu xanh rờn mà chị Phương nghe xong xém xỉu: “Nhà rộng thế này để không thì phí, tôi sẽ ở lại lâu lâu cho phòng khỏi... mốc!”.
Thói quen, tính cách và nếp sống phóng khoáng của người nông thôn đúng là gây nên những chuyện dở cười, dở mếu nơi đô thị chật chội, bất kể việc gì cũng phải giữ kẽ. Họ quen sống rộng rãi nên không cẩn thận trong chuyện ăn ngủ. Tuy vậy, với bất cứ ai, có lẽ hạnh phúc gia đình chắc chắn sẽ luôn được đặt lên trên lòng hiếu khách. Vì thế, những gia chủ lâm vào tình huống “nuốt cơm sống” với khách ở nhờ nên chọn lựa cách phân tích, kiên trì góp ý với khách để tổ ấm vẫn rộn tiếng cười mà chủ nhà vẫn có tiếng thơm hiếu khách.
Thùy Dương
