Nông dân tuổi Hợi "bật mí" bí quyết thành tỉ phú từ... lợn

Có nhiều cách để vào đời và làm giàu, nhưng anh Dương Văn Lợi (sinh năm Hợi 1971, ngụ thôn Tự Thuật, xã Trí Quả, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh) lại tự nhận mình chỉ có duyên với nghề nuôi lợn. Ban đầu là nuôi lợn thịt, sau là buôn lợn con, tiếp nữa là kinh doanh lợn “mán”, rồi xây dựng hẳn một trang trại kinh doanh lợn rừng, anh trở thành tỉ phú với thu nhập trên dưới 1 tỉ đồng mỗi năm.

Có nhiều cách để vào đời và làm giàu, nhưng anh Dương Văn Lợi (sinh năm Hợi 1971, ngụ thôn Tự Thuật, xã Trí Quả, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh) lại tự nhận mình chỉ có duyên với nghề nuôi lợn. Ban đầu là nuôi lợn thịt, sau là buôn lợn con, tiếp nữa là kinh doanh lợn “mán”, rồi xây dựng hẳn một trang trại kinh doanh lợn rừng, anh trở thành tỉ phú với thu nhập trên dưới 1 tỉ đồng mỗi năm.

Chân dung tỉ phú nuôi lợn
Chân dung tỉ phú nuôi lợn.

Khởi nghiệp từ chiếc xe đạp “nát”

Anh Lợi kết hôn từ rất sớm, lúc mới 21 tuổi. Đám cưới xong, anh chị chọn nghề nấu rượu nuôi lợn làm kế sinh nhai. Với chiếc xe đạp, anh lọc cọc đạp xe đi bán rượu hết nơi này đến nơi kia. Bán hết rượu lại đong thóc, đong cám về cho lợn ăn. Chị ở nhà đi vớt bèo, cắt rau, băm chuối, làm việc luôn chân luôn tay chẳng được nghỉ lúc nào.

Nhận thấy sẵn có "bỗng" rượu của nhà, anh chị bàn nhau tăng số lượng đàn lợn để kiếm thêm thu nhập. Rồi anh chị đi buôn thêm lợn giống. Vào những hôm chợ phiên, với cái sọt chứa lợn được đan bằng tre nứa, anh lại ì ạch đạp xe chở lên chợ bán.

Khi đã có mối quen, anh lại đi mua lợn giống nhà khác đến bán cho khách kiếm lời. Dành dụm vài năm, anh chị cũng cố gắng mua được chiếc xe máy. Từ đó anh đi khắp nơi, từ Gia Lâm, Phù Đổng, Thạch Bàn đến khu vực cầu Long Biên, Đức Giang… Quy mô chăn nuôi lợn của vợ chồng anh cũng được mở rộng từ vài con lên thành vài chục, rồi gần trăm con lợn.

Một lần đến thăm nhà bố mẹ nuôi ở khu Lệ Mật (thuộc quận Long Biên, Hà Nội), thấy có nhiều nhà hàng chuyên phục vụ các món ăn đặc sản từ lợn “mán” (hay còn có tên gọi là lợn mường, lợn cắp nách), chàng rể thấy rất thú vị.

Vật nuôi này không ăn tốn như lợn nhà; số lượng thức ăn dành cho một con lợn nhà có thể nuôi được từ 5- 7 con lợn mán. Lợn mán dễ tính, chỉ cần cắt cỏ, băm chuối rồi trộn lẫn với cám ngô đã nấu chín là được “ngon miệng”.

Một ngày, một con lợn nhà loại 50 kg ăn hết 3 kg cám viên công nghiệp, thì lợn mán chỉ ăn hết có 0,5 kg ngô. Không những ăn ít hơn, mà giá thành của lợn mán cũng đắt hơn lợn nhà rất nhiều. Tối về nhà, hai vợ chồng ngồi bàn với nhau rồi đồng lòng quyết liều một phen.

Cùng với số tiền dành dụm, anh chị đi vay thêm bố mẹ, bạn bè, ngân hàng… tổng cộng cũng được 100 triệu đồng. Rồi anh hỏi thăm, lặn lội lên tận Lào Cai, Yên Bái để mua lợn giống. Có được gần 100 con lợn trong tay, họ về nhà đầu tư chuồng trại, thức ăn với khấp khởi hy vọng.

Nào ngờ dù cũng là giống lợn, nhưng môi trường sống khác nhau hoàn toàn, do chủ quan và không có kinh nghiệm, số lợn mán cứ bị bệnh rồi chết dần. Ở lần đầu tư này, vợ chồng anh bị lỗ nặng, số tiền 100 triệu đồng chỉ còn phân nửa. Không nản, anh vẫn tiếp tục theo đuổi nghề nuôi giống lợn đặc sản này. Vừa làm vừa đúc rút kinh nghiệm, cộng với việc chịu khó học hỏi thêm từ sách báo và người đi trước, thành công cũng tìm đến.

Không bằng lòng với thành công bước đầu, anh tiếp tục mạo hiểm vay thêm tiền mở rộng quy mô, thuê một khu đất 52.000 m2 để làm trang trại. Quá trình san lấp, xây chuồng trại, hệ thống dẫn nước thải và rất nhiều chi phí khác cũng đã "ngốn" hết gần 1,5 tỷ đồng. Thời điểm này, nhiều người cho rằng anh quá liều lĩnh, đầu tư nhiều như thế, liệu có thu hồi lại được vốn không?. Rồi còn những khoản vay lãi mẹ đẻ lãi con, không trả được thì chỉ có nước tha phương mà trốn.

Nghe dư luận, vợ chồng anh chỉ cười trừ, nhưng trong bụng cũng đã thầm nhẩm tính từ lâu. Với kinh nghiệm chăn nuôi và trước nhu cầu của thị trường, vợ chồng tin tưởng sẽ nhanh chóng thu hồi vốn và sinh lãi.

Không chỉ nuôi lợn mán, anh còn nuôi thêm lợn rừng. Trong quá trình nuôi lợn rừng, nhận thấy có nhiều ưu điểm hơn nuôi lợn mán, anh nông dân một lần nữa chuyển hướng, số lợn mán anh chỉ nhập về rồi lại xuất đi ngay. Có thời điểm hàng vừa về đến nhà, chưa kịp cho ăn bữa nào đã có người đến mua hết sạch. Có thời điểm, mỗi tháng anh xuất được mấy tấn lợn mán.

Còn lợn rừng, vào dịp lễ Tết, có năm anh xuất được sáu tấn. Thị trường chủ yếu ở địa bàn thành phố Hà Nội, và gần đây thì mở rộng vào Hải Phòng.

Một góc trang trại lợn của anh Lợi
Một góc trang trại lợn của anh Lợi

Mơ ước xây dựng "thương hiệu"… lợn

Nếu như trước kia công việc nấu rượu, nuôi lợn nhà, buôn lợn con chỉ mang lại thu nhập cho gia đình này chưa đến 10 triệu đồng/tháng thì nay, mỗi tháng họ đã thu về được số tiền gấp 10 lần như thế. Không chỉ mang sự sung túc về cho gia đình, anh nông dân “bạo gan” đã tạo công ăn việc làm ổn định cho gần 20 lao động trong xã với lương bình quân từ 4- 6 triệu đồng/tháng.

Bàn đến kế hoạch trong tương lai, “ông chủ lợn” cho biết do nhu cầu của thị trường, nên từ năm tới sẽ chăn nuôi kinh doanh thêm một số mặt hàng mới như nhím, kỳ đà. Riêng về khâu chăn nuôi lợn, anh sẽ cố gắng xây dựng một thương hiệu cho sản phầm của mình. “Phải làm sao cho khách hàng khi ăn thịt là biết được lợn do gia đình chăn nuôi”, người đàn ông cười mơ ước.

Có được ngày hôm nay, vợ chồng anh Lợi đã trải qua không biết bao nhiêu khó khăn. Đêm đang ngủ, gió mùa về đột ngột là phải dậy buông bạt. Nếu lợn vẫn bị lạnh, cả đàn cứ nằm chồng đống rúm ró trong góc chuồng, anh chị lại phải thay nhau nhóm bếp trấu sưởi ấm cho lợn. Công đoạn chăm lợn thật chẳng khác gì trông nom một đứa trẻ.

Sau gần 10 năm trong nghề, phải chật vật lắm mới có được chút ít kinh nghiệm, nhưng những người nông dân này không giấu bí quyết. Anh nói: "Thật ra nuôi lợn mán, lợn rừng cũng chỉ khó hơn nuôi lợn nhà một tí thôi. Loài lợn này sống quen với khí hậu ở vùng cao rồi nên mình chỉ cần tạo cho chúng môi trường như ngoài tự nhiên là được. Để lạnh quá, lợn bị tiêu chảy. Để nóng quá, lợn lại bị các bệnh về đường hô hấp.  Khi làm chuồng, nên tạo cho chúng một khoảng sân chơi bằng đất cát, không nên lát gạch kín mít.

Loài lợn rừng có đặc tính dũi đất tìm thức ăn, do đó nếu không tạo môi trường như ngoài tự nhiên, chúng rất dễ ốm rồi chết. Khi mới mua về nên tiêm phòng đầy đủ”.

Không chỉ môi trường sống, khâu thức ăn cũng rất quan trọng. Để thịt được ngon, bì dày thì lượng rau cỏ trong thức ăn của lợn phải thật nhiều. Nếu cho ăn ít rau, thịt lợn sẽ nhão, bì mỏng, không thơm. Việc tăng cường chất xơ, giảm bớt chất bột, chất béo không những giúp thịt lợn ngon hơn mà sức đề kháng của lợn cũng cao hơn.

Nhờ những bí quyết trong nghề như vậy mà lợn nhà anh Lợi không bao giờ có chuyện ế hàng hay bị khách phàn nàn, kêu ca. Một mẹo nữa mà anh chị "bật mí" là trong nuôi lợn rừng, không bao giờ cho ăn cám tăng trọng như lợn nhà.

Một con lợn mán ngon, đạt chuẩn về chất lượng thịt thì phải nuôi ít nhất 1 năm trở lên. Hiện nay, thịt lợn mán có giá từ 120 - 130 nghìn đồng/kg, không cao hơn so với thịt lợn nhà là mấy. Không những thế thời gian nuôi lại dài nên anh chị đã chuyển sang nuôi lợn rừng là chủ yếu. Mỗi con lợn rừng có giá khá cao, từ 200 - 250 nghìn đồng/kg lợn hơi.

Nhắc lại chuyện xưa, anh Lợi đùa một cách khiêm tốn: “Có lẽ cái số của tôi chỉ gắn liền với con lợn. Từ bàn tay trắng, khởi nghiệp là đun rượu nuôi lợn. Cùng với chiếc xe đạp đi các nơi buôn bán. Rồi sắm được cái xe máy cũng dành để đi buôn lợn. Đến nay mua được ô tô cũng là nhờ con lợn mà ra. Có lẽ tuổi tôi là tuổi lợn nên chỉ có duyên với những công việc liên quan đến chú "ỉn" mà thôi”.

Thuận Thắng