Nỗi niềm vợ một lính đảo những ngày Hoàng Sa sóng gió

(PLO) - Những ngày biển Đông dậy sóng vì sự hiện diện trái phép của giàn khoan Hải Dương 981, rất nhiều bạn bè, người thân của tôi hỏi chồng tôi đang phục vụ ở vùng biển nào có đang ở “vùng nguy hiểm” hay không tôi có lo lắng không. Tôi đợi tin anh nhưng không lo lắng, vì tôi tin dù ở Trường Sa hay Hoàng Sa anh và đồng đội vẫn kiên cường giữ vững chủ quyền biển đảo quê hương cho mọi người Việt Nam, trong đó có tôi và con của chúng tôi.
Ảnh minh họa. Nguồn internet Ảnh minh họa. Nguồn internet

“Làm vợ đơn thân”

Những ngày cuối năm 2010, khi biết anh sắp lên tàu, tiếp tục đi phục vụ biển đảo quê hương, tôi vui vẻ nhận lời cầu hôn của anh. Đám cưới của chúng tôi được quyết khá nhanh, chỉ hơn một tháng kể từ ngày người lớn gặp mặt. Khi ngày cưới ấn định, chồng tôi vẫn còn lênh đênh trên biển Đông cùng đồng đội làm nhiệm vụ, đặc biệt và anh chỉ về trước 4 ngày trước khi cử hành hôn lễ. Khác với nhiều đám cưới, chú rể của tôi mang lễ phục người lính Hải quân Việt Nam. 

Cưới chưa được nửa năm, anh lại lên tàu. Tôi sớm mang thai và thực sự bắt đầu cuộc sống tự lập của “vợ lính đảo”. Tôi thuộc nhóm máu A(Rh-) nên bất cứ rủi ro bất chợt nào trong quá trình đi lại cũng có khả năng tạo kháng thể, gây nguy hại lập tức cho mẹ và thai nhi. Tôi còn bị mắc bệnh loãng xương nên phải ở nhà viết thuê quảng cáo cho một số công ty quen biết, thu nhập chỉ bằng 1/3 khi đi làm việc chính thức. Phương tiện đi lại duy nhất để khám thai, sinh nở của tôi là xe buýt. 

Thai càng lớn, tay chân tôi càng đau, có lúc đau quá phải lần vách mà bước, tôi bật khóc nhưng lại tự động viên mình cố gắng. Muốn liên hệ với chồng để nhận được những lời động viên, an ủi nhưng biển cả mênh mông, điện thoại không có sóng để liên lạc... Những lúc cô đơn, nằm mơ gặp ác mộng, tôi lấy sách Kinh Phật ra đọc để trấn an mình. Cũng may, từ lúc mang thai đến khi sinh nở, tôi chỉ phải nằm bệnh viện một lần duy nhất lúc sinh. 

Cùng với hoàn cảnh, chị Thảo - vợ một sĩ quan Hải quân cùng đơn vị chồng tôi mắc chứng cao huyết áp. Không có người thân thường xuyên ở bên cạnh giúp đỡ lại phải nằm viện nhiều tuần để chữa bệnh và bảo đảm an toàn cho thai nhi. Khi sinh mổ, chị phải nhờ bạn cùng công ty đến chăm sóc. 

Sinh con ra, trẻ nhỏ thường ốm đau, gia đình nội, ngoại ở xa, chúng tôi phải một mình đưa con đi bệnh viện. Không phải không có lúc chạnh lòng, nhưng phút yếu đuối nhanh chóng qua đi, chúng tôi lại nỗ lực gấp đôi, thậm chí gấp nhiều lần so với phụ nữ khác, bởi mọi việc nhà chúng tôi đều phải tự làm như: bày trí sắp xếp nhà cửa, chỉnh sửa ổ điện, đóng bàn ghế mỗi khi chúng mất đinh, vỡ ốc..

Những người lính - chồng của chúng tôi hầu hết chẳng biết tính toán kinh doanh hay có cơ hội làm thêm kiếm tiền giúp vợ. Họ không thể bên chúng tôi hàng ngày nhưng vào những dịp hiếm hoi được ở nhà, chúng tôi thường được thưởng thức những bữa ăn ngon do các anh làm bếp trưởng. Công việc lặt vặt của phụ nữ như quét dọn, lau nhà, rửa chén cũng được các anh làm chu toàn và ngăn nắp. Thậm chí, anh Nguyên, anh Liêm, đồng đội của chồng tôi còn tự nguyện thay tã, cho con uống sữa ban đêm để vợ  được trọn giấc…

Tất cả vì biển đảo quê hương

Khi đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống đời thường, tôi lại nghĩ về chồng và các đồng đội của anh để vượt qua. Tôi biết, anh và đồng đội thường xuyên phải chống chọi với những đợt sóng to, gió lớn,  cái nóng gay gắt trưa hè trên biển và mọi sự đều có thể xảy ra khi các anh đi làm nhiệm vụ… 

Có những thời điểm tôi bặt tin anh nhiều ngày, sau mới nghe anh kể, các anh vừa cứu được những ngư dân gặp nạn do bão lớn; hoặc vừa đưa thi thể một công nhân xây dựng giàn khoan không may bị rơi xuống biển; hoặc có khi là tin về một đồng đội vừa hy sinh khi đang làm nhiệm vụ cứu hộ tàu khác...

Trong những ngày biển Đông dậy sóng vì sự hiện diện trái phép của giàn khoan Hải Dương 981, có rất nhiều bạn bè, người thân của tôi liên lạc, hỏi xem chồng tôi đang phục vụ ở vùng biển nào, có đang ở trong “vùng nguy hiểm” hay không, và tôi có lo lắng không. Tôi đợi tin anh nhưng không lo lắng, vì tôi tin dù ở Trường Sa hay Hoàng Sa, anh và đồng đội vẫn kiên cường giữ vững chủ quyền biển đảo quê hương. 

Tôi  đã kể cho họ về những gia đình quân nhân khác: Vợ của một kiểm ngư viên đang chờ nhận tàu ra khơi cho biết, chồng chị đang háo hức được cống hiến sức mình. Bản thân chị đang làm việc ở Khu công nghiệp Sóng Thần (Bình Dương) vẫn ngày ngày đến công ty đều đặn để đảm bảo thu nhập, chu toàn việc nuôi con thay chồng. 

Vợ của những người lính trong đơn vị  chồng tôi có không ít chị mỗi ngày phải đi làm ở công ty cách xa nhà gần 20km và nuôi hai con nhỏ chưa quá 3 tuổi như chị Minh Lê, để anh Tiến Hiếu - chồng chị an tâm đi Trường Sa. Vợ của anh Bá Kình ở nhà thuê, cũng vừa làm việc vừa tự chăm 2 con nhỏ để anh đăng ký ở lại đảo 2 năm liền. Hay trường hợp của anh Thi vừa về đất liền lại xin ra đảo, đúng vào thời điểm Trung Quốc đặt giàn khoan trái phép ở Hoàng Sa. 

Anh Thành có hơn 10 năm đi tàu phục vụ Trường Sa thì vợ anh ở quê nhà cũng ngần ấy năm vừa chăm mẹ chồng, vừa lo nuôi hai con nhỏ, và chỉ gặp chồng chưa quá 20 ngày phép mỗi năm. Tất cả những người vợ ấy đều đảm việc nhà để chồng yên tâm công tác. Họ luôn mong chồng bình an và khỏe mạnh để hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. 

Con trai của chúng tôi vừa sinh ra, bạn bè đã mua tặng những bộ quần áo may theo phong cách áo Hải quân Việt Nam. 15 tháng tuổi, cháu được theo mẹ đến cơ quan, ngủ ngon lành khi mẹ đang làm việc. 18 tháng tuổi, cháu đã biết giúp mẹ nhặt rác bỏ vào thùng. Xem chương trình các chú bộ đội đặc công đang diễn tập, cháu tập trườn theo. 

Mỗi buổi sáng, trước khi đi nhà trẻ, cháu hướng mắt về tờ lịch mà cơ quan chồng tôi tặng, nơi có hình các chú lính Hải quân trẻ các nước ASEAN đang giao lưu trò chuyện, đưa tay vẫy và nói: “Chào cha, Minh đi học”. Nếu có ai hỏi cháu “Cha con đi đâu?. Cháu đáp ngay: “Cha ở Trường Sa rồi”. Con và tôi chung niềm tự hào về anh - người chiến sỹ đang nỗ lực vì nhiệm vụ cao cả là góp phần gìn giữ biển đảo cho quê hương, cho mọi người Việt Nam, trong đó có con và tôi.

Nhật Minh (ghi)
Cùng chuyên mục

Đọc thêm

Đồng hành cùng lực lượng kiểm soát dịch bệnh COVID-19

Đồng hành cùng lực lượng kiểm soát dịch bệnh COVID-19
(PLVN) - Chiều nay (25/7), Ngân hàng BIDV chi nhánh Bạc Liêu phối hợp với Báo Bạc Liêu, Văn phòng đại diện Báo Pháp luật Việt Nam tại Kiên Giang và Huyện đoàn Vĩnh Lợi đến thăm, tặng quà cho các chốt kiểm soát dịch bệnh COVID-19 trên tuyến Quốc lộ 1A thuộc địa phận xã Châu Hưng A, thị trấn Châu Hưng (huyện Vĩnh Lợi) và phường Nhà Mát (TP Bạc Liêu).

Mốt sống thử từ xa

Mốt sống thử từ xa
Tại Nhật Bản, nhiều cặp vợ chồng trẻ chọn cách sống riêng nhưng bật video cả ngày để có cảm giác gần nhau.

Cởi áo tu hành, khoác áo blue xông pha lên tuyến đầu chống dịch

Cởi áo tu hành, khoác áo blue xông pha lên tuyến đầu chống dịch
Khi đất nước có giặc ngoại xâm, tăng ni cởi cà sa mặc áo bào cùng đánh đuổi quân xâm lăng. Khi có thiên tai, tăng ni, phật tử khắp mọi miền tới những nơi bị ảnh hưởng để hỗ trợ người dân. Thời dịch bệnh, tăng ni cởi cà sa, khoác áo blouse, cùng xông pha vào nơi tuyến đầu chống dịch.

Gửi tình thương đến nơi xa

Gửi tình thương đến nơi xa
(PLVN) -  Mùa này, người yêu nhau cũng phải xa nhau, người thân cũng không được gặp mặt. Chỉ còn cách gửi tình thương và sự động viên từ xa xôi.

Nhận miếng cơm, manh áo trong tiếng thở dài, xót xa

 Vì sơn móng tay, một người phụ nữ bị từ chối phát cơm từ thiện.
(PLVN) - Trong cuộc sống, có rất nhiều người dân nghèo khổ khi đối mặt với tai nạn, thiên tai, dịch bệnh. Với tinh thần tương thân, tương ái, rất nhiều địa phương, cơ quan, người dân đã chung tay góp sức ủng hộ tiền và những đồ thiết yếu cuộc sống. Bên cạnh điều tốt đẹp ấy, đâu đó vẫn có tình trạng một số người vô tình hay hữu ý gửi tặng quần áo cũ rách, thực phẩm đã hết hạn sử dụng, vừa tặng quà, vừa nhục mạ, chỉ trích… làm tổn thương những người dân nghèo.

'Nhìn mặt bắt hình dong' hay mở rộng tấm lòng?

Xin đừng đưa ra sự kỳ thị khi hành thiện kẻo làm tổn thương người khó khăn.
(PLVN) -Tranh cãi chung quanh câu chuyện từ thiện đã diễn ra ở thời điểm thường ngày và đến mùa dịch vẫn còn tiếp tục. Người ta băn khoăn, nên “từ thiện có chọn lọc” hay “cứ cho sẽ có người cần”.

Để "chỉ đỏ" thêm đỏ

Để "chỉ đỏ" thêm đỏ
(PLVN) - Tinh thần “tương thân, tương ái”, đùm bọc lẫn nhau là truyền thống quý báu, nét đẹp văn hóa của dân tộc Việt Nam. Ðó là “sợi chỉ đỏ” xuyên suốt từ những ngày bình minh của lịch sử dân tộc đến nay. Nhưng từ xa xưa, ông cha đã đúc kết “Của cho không bằng cách cho” và hôm nay “Làm từ thiện đúng luật – khó hay dễ?” là câu hỏi luôn được đặt ra, để làm sao cho những tấm lòng thực sự đến được những nơi cần đến và người được giúp đỡ cũng không tủi hổ khi nhận sẻ chia…

Thiện nguyện chân chính trong giáo lý nhà Phật

Ảnh minh họa.
(PLVN) - Trong giáo lý nhà Phật, việc hành thiện nên xuất phát từ tâm thiện. Tâm chưa thiện thì hành vi sẽ bất thiện. Bởi thế, thiện nguyện trong giáo lý nhà Phật là sự hòa quyện giữa trí tuệ và lòng từ bi. Từ bi để phát nguyện giúp chúng sanh thoát khổ và trí tuệ để hành thiện đem lại điều tốt đẹp, không gây ra hệ quả không mong muốn.