Những người phụ nữ bán trứng mình
Bán trứng người - là một “nghề” hoàn toàn mới ở các thành phố lớn, ăn theo sự phát triển của y học và ăn theo sự bất hạnh của những cặp vợ chồng hiếm muộn.
Bán trứng người - là một “nghề” hoàn toàn mới ở các thành phố lớn, ăn theo sự phát triển của y học và ăn theo sự bất hạnh của những cặp vợ chồng hiếm muộn.
Trong vai những người hiếm muộn tìm mua trứng, chúng tôi theo chân cò mồi để gặp những người phụ nữ bán trứng ở cổng BV Phụ Sản trung ương.
“Khi có người đặt hàng “trứng” (trứng người), em phải tiêm một loại thuốc gì đó, nghe bác sĩ bảo là một loại hooc môn nữ, có tác dụng kích thích quá trình rụng trứng. Nghĩa là, phải làm cho trứng của mình rụng nhiều gấp mười lần số trứng rụng trong mỗi chu kỳ kinh nguyệt. Tiêm thuốc rồi, toàn thân em bải hoải, mặt xanh lét, da dẻ tím tái… Khó nhất là tìm lý do nói với chồng khi phải kiêng khem tuyệt đối chuyện chăn gối. Chồng em ghen tuông, bảo em có gì thay đổi, hay là có thằng nào, cứ tra hỏi, lục vấn suốt đêm, ngày thì đá thúng đụng nia… chỉ vì chuyện ấy”.
Người bán trứng người
Đó là tâm sự của chị Nguyễn Thị Tân, 34 tuổi, quê Thanh Hóa, từng nhiều lần bán trứng của mình lấy tiền trang trải cuộc sống. Bán trứng người - là một “nghề” hoàn toàn mới ở các thành phố lớn, ăn theo sự phát triển của y học và ăn theo sự bất hạnh của những cặp vợ chồng hiếm muộn.
Vân tâm sự: “Em đã lâm vào cảnh bần cùng, bất đắc dĩ lắm mới phải làm như vậy thôi. Máu thịt của mình, ai mà không tiếc thương cho được? Em cảm thấy có lỗi khi nghĩ đến cái trứng mình bán đi sẽ thành con người khác. Chẳng biết nó đã được sinh ra như thế nào, mặt mũi hình dạng ra sao? Lớn lên trong gia đình có tử tế hay không? Những đêm khó ngủ, em từng buốt nhói với ý nghĩ mình là kẻ có tội.
Có lần, em cố sức gọi điện cho người mua trứng của em với ý nghĩ em sẽ được nhìn thấy con mình… nhưng đầu dây bên kia chỉ là những tiếng “tò te tí".Vân bán trứng giấu chồng. Anh ta không biết vợ mình hàng ngày gánh hai thúng khoai lang, lạc, sắn dây luộc… đi qua lại ở bệnh viện là tìm người có nhu cầu “mua trứng”.
Vân vào “nghề” không phải vì mình, mà vì lo cho cha. Chuyện xảy ra hồi cuối năm 2009, cha ruột của Vân đi bộ ra đường, bị mấy thanh niên choai choai đâm xe trúng. Ông cụ bị gãy hai chân, bọn gây ra chuyện “cao chạy xa bay”. Gia đình cô đã bán đến hạt thóc cuối cùng để chạy chữa cho ông. Suýt nữa ông cụ đã phải cưa hai chân, nếu cô không đưa đi bệnh viện kịp thời. Vân kể: “Em chăm bố chữa trị ở BV Việt Đức suốt mấy tháng trời. Chi tiêu tốn kém, hai vợ chồng lăn lưng kiếm mà không đủ, thì chị Linh xuất hiện như một “cứu tinh”. Thoạt đầu, chị ấy cho em tiền trang trải bữa ăn hàng ngày; sau đấy là cho bố em tiền chữa bệnh… Nhà chị ấy bán hàng ở cổng viện, em cứ nghĩ sự giúp đỡ ấy xuất phát từ lòng tốt”.
Khi trở nên thân tình, Linh nhận Vân làm em gái nuôi. Một ngày đẹp trời, Vân được Linh giới thiệu với một người phụ nữ, nói là em họ của Linh, ở Quảng Ninh. Vài ngày sau, Mỹ Vân được nghe câu chuyện đẫm nước mắt của người này, hơn mười năm lấy chồng nhưng không thể có con, buộc phải tìm người cho trứng để thụ tinh trong ống nghiệm. Nếu Vân chấp nhận cho trứng, chị ta sẵn sàng trả thù lao hậu hĩnh.
Để trấn an Vân, Linh khẳng định, chính chị ta đã từng bán trứng năm lần. Trở đi mắc núi, trở lại mắc sông, Vân hiểu ra lòng tốt của người chị nuôi không phải tự nhiên mà có. Món nợ chữa bệnh cho cha, những khoản thuốc thang khổng lồ để giữ lại đôi chân của ông… đã buộc Mỹ Vân tặc lưỡi “bán trứng” với giá mười triệu đồng.
Để chuẩn bị cho liệu trình này, Vân phải theo người mua vào bệnh viện mười bốn lần, không nhớ mình đã tiêm bao nhiêu loại thuốc, chỉ biết là sau khi tiêm, cô thấy trong người khó chịu vô cùng. Phải giấu chồng là khó khăn lớn nhất của Vân, khi người mua yêu cầu cô đi tiêm vào đúng 12 giờ đêm. Cô đành vờ đau bụng đi ngoài rồi cứ thế chạy thục mạng ra ngõ tìm xe ôm, phi thẳng đến bệnh viện. Xong việc là cắm cổ chạy về. “Vài ngày sau họ bắt đầu chọc trứng. Em bị gây mê có biết gì đâu, đến khi tỉnh lại thì thấy mình đang phải truyền dịch. Đau lắm chị ạ” - Vân nói.
Từ khách hàng đầu tiên đến những khách hàng sau này, Vân chưa một lần gặp lại họ sau khi thỏa thuận được thực hiện xong.
Cái giá của trứng
Khi đã bán trứng nhiều lần, Vân mới hiểu không phải ngẫu nhiên mà Linh làm quen với cô, coi cô như em gái. Giá của quả trứng người rất đắt, tiền chênh lệch mà Linh được hưởng lớn gấp bốn lần số tiền đưa cho Vân. Vân đã khóc khi nhớ lại sự thực dụng của người chị nuôi, vốn là “cò” giả dạng, khi biết rằng, chị ta có rất nhiều “em kết nghĩa” như Vân.
Đi suốt dọc hành lang của Trung tâm Hỗ trợ sinh sản thuộc BV Phụ sản trung ương, chúng tôi đã gặp nhiều phụ nữ hiếm muộn. Hành trình đi tìm bóng dáng những “thiên thần nhỏ” của mỗi người một khác. Không phải ai cũng có đủ khả năng kinh tế hay tìm được một người “cho trứng”, theo đúng nghĩa của từ “cho”. Chủ yếu họ phải mua với giá rất cao, mua của những người làm nghề đánh giày, bán báo… như Mỹ Vân.
Trong vai một người đàn bà hiếm muộn, chúng tôi làm quen với chị Nguyễn Ngọc Hà, quê ở Hà Nam. Chị Hà kể: “Tôi đã chọc trứng hai lần, khi bác sĩ đưa phôi vào tử cung thì phôi không bám vì thành tử cung mỏng quá. Tốn mấy chục triệu tiền tiêm thuốc, chưa kể mỗi lần chọc trứng, tôi phải đưa gần hai mươi triệu cho người bán trứng. Cô ta làm nghề đánh giày, hoàn cảnh bi đát lắm. Tôi đã tìm đến tận nơi trọ của cô ấy, thấy họ vì bần cùng mới đi bán trứng của mình”. Thấy tôi cũng cần… trứng, chị Hà ghi vội địa chỉ của cô đánh giày, nhưng dặn đi dặn lại: “Đừng nói là tôi giới thiệu nhé! Cô ấy phải giấu chồng việc “cho trứng” đấy”.
Lần theo địa chỉ chị Hà cho, chúng tôi đến chân cầu Long Biên tìm người phụ nữ có cái tên Nguyễn Thị Tân. Nơi chị ở là một “căn phòng” xập xệ, hôi hám, nằm cạnh một đống rác đầy ruồi. Chồng chị Tân đi đánh giày chưa về, chị đang lui cui nấu cơm trên chiếc bếp than tổ ong khói mù mịt. Biết chúng tôi tìm đến mua trứng, chị Tân liến thoắng: “Hôm nay các chị may đấy, bình thường giờ này em chưa về đâu. Hôm nay thứ bảy nên em cho cháu ở bệnh viện về chơi”. Nói rồi, chị chỉ tay vào cậu con trai nhỏ chừng bốn tuổi, đang được điều trị vết bỏng nặng. Chị nói: “Tôi phải đi bán trứng để lấy tiền chi phí chữa bệnh cho con. Cháu mới được ghép da cô ạ!”.
Tân kể: “Chồng em cục súc lắm. Mấy hôm trước đi đánh giày, có đứa ác mồm bảo: “Vợ mày đi bán trứng, sắp mua xe máy cho mày làm xe ôm đổi nghề rồi”. Tối ấy, em ăn no đòn. Anh ấy đạp em bắn vào tường rồi tra hỏi: “Ai cho mày đi bán trứng? Mày có biết làm thế là mày vứt con mày đi không?”. Em cãi. Cố sống, cố chết mà cãi. Nếu nhận thì anh ấy bỏ em đi lâu rồi”. Chuyện chưa dứt, Tân đã xua chúng tôi về, bảo tôi để lại số điện thoại, khi nào ra ngoài được chị sẽ gọi lại cho chúng tôi. Chia tay vội vã, Tân chỉ kịp nói: “Chị đi nhanh lên, chồng em sắp về. Anh ấy mà biết sẽ bỏ em. Hạnh phúc vợ chồng, có tiền nào mua nổi?”.
Trong vai những người hiếm muộn tìm mua trứng, chúng tôi theo chân cò mồi để gặp những người phụ nữ bán trứng ở cổng BV Phụ Sản trung ương.
“Khi có người đặt hàng “trứng” (trứng người), em phải tiêm một loại thuốc gì đó, nghe bác sĩ bảo là một loại hooc môn nữ, có tác dụng kích thích quá trình rụng trứng. Nghĩa là, phải làm cho trứng của mình rụng nhiều gấp mười lần số trứng rụng trong mỗi chu kỳ kinh nguyệt. Tiêm thuốc rồi, toàn thân em bải hoải, mặt xanh lét, da dẻ tím tái… Khó nhất là tìm lý do nói với chồng khi phải kiêng khem tuyệt đối chuyện chăn gối. Chồng em ghen tuông, bảo em có gì thay đổi, hay là có thằng nào, cứ tra hỏi, lục vấn suốt đêm, ngày thì đá thúng đụng nia… chỉ vì chuyện ấy”.
Người bán trứng người
Đó là tâm sự của chị Nguyễn Thị Tân, 34 tuổi, quê Thanh Hóa, từng nhiều lần bán trứng của mình lấy tiền trang trải cuộc sống. Bán trứng người - là một “nghề” hoàn toàn mới ở các thành phố lớn, ăn theo sự phát triển của y học và ăn theo sự bất hạnh của những cặp vợ chồng hiếm muộn.
![]() |
| Phòng khám hiếm muộn tại các bệnh viện luôn đông khách - (Ảnh: T.T.D) |
Mỹ Vân, chưa đầy 30 tuổi là người đầu tiên được “cò” bệnh viện giới thiệu với tôi. Mỹ Vân vừa bán xong một “lứa trứng”, đang bồi dưỡng để tái tạo cho lứa sau. “Cò” Tân đưa tôi đến nơi Vân đang ở, trong một khu tập thể tồi tàn gần ga Hà Nội. Đó là một căn gác nhỏ, chật chội trên tầng ba. Vợ chồng Vân ở đó với giá thuê năm trăm ngàn đồng một tháng. Mỹ Vân quê ở Thanh Hóa, lên thành phố cùng chồng kiếm sống.
Thoạt đầu cô làm nghề đánh giày, chồng làm phu vác ở ga, giờ đã chuyển sang phụ nề cho những đám thợ xây quanh thành phố. Căn buồng giống như chuồng chim, ngổn ngang đồ đạc. Mỹ Vân nói: “Tính chiều ngang vừa đúng mét mốt, chiều dài chưa đầy hai mét. Lúc nào ngủ, phải gác tạm chân lên bậu cửa. Bần cùng lắm mới phải sống thế này. Cũng vì thế, em phải đi bán… trứng”.
Thoạt đầu cô làm nghề đánh giày, chồng làm phu vác ở ga, giờ đã chuyển sang phụ nề cho những đám thợ xây quanh thành phố. Căn buồng giống như chuồng chim, ngổn ngang đồ đạc. Mỹ Vân nói: “Tính chiều ngang vừa đúng mét mốt, chiều dài chưa đầy hai mét. Lúc nào ngủ, phải gác tạm chân lên bậu cửa. Bần cùng lắm mới phải sống thế này. Cũng vì thế, em phải đi bán… trứng”.
Vân tâm sự: “Em đã lâm vào cảnh bần cùng, bất đắc dĩ lắm mới phải làm như vậy thôi. Máu thịt của mình, ai mà không tiếc thương cho được? Em cảm thấy có lỗi khi nghĩ đến cái trứng mình bán đi sẽ thành con người khác. Chẳng biết nó đã được sinh ra như thế nào, mặt mũi hình dạng ra sao? Lớn lên trong gia đình có tử tế hay không? Những đêm khó ngủ, em từng buốt nhói với ý nghĩ mình là kẻ có tội.
Có lần, em cố sức gọi điện cho người mua trứng của em với ý nghĩ em sẽ được nhìn thấy con mình… nhưng đầu dây bên kia chỉ là những tiếng “tò te tí".Vân bán trứng giấu chồng. Anh ta không biết vợ mình hàng ngày gánh hai thúng khoai lang, lạc, sắn dây luộc… đi qua lại ở bệnh viện là tìm người có nhu cầu “mua trứng”.
![]() |
| Bảo quản phôi trong môi trường ni tơ lỏng - (Ảnh: T.T.D) |
Vân vào “nghề” không phải vì mình, mà vì lo cho cha. Chuyện xảy ra hồi cuối năm 2009, cha ruột của Vân đi bộ ra đường, bị mấy thanh niên choai choai đâm xe trúng. Ông cụ bị gãy hai chân, bọn gây ra chuyện “cao chạy xa bay”. Gia đình cô đã bán đến hạt thóc cuối cùng để chạy chữa cho ông. Suýt nữa ông cụ đã phải cưa hai chân, nếu cô không đưa đi bệnh viện kịp thời. Vân kể: “Em chăm bố chữa trị ở BV Việt Đức suốt mấy tháng trời. Chi tiêu tốn kém, hai vợ chồng lăn lưng kiếm mà không đủ, thì chị Linh xuất hiện như một “cứu tinh”. Thoạt đầu, chị ấy cho em tiền trang trải bữa ăn hàng ngày; sau đấy là cho bố em tiền chữa bệnh… Nhà chị ấy bán hàng ở cổng viện, em cứ nghĩ sự giúp đỡ ấy xuất phát từ lòng tốt”.
Khi trở nên thân tình, Linh nhận Vân làm em gái nuôi. Một ngày đẹp trời, Vân được Linh giới thiệu với một người phụ nữ, nói là em họ của Linh, ở Quảng Ninh. Vài ngày sau, Mỹ Vân được nghe câu chuyện đẫm nước mắt của người này, hơn mười năm lấy chồng nhưng không thể có con, buộc phải tìm người cho trứng để thụ tinh trong ống nghiệm. Nếu Vân chấp nhận cho trứng, chị ta sẵn sàng trả thù lao hậu hĩnh.
Để trấn an Vân, Linh khẳng định, chính chị ta đã từng bán trứng năm lần. Trở đi mắc núi, trở lại mắc sông, Vân hiểu ra lòng tốt của người chị nuôi không phải tự nhiên mà có. Món nợ chữa bệnh cho cha, những khoản thuốc thang khổng lồ để giữ lại đôi chân của ông… đã buộc Mỹ Vân tặc lưỡi “bán trứng” với giá mười triệu đồng.
Để chuẩn bị cho liệu trình này, Vân phải theo người mua vào bệnh viện mười bốn lần, không nhớ mình đã tiêm bao nhiêu loại thuốc, chỉ biết là sau khi tiêm, cô thấy trong người khó chịu vô cùng. Phải giấu chồng là khó khăn lớn nhất của Vân, khi người mua yêu cầu cô đi tiêm vào đúng 12 giờ đêm. Cô đành vờ đau bụng đi ngoài rồi cứ thế chạy thục mạng ra ngõ tìm xe ôm, phi thẳng đến bệnh viện. Xong việc là cắm cổ chạy về. “Vài ngày sau họ bắt đầu chọc trứng. Em bị gây mê có biết gì đâu, đến khi tỉnh lại thì thấy mình đang phải truyền dịch. Đau lắm chị ạ” - Vân nói.
Từ khách hàng đầu tiên đến những khách hàng sau này, Vân chưa một lần gặp lại họ sau khi thỏa thuận được thực hiện xong.
Cái giá của trứng
Khi đã bán trứng nhiều lần, Vân mới hiểu không phải ngẫu nhiên mà Linh làm quen với cô, coi cô như em gái. Giá của quả trứng người rất đắt, tiền chênh lệch mà Linh được hưởng lớn gấp bốn lần số tiền đưa cho Vân. Vân đã khóc khi nhớ lại sự thực dụng của người chị nuôi, vốn là “cò” giả dạng, khi biết rằng, chị ta có rất nhiều “em kết nghĩa” như Vân.
Đi suốt dọc hành lang của Trung tâm Hỗ trợ sinh sản thuộc BV Phụ sản trung ương, chúng tôi đã gặp nhiều phụ nữ hiếm muộn. Hành trình đi tìm bóng dáng những “thiên thần nhỏ” của mỗi người một khác. Không phải ai cũng có đủ khả năng kinh tế hay tìm được một người “cho trứng”, theo đúng nghĩa của từ “cho”. Chủ yếu họ phải mua với giá rất cao, mua của những người làm nghề đánh giày, bán báo… như Mỹ Vân.
Trong vai một người đàn bà hiếm muộn, chúng tôi làm quen với chị Nguyễn Ngọc Hà, quê ở Hà Nam. Chị Hà kể: “Tôi đã chọc trứng hai lần, khi bác sĩ đưa phôi vào tử cung thì phôi không bám vì thành tử cung mỏng quá. Tốn mấy chục triệu tiền tiêm thuốc, chưa kể mỗi lần chọc trứng, tôi phải đưa gần hai mươi triệu cho người bán trứng. Cô ta làm nghề đánh giày, hoàn cảnh bi đát lắm. Tôi đã tìm đến tận nơi trọ của cô ấy, thấy họ vì bần cùng mới đi bán trứng của mình”. Thấy tôi cũng cần… trứng, chị Hà ghi vội địa chỉ của cô đánh giày, nhưng dặn đi dặn lại: “Đừng nói là tôi giới thiệu nhé! Cô ấy phải giấu chồng việc “cho trứng” đấy”.
Lần theo địa chỉ chị Hà cho, chúng tôi đến chân cầu Long Biên tìm người phụ nữ có cái tên Nguyễn Thị Tân. Nơi chị ở là một “căn phòng” xập xệ, hôi hám, nằm cạnh một đống rác đầy ruồi. Chồng chị Tân đi đánh giày chưa về, chị đang lui cui nấu cơm trên chiếc bếp than tổ ong khói mù mịt. Biết chúng tôi tìm đến mua trứng, chị Tân liến thoắng: “Hôm nay các chị may đấy, bình thường giờ này em chưa về đâu. Hôm nay thứ bảy nên em cho cháu ở bệnh viện về chơi”. Nói rồi, chị chỉ tay vào cậu con trai nhỏ chừng bốn tuổi, đang được điều trị vết bỏng nặng. Chị nói: “Tôi phải đi bán trứng để lấy tiền chi phí chữa bệnh cho con. Cháu mới được ghép da cô ạ!”.
Tân kể: “Chồng em cục súc lắm. Mấy hôm trước đi đánh giày, có đứa ác mồm bảo: “Vợ mày đi bán trứng, sắp mua xe máy cho mày làm xe ôm đổi nghề rồi”. Tối ấy, em ăn no đòn. Anh ấy đạp em bắn vào tường rồi tra hỏi: “Ai cho mày đi bán trứng? Mày có biết làm thế là mày vứt con mày đi không?”. Em cãi. Cố sống, cố chết mà cãi. Nếu nhận thì anh ấy bỏ em đi lâu rồi”. Chuyện chưa dứt, Tân đã xua chúng tôi về, bảo tôi để lại số điện thoại, khi nào ra ngoài được chị sẽ gọi lại cho chúng tôi. Chia tay vội vã, Tân chỉ kịp nói: “Chị đi nhanh lên, chồng em sắp về. Anh ấy mà biết sẽ bỏ em. Hạnh phúc vợ chồng, có tiền nào mua nổi?”.
Theo Hiền - Trang
PNO
PNO


