Những người giấu nỗi buồn cả đời ở trại phong
Trại phong Sóc Sơn (Minh Phú, Sóc Sơn, Hà Nội) bao bọc bởi những triền núi dài, đường vào trại khá khó khăn. Trước đây trại có gần 100 người, giờ còn 20 cụ đều trên 70 tuổi. Những người dân địa phương không thể xác định được chỗ ở chính xác của các cụ, vì chưa bao giờ họ bước chân đến. Vì thế, những ngày khách đến thăm trại là những ngày vui lớn trong đời các cụ...
Trại phong Sóc Sơn (Minh Phú, Sóc Sơn, Hà Nội) bao bọc bởi những triền núi dài, đường vào trại khá khó khăn. Trước đây trại có gần 100 người, giờ còn 20 cụ đều trên 70 tuổi. Những người dân địa phương không thể xác định được chỗ ở chính xác của các cụ, vì chưa bao giờ họ bước chân đến. Vì thế, những ngày khách đến thăm trại là những ngày vui lớn trong đời các cụ...
![]() |
| Dãy nhà 18 phòng, nơi có bệnh nhân phong sống lẻ loi tới hơn 30 năm. |
![]() |
| "Bệnh phong đã làm tôi phiêu bạt nhiều nơi, rời quê hương năm 14 tuổi. Giờ gần hết cuộc đời rồi vẫn lẻ loi không người thân", cụ Lê Thị Liên tâm sự về cuộc đời gần như toàn nước mắt của mình. |
![]() |
| Cụ ông này 81 tuổi, đi lại rất khó khăn, mắt mờ hẳn, tai cụ không còn nghe rõ tiếng nói. Cụ cũng đối chọi với bệnh phong từ nhỏ và cũng sống lầm lũi một mình... |
![]() |
| Cụ Nguyễn Văn Thiều mỗi xế chiều cụ lại ngồi đây, nhìn về những dãy đồi nối đuôi nhau... Cụ ao ước bệnh phong bị "tiệt diệt" để không còn những người mang cả nỗi đau thể xác và tâm hồn như cụ. |
![]() |
| Mỗi lần có khách đến thăm các cụ vui lắm, bởi những tiếng hát, đôi ba câu chuyện, lời động viên... là món quà vô giá mà các cụ có thể ôn kể với nhau nhiều ngày, giúp các cụ vơi bớt cô đơn... |
Vũ Minh







