Hiện, ở khu vực các cổng trường trên địa bàn thành phố, hàng quán bày bán la liệt. Và phần lớn các mặt hàng được bán tại đây có xuất xứ từ Trung Quốc hoặc không rõ nguồn gốc, nhưng vẫn thu hút nhiều khách hàng “học sinh”.
Hiện, ở khu vực các cổng trường trên địa bàn thành phố, hàng quán bày bán la liệt. Và phần lớn các mặt hàng được bán tại đây có xuất xứ từ Trung Quốc hoặc không rõ nguồn gốc, nhưng vẫn thu hút nhiều khách hàng “học sinh”.
Lý giải nguyên nhân của tình trạng này, một số chủ cửa hàng cho biết đó là cách tiếp thị của hàng Trung Quốc – đánh vào tâm lý của khách hàng. Bánh, kẹo Việt Nam chấtlượng hơn, ngon hơn nhưng nhiều khi không bán chạy bằng bánh, kẹo Trung Quốc ở khu vực này. Một ví dụ đơn giản được đưa ra. Ở quán vẫn có kẹo cao su nội với các hãng quen thuộc như xyliton, extra… nhưng các em vẫn lựa chọn kẹo cao su Trung Quốc, với giá không rẻ hơn túi tiền của học sinh 1000 đồng/chiếc. Vấn đề đặt ra ở sự lựa chọn này là cách biết làm học sinh chú ý. Thay vì chỉ bán kẹo đơn thuần, trong mỗi chiếc kẹo Trung Quốc kẹp thêm một chữ số hoặc số thứ tự. Tương ứng với các chữ số này, người mua có thể chọn một món đồ chơi (đã được đánh số) ở ngoài. Gọi cách đúng nhất, đây là một hình thức mua hàng trúng thưởng. Các chủ quán hàng cho biết, phần lớn các em chọn loại kẹo này vì nhữngđồ chơi đi kèm với chúng. Các món đồ chơi này cực kỳ đơn giản. Đôi khi chỉ là mô hình lắp ghép bằng giấy. Với cách làm này, nhiều mặt hàng Trung Quốc bán chạy hơn hàng Việt.
Bám sát, nhạy bén với nhu cầu của người tiêu dùng là bài học không mới đối với các doanh nghiệp. Ở Việt Nam, không ít doanh nghiệp áp dụng cách làm này và có kết quả khả quan. Như một số doanh nghiệp sản xuất sữa trong nước. So sánh cách “dụ” khách hàng giữa hàng Trung Quốc và hàng Việt Nam để thấy một lần nữa vai trò quan trọng của việc nghiên cứu thị trường. Không chỉ chú ý tới những khách hàng lớn tuổi mà cả những khách hàng nhỏ tuổi nhất. Khi đó hàng Việt Nam sẽ không “ngại” hàng Trung Quốc trên sân nhà.