Người thợ sửa xe
Trời mùa đông. Những hạt mưa từ những tảng mây chì rối như bông gòn nhẹ nhàng bay xuống cùng với gió phả hơi lạnh vào khắp không gian. Anh vẫn cặm cụi bên chiếc xe bị thủng săm của khách. Đôi tay gầy khẳng khiu nhọ nhem dầu mỡ. Vừa làm, anh vừa cười nói rộn ràng. Không ai nghĩ đằng sau cái vẻ vui nhộn ấy là cả một khoảng trời đầy bão gió...
Trời mùa đông. Những hạt mưa từ những tảng mây chì rối như bông gòn nhẹ nhàng bay xuống cùng với gió phả hơi lạnh vào khắp không gian. Anh vẫn cặm cụi bên chiếc xe bị thủng săm của khách. Đôi tay gầy khẳng khiu nhọ nhem dầu mỡ. Vừa làm, anh vừa cười nói rộn ràng. Không ai nghĩ đằng sau cái vẻ vui nhộn ấy là cả một khoảng trời đầy bão gió...
Ấy là người sửa xe bên đường mà tôi hay gặp. Lâu dần thành quen. Và anh đã bộc bạch với tôi về hoàn cảnh của mình. Nghe buồn mà cảm phục...
Trước, anh là một kỹ sư giỏi, nhưng vì không làm chủ được mình, anh “bập” vào ma tuý. Khi vừa cai nghiện dứt điểm được một năm thì anh biết tin mình nhiễm HIV trong một lần đi khám sức khoẻ để làm hồ sơ đi lao động xuất khẩu. Tá hoả, anh đưa cả vợ con đi xét nghiệm. Kết quả là vợ anh cũng bị nhiễm, may thay đứa con nhỏ thì không. Sau khi biết tin, vợ chồng anh phải sống một quãng thời gian nặng nề, hoang mang, chán chường, đi đâu cũng lấm lét, mặt cúi gằm và có cảm giác như hễ ra đường là sẽ bị mọi người lườm nguýt, lảng tránh. Không biết gia đình anh phải sống cảnh dật dờ như thế đến bao giờ nếu anh không gặp được những người cùng cảnh ngộ đang vui vẻ sống và cống hiến hết sức mình cho công tác xã hội. Được sự động viên, chia sẻ, lại được điều trị ARV miễn khí, cuộc sống của anh chị đã được cân bằng. Anh nhận ra rằng, hậu quả mà mình gây ra, mình làm mình chịu đã đành, lại kéo theo vợ con cùng khổ, nếu anh không sống tốt thì con anh sẽ không có tương lai. Nhiễm HIV không có nghĩa là tất cả đã hoàn toàn chấm dứt. Vẫn còn chặng đường phía trước, dài ngắn phụ thuộc vào nghị lực của bản thân. Anh quyết định mở quán sửa xe, còn chị bán nước trà để nuôi con ăn học. Niềm tin và hy vọng của gia đình anh đã được đánh thức...
Thành phố đã bắt đầu lên đèn. Người thợ sửa xe thu dọn đồ nghề để chuẩn bị cho bữa cơm chiều sum họp. Vừa bước vào nhà anh vừa huýt sáo trêu đùa với thằng con nhỏ. Cái lạnh buốt của mùa đông lùi lại phía sau lưng...
Thu Hường