Người giúp việc trong bệnh viện- Lắm nỗi truân chuyên
Không phải người thân, không phải bạn bè, không phải điều dưỡng viên hay bác sĩ, nhưng luôn túc trực và chăm sóc người bệnh chu đáo, họ chính là “ô-sin bệnh viện”. “Nghề giúp việc” trong bệnh viện xuất phát từ nhu cầu cần người chăm sóc của người nhà bệnh. Cũng như người giúp việc trong gia đình, nhưng giúp việc ở bệnh viện còn lắm nỗi truân chuyên, mà chỉ người trong cuộc mới cảm nhận hết.
Nghề mới
Đến thăm một người bạn ở Bệnh viện đa khoa Việt Tiệp, thấy giường bệnh bên cạnh, một phụ nữ khoảng ngoài 40 tuổi đang chăm sóc một bà cụ. Hỏi chuyện mới hay chị không phải là con gái cụ, mà là người được thuê để chăm sóc người thân. Chị Xuyến, tên người phụ nữ, tâm sự: “Tôi ở xã An Hồng, huyện An Dương. Học hết cấp một thì phải thôi học vì hoàn cảnh gia đình quá nghèo. Lấy chồng rồi sinh hai đứa con, không nghề nghiệp gì, nên ngoài việc đồng ang tôi tranh thủ ra thành phố kiếm thêm việc làm. Tôi đến với công việc này một cách tự nhiên. Hôm đó, ngồi ở “chợ lao động” chân cầu Niệm mãi chẳng có ai thuê làm việc gì, tôi lang thang ra cổng bệnh viện Việt Tiệp thì gặp một người phụ nữ ngỏ ý muốn nhờ chăm sóc người thân. Ban đầu, còn phân vân, vì chăm sóc người bệnh không phải là công việc đơn giản, nhưng suy đi tính lại, thấy số tiền công cao, nên tôi đánh liều nhận lời. Đến giờ, tôi đã có thâm niên 3 năm trong nghề rồi đấy”.
Mặc dù mới xuất hiện nhưng nghề giúp việc trong bệnh viện phát triển khá nhanh, do nhu cầu cần người chăm sóc của người nhà bệnh nhân. Hàng ngày họ có thể tranh thủ đi làm, giải quyết việc nhà, việc chăm sóc người bệnh từ A-Z đã có người giúp việc đảm nhận. Việc thuê một người giúp việc trong bệnh viện không khó, chỉ với khoảng 50 nghìn đồng một ngày đêm đã có thể tìm được một người giúp việc khá "chuyên nghiệp". Thông thường, người có nhu cầu có thể tìm người giúp việc qua sự chỉ dẫn của những người nhà người bệnh đã từng thuê, sự giới thiệu của y tá tại buồng bệnh, hay các chợ lao động, trung tâm giới thiệu việc làm…
Lắm nỗi truân chuyên
Hầu hết, những người làm nghề này đều đối mặt với nguy cơ lây bệnh từ người bệnh, đặc biệt là người bệnh da liễu, hay người bệnh đang bị cách ly. Chị Xuyến bộc bạch: "Không phải không biết những nguy hiểm của nghề này, nhưng biết làm sao được, vì miếng cơm manh áo cả. Số tiền công là 50- 70 nghìn đồng/ngày giải quyết được nhiều khoản chi tiêu cho gia đình, so với thu nhập của những người làm nông nghiệp ở quê tôi, đấy không phải là số tiền dễ kiếm. Ngoài việc tự mua thuốc sát trùng trước khi làm vệ sinh cá nhân cho người bệnh nhân, chúng tôi chỉ còn biết... liều mà thôi".
Chứng kiến cảnh các chị phục vụ người bệnh mới phần nào thấy hết nỗi cực nhọc của cái nghề khá đặc biệt này. Bất kể là đêm hay ngày, người giúp việc luôn phải túc trực phục vụ người bệnh. 6giờ sáng, vệ sinh cá nhân cho bệnh trước khi bác sĩ tới khám. Sau đó cho người bệnh nhân ăn sáng và uống thuốc theo chỉ dẫn của bác sỹ. Ăn sáng xong, người bệnh sẽ được lau rửa, vệ sinh thân thể sạch sẽ và đưa đi dạo trong khuôn viên bệnh viện. Trong lúc đi dạo, các “ôsin” còn có thêm nhiệm vụ an ủi, động viên, tạo cho người bệnh tâm lý thật thoải mái, an tâm điều trị. Tối, khi người bệnh đã ngon giấc, mới là lúc các chị tranh thủ vệ sinh cá nhân và tìm chút gì đó ăn qua loa. Bữa tối thường là bánh mì, gói mỳ tôm hay nắm xôi. Chỗ ngủ của họ thường là chiếc giường, ghế bạt kê cạnh giường bệnh. Vì phải canh chừng, bệnh, nên giấc ngủ cũng chẳng trọn vẹn.
Chị Xuyến kể lại: “Lần đầu, nhìn người bệnh bị da liễu lở loét đầy mình, tôi sởn gai ốc. Ngay cả những người thân của người bệnh nhân đó cũng không dám lại gần, vậy mà, cứ lao vào chăm sóc, tắm rửa rồi cũng quen. Nhiều khi người bệnh phóng uế ra bê bết ,cũng một tay tôi lau chùi. Chăm sóc người bệnh cần chu đáo, trước hết là giữ chữ tín. Làm gì cũng phải có tâm, nhất là chăm sóc người bệnh đau yếu, bất hạnh vì mắc bệnh hiểm nghèo. Dù nghề này vất vả, nhưng cũng có niềm hạnh phúc riêng khi nhìn thấy người bệnh hồi phục rồi xuất viện. Điều lo lắng nhất của tôi là “tai nạn nghề nghiệp” khi tiếp xúc với người bệnh mắc bệnh lây nhiễm, mà tôi không biết phải làm gì để được an toàn. Giá như bệnh viện, hay tổ chức nào đó đứng ra tổ chức cho chúng tôi học cấp tốc những phương pháp căn bản về tự phòng bệnh, hướng dẫn chăm sóc người bệnh một cách khoa học thì tốt quá. Tôi sẽ tự tin hơn trong công việc và người bệnh cũng sẽ phần nào yên tâm hơn khi nhận sự chăm sóc từ chúng tôi”.
Thanh Thuỷ