Nghề thủ công vàng mã: Giữ lửa văn hóa trong tín ngưỡng cổ truyền

Trong dòng chảy không ngừng của xã hội, nghề làm vàng mã vẫn âm thầm giữ lửa cho đời sống tâm linh của người Việt. Không chỉ là vật phẩm tín ngưỡng, vàng mã còn là nhịp cầu nối hai cõi âm dương, ở nơi ấy lòng hiếu thảo được hóa thân vào từng nếp giấy, nan tre.

Sợi dây kết nối quá khứ và hiện tại

Trong tâm thức ngàn đời của người Việt, cái chết không phải là sự kết thúc mà là một sự chuyển tiếp sang một thế giới khác. Quan niệm “trần sao âm vậy” đã ăn sâu vào nếp sống, nếp nghĩ, tạo nên một nét văn hóa tín ngưỡng riêng biệt. Đốt vàng mã không đơn thuần là một nghi thức, trên hết đó là khoảnh khắc con cháu bày tỏ lòng biết ơn vô hạn đối với tiên tổ, cội nguồn.

Dưới làn khói mờ ảo, những vật dụng bằng giấy hóa thành nhịp cầu vô hình, chuyên chở hiếu nghĩa của người sống dâng lên người đã khuất. Chính niềm tin mộc mạc ấy đã nuôi dưỡng sức sống cho các làng nghề qua bao thăng trầm. Nơi đó, những nghệ nhân cần mẫn vẫn âm thầm dệt nên ước nguyện của thực tại hướng về quá khứ, giữ trọn giá trị tâm linh sâu sắc.

Nghệ nhân tỉ mỉ chăm chút từng chi tiết, tạo nên cái "thần" cho vật phẩm tâm linh. (Ảnh: Khánh Xuân)
Nghệ nhân tỉ mỉ chăm chút từng chi tiết, tạo nên cái "thần" cho vật phẩm tâm linh. (Ảnh: Khánh Xuân)

Ngôi làng Phúc Am (Thường Tín, Hà Nội) được mệnh danh là "thủ phủ" vàng mã lớn nhất miền Bắc, nghề làm mã đã được nâng tầm thành nghệ thuật thủ công tinh xảo. Khác với sản xuất công nghiệp, những nghệ nhân gạo cội tại đây vẫn kiên trì với kỹ thuật "đan xương, bồi giấy" thủ công.

Tre làm mã phải là loại tre già, đủ độ dẻo để uốn thành những khung voi, ngựa hay những tòa linh đình nguy nga mà không gãy. Các nghệ nhân tại đây chia sẻ rằng cái khó nhất không phải là dán giấy cho kín, mà là làm sao thổi được "thần" vào đôi mắt của linh vật. Một con ngựa giấy đạt chuẩn phải có dáng đứng uy phong, đôi mắt có chiều sâu và các họa tiết mạ bạc phải rực rỡ, trang nghiêm. Đó là kết quả của sự tỉ mỉ và chỉn chu - thứ giá trị cốt lõi giúp Phúc Am đứng vững trước sự thay đổi của thời đại mới. 

Vẻ uy nghi của ngựa mã được định hình từ kỹ thuật "đan xương" điêu luyện (Ảnh: Khánh Xuân)
Vẻ uy nghi của ngựa mã được định hình từ kỹ thuật "đan xương" điêu luyện (Ảnh: Khánh Xuân)

Đôi tay giữ lửa, giữ tinh hoa

Từ Phúc Am (Thường Tín, Hà Nội) sức sống của nghề làm vàng mã đã lan tỏa mạnh mẽ đến không ít tỉnh thành. Trong căn xưởng nhỏ với những lát nan quen thuộc, suốt 20 năm qua bà Kiều Thị Mai ở Sơn Cẩm (Phú Lương - Thái Nguyên) đã quen thuộc với công việc thường ngày nhưng nỗi lòng về những giá trị của nghề thủ công truyền thống vẫn khiến bà Mai đau đáu khôn nguôi.

Gặp được nghười tri âm, bà Mai mở lòng chia sẻ: “Bén duyên ngót nghét 20 năm, tôi chưa bao giờ muốn từ bỏ. Vào những dịp như ‘trình đồng mở phủ’,  xưởng lúc nào cũng ríu rít tiếng cười nói của đội quân 4 người chúng tôi. Chúng tôi chẳng lúc nào hết việc, nhưng tôi không hề cảm thấy mệt mỏi bởi tôi hạnh phúc khi được làm việc cùng những cộng sự tuyệt vời.”

Bà Kiều Thị Mai cảm thấy hạnh phúc khi được gìn giữ nét đẹp văn hóa tâm linh của dân tộc. (Ảnh: Phương Duyên)
Bà Kiều Thị Mai cảm thấy hạnh phúc khi được gìn giữ nét đẹp văn hóa tâm linh của dân tộc. (Ảnh: Phương Duyên)

Với bà Mai, nghề vàng mã còn mang trong mình giá trị nhân văn sâu sắc. Tại xưởng nhỏ của bà Mai, nghề truyền thống này đã trở thành "điểm tựa" cho những mảnh đời yếu thế. Với những cụ già đôi mắt đã mờ hay những người khuyết tật không thể làm việc nặng ở các khu công nghiệp, công việc dán giấy, cắt hoa văn là cơ hội để họ tự đứng vững trên đôi chân của mình. 

Bà Mai xúc động bộc bạch: “Nghề làm vàng mã không cần sức vóc vạm vỡ, mà cần sự kiên trì và nhẫn nại. Tôi đón nhận những bác cao tuổi, những cháu khuyết tật vào xưởng không chỉ để dạy nghề mà còn để họ thấy mình vẫn có ích cho đời, vẫn có thể tự nuôi sống bản thân. Dưới mái xưởng nhỏ này, nghề truyền thống được giữ lửa, mọi người đều coi nhau như người thân, bạn bè, cuộc sống như vơi bớt đi bộn bề lo lắng.”

Dù đối mặt với những thách thức từ đời sống hiện đại, nghề vàng mã vẫn cho thấy được sức sống bền bỉ nhờ khả năng thích ứng. Các danh mục lễ vật được cập nhật theo nhịp sống mới nhưng vẫn giữ được nguyên cốt cách truyền thống. Xu hướng dâng lễ hiện nay cũng dịch chuyển mạnh mẽ sang sự tinh giản và thành tâm, hướng tới nếp sống văn minh, tiết kiệm mà vẫn vẹn nguyên giá trị tín ngưỡng.

Sự chuyển mình của nghề mã qua những sản phẩm thủ công tinh xảo, đáp ứng nhu cầu văn hóa văn minh hiện đại. (Ảnh: Khánh Xuân)
Sự chuyển mình của nghề mã qua những sản phẩm thủ công tinh xảo, đáp ứng nhu cầu văn hóa văn minh hiện đại. (Ảnh: Khánh Xuân)

Việc tiếp nối ngọn lửa nghề theo hướng bền vững như của bà Kiều Thị Mai ở Thái Nguyên không chỉ là sự lựa chọn mà còn là xu hướng tất yếu. Ngọn lửa nghề hôm nay chính là nâng niu sợi dây kết nối hai cõi âm - dương, để lòng hiếu thảo luôn được tiếp nối một cách tinh tế, ý nghĩa và lan tỏa tình người giữa nhịp sống bộn bề.

Theo PGS.TS Bùi Hoài Sơn - Ủy viên chuyên trách Ủy ban Văn hóa và Xã hội của Quốc hội, trong đời sống tâm linh của người Việt, tục lệ đốt vàng mã không chỉ đơn thuần là một hành vi tín ngưỡng, mà còn là cách con người gửi gắm tình cảm, sự tưởng nhớ và lòng hiếu kính đối với tổ tiên, những người đã khuất. Từ xa xưa, trong quan niệm dân gian, “trần sao âm vậy”, việc dâng vàng mã trong các dịp lễ, Tết, giỗ chạp hay rằm, mùng một mang ý nghĩa biểu tượng, đó là lời cầu mong sự đủ đầy, bình an cho người đã khuất và cũng là cách để người sống cảm thấy yên lòng trong mối liên hệ thiêng liêng giữa hai thế giới. Ở góc độ văn hóa, đây là một thực hành tín ngưỡng gắn với đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, phản ánh chiều sâu của đời sống tinh thần và hệ giá trị gia đình, dòng họ của người Việt.

Đối với các làng nghề sản xuất vàng mã – vốn là một phần của hệ sinh thái văn hóa truyền thống – câu chuyện “giữ lửa nghề” cũng cần được tiếp cận theo hướng mới. Thay vì chỉ sản xuất những sản phẩm phục vụ việc đốt, các làng nghề có thể sáng tạo những sản phẩm thủ công mang tính trang trí, quà tặng văn hóa hoặc phục vụ du lịch trải nghiệm. Khi được kết nối với du lịch văn hóa, giáo dục di sản hay kinh tế sáng tạo, nghề truyền thống sẽ không chỉ được bảo tồn mà còn có cơ hội phát triển bền vững hơn. Nói cách khác, giữ lửa cho làng nghề hôm nay không chỉ là giữ một tập quán, mà còn là tìm con đường để những giá trị văn hóa truyền thống tiếp tục sống động trong đời sống hiện đại. - PGS.TS Bùi Hoài Sơn chia sẻ.

Phương Duyên - Khánh Phương