Ngày làm việc thứ 29, Kỳ họp thứ 6, Quốc hội khóa 12
(HP)- Ngày 24-11, Quốc hội thảo luận về 2 dự án Luật Người khuyết tật và Luật Sử dụng năng lượng tiết kiệm và hiệu quả.
Cần phân dạng, phân hạng người khuyết tật
Theo tờ trình của Chính phủ, cả nước có khoảng 5,3 triệu người khuyết tật. Đời sống vật chất, tinh thần của người khuyết tật còn nhiều khó khăn. Có tới 37% người khuyết tật đang sống trong các gia đình nghèo; 24% ở nhà tạm; 34,4% từ 6 tuổi trở lên chưa biết chữ và 21,24% chưa tốt nghiệp tiểu học; 80% trong độ tuổi lao động không có khả năng tham gia lao động. Những khó khăn này cản trở người khuyết tật tiếp cận dịch vụ y tế, giáo dục, học nghề, tìm kiếm việc làm, tham gia giao thông, dẫn đến khó khăn trong cuộc sống và hòa nhập cộng đồng.
Số đông đại biểu tán thành việc ban hành Luật Người khuyết tật, tạo điều kiện để họ ổn định cuộc sống, được đối xử bình đẳng trong xã hội. Các đại biểu cũng nhất trí với nhiều nội dung mà dự án Luật quy định như hỗ trợ về khám, chữa bệnh, chỉnh hình phục hồi chức năng, chính sách giáo dục đối với người khuyết tật, hỗ trợ học nghề và việc làm, hỗ trợ văn hóa, thể thao và giải trí, nhà ở và công trình công cộng, tham gia giao thông...
Các đại biểu Ngô Minh Hồng (thành phố Hồ Chí Minh), Trần Ngọc Vinh (Hải Phòng), Tạ Ngọc Tấn (Thái Bình), Trần Đình Long (Đắc Lắc), Hoàng Thị Hương (Lạng Sơn) cho rằng dự án luật cần quy định cụ thể hơn, bảo đảm tính khả thi. Dự án luật quy định cấm cản trở quyền sinh con của người khuyết tật cần xem lại, bởi các dạng khuyết tật bình thường thì không sao, nhưng khuyết tật về thần kinh, liên quan đến di truyền... khi sinh con, cha mẹ vừa không bảo đảm điều kiện nuôi dạy, vừa tạo gánh nặng cho gia đình, xã hội. Về đối tượng điều chỉnh, cần xem xét. Việc đưa người khuyết tật là người nước ngoài vào đối tượng điều chỉnh trong Luật sẽ khó thực thi, do điều kiện kinh tế-xã hội nước ta hiện chưa phù hợp. Người tàn tật, khuyết tật là người Việt
Đại biểu Trần Đông A (thành phố Hồ Chí Minh) đề nghị phân dạng, phân hạng người khuyết tật do Hội đồng y khoa xem xét. Nếu thành lập Hội đồng y khoa cấp quận, huyện để làm thì mất đến 2-3 năm và tốn đến hàng nghìn tỷ đồng. Nếu làm ở cấp xã thì mất nửa năm và cũng tốn hàng trăm tỷ đồng. Nhưng cần làm, vì nếu không, việc thực thi các chính sách người khuyết tật không rõ ràng, thiếu công bằng, luật mang tính hình thức. Ngoài ra cần quy định cụ thể phê duyệt thiết kế đầu tư xây dựng mới, lộ trình cải tạo công trình công cộng, cũng như phương tiện giao thông và các chính sách, biện pháp bảo đảm người khuyết tật tiếp cận được các tiện ích xã hội.
Nên có quỹ đầu tư dự án tiết kiệm năng lượng
Thảo luận tại Hội trường về Luật Sử dụng năng lượng tiết kiệm và hiệu quả, nhiều đại biểu cho rằng cần thiết ban hành luật. Song đại biểu Nguyễn Đình Xuân (Tây Ninh) băn khoăn phạm vi điều chỉnh của luật chưa bao quát hết vấn đề năng lượng. Đại biểu Mai Thị Ánh Tuyết (An Giang) đề nghị luật tập trung quy định về trách nhiệm của các tổ chức, cá nhân ở giai đoạn sử dụng năng lượng là hợp lý. Chế tài trong dự án luật còn khá chung chung theo kiểu nghị quyết, khẩu hiệu. Cần có chế tài mạnh. Không phải là người có tiền có quyền dùng năng lượng thoải mái, mà phải định mức đối với một đơn vị sản phẩm là bao nhiêu, loại sản phẩm đó cần bao nhiêu năng lượng là vừa phải, là trung bình. Nếu vượt quá thì phải bị phạt hoặc là bị tính giá rất cao. Giá thu chênh lệch được bổ sung vào quỹ đầu tư cho những dự án tiết kiệm năng lượng.
Nhiều đại biểu đề nghị dự án luật quy định cụ thể hơn về an ninh năng lượng và việc bảo đảm cung cấp đầy đủ liên tục năng lượng cần thiết cho phát triển kinh tế-xã hội.
Ngày 25-11, Quốc hội biểu quyết thông qua Luật Thuế tài nguyên; Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Thuế giá trị gia tăng và Luật Thuế thu nhập doanh nghiệp và 2 nghị quyết về chủ trương đầu tư dự án Nhà máy thủy điện Lai Châu; chủ trương đầu tư dự án điện hạt nhân Ninh Thuận; thảo luận về dự án Luật Trọng tài thương mại./.
Đại biểu Lê Thị Mai, Phó chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt
Điều 5, Luật Người khuyết tật có 9 nội dung thể hiện chính sách của Nhà nước đối với người tàn tật, người khuyết tật; nhưng đối với khuyết tật bẩm sinh cần giảm thiểu thì chưa được cụ thể hóa ở các điều luật khác. Cần có đánh giá, phân tích cụ thể nguyên nhân khuyết tật để định hướng chính sách (như về chế độ sinh sản…), mục tiêu giảm thiểu khuyết tật bẩm sinh. Điều 4 quy định còn cứng nhắc như người khuyết tật không thể sống độc lập…/.