Ngày làm việc thứ 20, Kỳ họp thứ 6, Quốc hội khóa 12: Luật thuế nhà, đất chưa bám sát kinh tế thị trường

(HP)- Với hơn 85% số đại biểu có mặt tán thành, ngày 12-11, Quốc hội thông qua chương trình giám sát chuyên đề năm 2010 tập trung 2 nội dung chính: giám sát về giáo dục và cải cách thủ tục hành chính. Hôm qua, Quốc hội thảo luận về 2 dự án Luật Nuôi con nuôi và Luật Thuế nhà, đất.

UBND cấp tỉnh cho phép nuôi con nuôi

 

Thảo luận về dự án Luật Nuôi con nuôi, đa số đại biểu cho rằng sự cần thiết ban hành Luật Nuôi con nuôi. Song dự án Luật này chỉ nên điều chỉnh việc nuôi con nuôi đối với trẻ em dưới 16 tuổi. Không điều chỉnh việc nuôi con nuôi đối với người trên 16 tuổi là thương binh, người mất năng lực hành vi dân sự, hoặc làm con nuôi của người già yếu, cô đơn. Đại biểu Phạm Xuân Thường  (Thái Bình), Ngô Đức Mạnh (Bình Phước), Danh Út (Kiên Giang), Thái Thị An Chung (Nghệ An) đề nghị nâng khoảng cách độ tuổi giữa người nhận con nuôi và người được nhận làm con nuôi là 25 tuổi. Bổ sung căn cứ chấm dứt việc nuôi con nuôi khi có hành vi vi phạm các điều cấm ở Điều 13. Quy định thêm người có quyền yêu cầu chấm dứt việc nuôi con nuôi, chấm dứt nuôi con nuôi có yếu tố nước ngoài để phù hợp với Luật Hôn nhân và gia đình.

 

Các đại biểu Đinh Ngọc Lượng (Cao Bằng), Nguyễn Thị Kim Thúy (Đà Nẵng) Ly Kiều Vân (Quảng Trị)  cho rằng, dự thảo Luật không nên quy định người nhận nuôi con nuôi phải nộp lệ phí, bởi vì nuôi con nuôi là một vấn đề mang tính nhân đạo được Đảng và Nhà nước quan tâm sâu sắc, nhất là đối với những trẻ em có hoàn cảnh cần có mái ấm gia đình. Đại biểu Trần Thị Hằng (Nam Định) cho rằng thẩm quyền đăng ký được nuôi con nuôi, đối với các trường hợp nuôi con nuôi nước ngoài do UBND cấp tỉnh thực hiện. Việc đề nghị giao cho Tòa án ra quyết định công nhận là không cần thiết và làm phát sinh thêm các thủ tục hành chính rườm rà, phức tạp. Tuy nhiên cần xem xét việc thành lập Hội đồng tư vấn giới thiệu trẻ em làm con nuôi như quy định Điều 38 và giao Hội đồng tư vấn giới thiệu trẻ em làm con nuôi nước ngoài. Hội đồng tư vấn với sự tham gia của nhiều cơ quan có trách nhiệm nhằm xây dựng cơ chế giải quyết được những tồn tại vướng mắc, tiêu cực trong thời gian qua.

 

Chưa nên thu thuế nhà ở

 

Đại biểu Trần Du Lịch (thành phố Hồ Chí Minh) nêu ý kiến: So với pháp lệnh hiện hành, dự luật thuế nhà, đất mở rộng đối tượng chịu thuế đối với nhà. Đây là lần đầu pháp luật quy định về đánh thuế về nhà nên các quy định cần tính đến đối tượng người dân có nhà nhưng thu nhập không cao như những người về hưu, công chức. Hiện có một tầng lớp giàu có đang sở hữu khối lượng lớn bất động sản, nhà, đất nhưng trên tổng thể toàn xã hội vẫn cần xem xét liệu đến lúc đánh thuế vào tài sản là bất động sản hay chưa và nếu đánh thuế thì phương thức thực hiện như thế nào cho công bằng. Dự thảo luật xây dựng nhằm mục tiêu chống đầu cơ nhà, đất và góp phần điều tiết nhu cầu nhà, đất của xã hội nhưng dự luật được thực hiện theo hướng tư duy không kinh tế thị trường. Việc đánh thuế theo định mức diện tích đất là không hợp lý, bởi cùng diện tích đất nhưng ở các vị trí khác nhau sẽ có giá trị rất khác nhau. Việc đánh thuế nhà căn cứ trên số lượng nhà mà không tính đến giá trị nhà cũng cần phải được xem lại.

 

Đại biểu Nguyễn Hoàng Anh (Hải Phòng): Hiện có nhiều luồng thông tin băn khoăn việc thực hiện thuế nhà đất chưa bảo đảm tính bình đẳng, cần xem xét đến vấn đề xã hội, đối tượng chịu thuế, nhất là nông dân và cán bộ, công chức, viên chức có thu nhập thấp, tránh đầu cơ. Trong xu hướng hội nhập ngày càng sâu rộng đòi hỏi cần có các luật thuế phù hợp với luật pháp quốc tế, đồng thời xây dựng thói quen trong nhân dân về đóng thuế theo quy định của pháp luật. Nên giao địa phương xác định giá tính thuế và nên cố định trong thời hạn 5 năm. Nên chọn phương án quy định về thuế suất, có hạn mức cụ thể không tính thuế (dưới 120 m) để bảo đảm công bằng xã hội đối với nông dân và người lao động thu nhập thấp. Đối với đất nhà ở, chung cư không nên dùng giá trị nhà để đánh thuế mà nên thu thuế theo từng trường hợp cụ thể đối với nhà ở đơn thuần khác với nhà vừa ở vừa kinh doanh, thu theo diện tích đất.

 

Các đại biểu Dao Nhiễu Linh, Trương Thị Ánh (thành phố Hồ Chí Minh), Vũ Quý Tỵ (Bình Dương), Nguyễn Văn Nọ ( Long An) )  cho rằng, Hiến pháp quy định quyền cơ bản của con người là có nhà ở. Vì thế, chưa nên đặt vấn đề thu thuế nhà ở, vì hoạt động này rất phức tạp, khó thực hiện một cách công bằng trong bối cảnh xã hội hiện nay. Nếu tính thuế đất, cần căn cứ diện tích đất ghi trên giấy chứng nhận quyền sử dụng đất do Nhà nước cấp, không lấy căn cứ trên diện tích thực tế, tránh trường hợp việc nộp thuế đất trở thành hợp pháp hóa diện tích đất chiếm dụng, sử dụng trái phép. Đại biểu Nguyễn Ngọc Hòa (thành phố Hồ Chí Minh) đồng ý với nhận định của Báo cáo thẩm tra của Thường vụ Quốc hội cho rằng tính khả thi của Dự luật không cao, vì hiện vẫn chưa có cơ quan nào kiểm soát được số lượng nhà, đất mà người dân sở hữu. Mức thuế lũy tiến đối với đất còn quá thấp nên sẽ không tác động nhiều đến các đối tượng đầu cơ đất. Bên cạnh đó, Dự thảo luật đưa ra thời hạn ổn định của thuế là 5 năm là mâu thuẫn với với Luật Đất đai quy định giá đất do Hội đồng nhân dân quyết định mỗi năm một lần.

 

Hôm nay 13-11, Quốc hội thảo luận ở hội trường về chủ trương đầu tư dự án Nhà máy thủy điện Lai Châu và dự án điện hạt nhân Ninh Thuận; thông qua Nghị quyết về phương án phân bổ ngân sách trung ương năm 2010./.

 

Đại biểu Trần Ngọc Vinh, Phó trưởng Đoàn đại biểu Quốc hội Hải Phòng:

Xét một cách tổng thể, dự án luật mới quy định về nguyên tắc, nặng về trình tự thủ tục cho nhận con nuôi, mà chưa quan tâm đúng mức đến các nội dung cụ thể của quan hệ nuôi con nuôi. Chưa cân đối với các yêu cầu khác về mặt nhân đạo và đạo lý của người Việt Nam, chưa đồng bộ với hệ thống pháp luật của Việt Nam và quốc tế.

Dự án luật cần quy định rõ thế nào trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt. Một số điều quy định trong dự án luật thiếu tính khả thi như Khoản 3, Điều 10 quy định “Đối với trẻ em được nhận làm con nuôi ở nước ngoài trong điều kiện là khả năng thực tế cha mẹ nuôi bảo đảm cho trẻ em được về thăm quê hương đất nước, tìm lại cội nguồn nơi sinh ra”; Khoản 1, Điều 23 có quy định trong 3 năm đầu, định kỳ 6 tháng một lần cha mẹ nuôi có trách nhiệm gửi UBND cấp xã nơi thường trú trước khi được nhận làm con nuôi và UBND cấp xã nơi cha mẹ thường trú báo cáo kèm theo ảnh về tình hình phát triển của trẻ em được nhận làm con nuôi.

Quy định về điều kiện đối với người nhận làm con nuôi thiếu tính thống nhất. Điểm c, Khoản 2, Điều 16 quy định: “Sở Lao động - Thương binh và Xã hội hoặc cơ quan có trách nhiệm hướng dẫn cơ sở nuôi dưỡng thông báo 3 lần trong thời hạn 30 ngày trên phương tiện thông tin đại chúng để tìm người trong nước nhận trẻ em làm con nuôi” cần quy định cụ thể mỗi lần cách nhau bao nhiêu ngày. Ngoài ra, cần quy định chặt chẽ, tránh việc nhận con đẻ thành con nuôi, lợi dụng việc con nuôi trong một số trường hợp thương binh, gia đình chính sách để hưởng chế độ ưu đãi. Dự án luật quy định khi nhận trẻ em làm con nuôi từ 9 tuổi trở lên phải hỏi ý kiến trẻ, nhưng luật không quy định bố mẹ khi nhận con nuôi hỏi ý kiến con đẻ từ 9 tuổi trở lên. Như vậy không công bằng, làm phát sinh những mâu thuẫn giữa con đẻ và con nuôi.