Muôn nẻo đời thường: Vui buồn nghề dán keo

Khoảng 4-5 năm trở lại đây, bất cứ đường to, hẻm nhỏ nào người đi đường cũng có thể gặp những bảng hiệu: “Dán keo xe, ĐTDĐ…” và nghề này đang ngày càng phát triển, góp phần nhỏ  giải quyết việc làm, tạo thu nhập cho không ít người dân nơi thị thành...

Khoảng 4-5 năm trở lại đây, bất cứ đường to, hẻm nhỏ nào người đi đường cũng có thể gặp những bảng hiệu: “Dán keo xe, ĐTDĐ…” và nghề này đang ngày càng phát triển, góp phần nhỏ  giải quyết việc làm, tạo thu nhập cho không ít người dân nơi thị thành...

Thứ gì cũng... dán keo

Mô tả ảnh.
Anh Cường và bạn đang dán xe cho khách.

Đi một vòng quanh thành phố, chúng ta dễ dàng nhận thấy nghề dán keo đã có mặt ở khắp nơi, trong đó, dày nhất là trên các trục đường Lê Duẩn, Hoàng Diệu. Ở đây, cách chừng vài chục mét lại có một tấm biển tạm hoặc một chiếc tủ nhỏ đựng đồ nghề, mặt ngoài có ghi: “Dán keo xe máy, điện thoại di động, máy tính”. Không biết nghề này xuất hiện từ khi nào, nhưng theo một vài người làm nghề cho biết: Lúc đầu có người đi vào Sài Gòn học về làm thử, rồi người này bày người kia, làm riết thành quen!  Và vốn thì… tùy. Có tiệm thì vốn vài chục triệu đồng, còn phổ biến thợ dán keo chỉ với một giỏ nhựa với mấy cuộn keo, số vốn chưa tới 500.000 đồng. Thế là đã có thể mưu sinh, từ dán xe máy tới ĐTDĐ, rồi máy tính, USB, máy nghe nhạc, máy ảnh...

Sở dĩ nhiều điểm, nhiều cửa hàng dán keo mọc lên như vậy là do nhu cầu làm đẹp và muốn giữ đồ dùng lâu bền của người dân ngày càng tăng. Tuy vậy, như nhiều ngành nghề khác, nghề dán keo xe cũng có lắm chuyện vui, buồn...

Nghề không dễ

Nếu chỉ nhìn thoáng qua thì xem ra nghề dán keo là một nghề dễ làm. Chỉ cần vài dụng cụ thô sơ, vài trăm ngàn đồng để mua nguyên vật liệu và kiếm một góc đường “đặt trụ sở” là có thể hành nghề. Song khi tìm hiểu kỹ thì sẽ thấy nghề này không dễ như vậy. Khó là chỗ người thợ cần phải có mắt thẩm mỹ, phải tỉ mỉ trong từng công đoạn.

“Dán keo xe không đòi hỏi nhiều vốn, không cần bằng cấp, chỉ cần chút khéo tay, kinh nghiệm và vài tấm keo trong, đề-can, một chiếc bật lửa, một chiếc lưỡi lam là đủ”, anh Minh - một thợ dán keo xe trên lề đường Lê Duẩn cho biết. Khi được hỏi đến việc học nghề, anh Minh cũng như nhiều thợ dán keo xe trên đường Lê Duẩn đều cho biết, họ học nghề từ các tiệm dán xe hoặc qua những người bạn quen biết. Trình độ tay nghề ban đầu là như nhau. Khi đã thành thạo nghề, họ có thể trang trí từ những cái nhỏ xíu như chiếc điện thoại di động, máy ảnh, máy quay phim, đến những vật to lớn như laptop, xe gắn máy. Gần đây, thợ dán keo xe có thêm việc để làm là dán mũ bảo hiểm. Khi đã thạo nghề, những thợ dán keo mới dám nhận làm những món hàng cầu kỳ. Nhiều thợ dán keo xe đặc biệt cẩn trọng với những chiếc xe độ, những thứ “đồ chơi” đắt tiền mà các dân chơi ưa đưa đi làm đẹp. Anh Nguyễn Công Cường, làm nghề dán keo xe 4 năm trên đường Hoàng Diệu tâm sự, làm nghề này nếu lỡ sơ ý làm trầy xước xe hoặc vật dùng của khách thì mình phải đền. Chuyện khách không vừa lòng hay hư hại xảy ra hằng ngày, nhưng chúng tôi phải chịu thôi, để vừa lòng khách không phải là chuyện dễ, anh Cường nói.

Bên cạnh đó, việc giữ khách cũng là một yếu tố làm nên “thương hiệu” của những “tiệm” dán keo xe vỉa hè, điều đó chứng tỏ đẳng cấp, sự “mát tay” của một người thợ. Anh Cường cho biết: Khi dán, cần tỉ mẫn dán kỹ cho khách, đồng thời phải có sự “phá cách” khác với những thợ khác, khi đó khách thấy vừa ý thì sẽ giới thiệu người khác đến, nếu không thì họ chỉ tới một lần rồi đi luôn.

No dồn, đói góp!

Dán một chiếc xe gắn máy giá khoảng 130-150 ngàn đồng, điện thoại di động khoảng 30 ngàn, còn laptop khoảng 70 ngàn đồng...  Nhưng cũng tùy theo loại xe, đặc thù xe mà có thể lấy giá khác nhau, chẳng hạn như đối với xe Sirius, Wave, Dream thì với giá 130-150 nghìn đồng, nhưng đối với xe ga, đặc biệt là các loại xe đắt tiền thì giá cả theo đó mà tăng lên. Thu nhập trung bình của một người thợ dán keo xe vỉa hè khoảng 70-100 ngàn đồng/ngày, thảng hoặc có hôm cũng được vài trăm ngàn. So với những công việc khác thì mức thu nhập như vậy là khá cao đối với một người lao động phổ thông, nhưng không ổn định.

Anh Nguyễn Tuấn, thợ dán keo xe trên đường Lê Duẩn cho biết: Nghề này bữa có bữa không là chuyện thường tình. Có ngày làm được vài trăm ngàn nhưng cũng có ngày cứ “ngồi chơi xơi nước”… Đôi khi còn bị Đội Quy tắc đô thị đến dẹp trong khi mình đang dán xe cho khách, lúc đó không biết tính sao, đành nhờ khách giữ xe của mình, còn bọn tôi thì lo dọn dẹp đồ nghề... Đó là chưa nói tới chuyện làm trầy xước “xế” yêu, “dế” xịn của khách thì tiền đền bù cũng đủ làm mình “móm” cả tháng!

Nếu chỉ cần một tủ dã chiến, vài miếng dán, cái bật lửa và một góc vỉa hè là có thể hành nghề. Nhưng, để “hái” ra tiền như người ta tưởng thì không dễ. Đâu phải ai ra hành nghề cũng có khách, họ phải làm lâu hoặc có thương hiệu chút ít thì khách mới ghé đến. Vì vậy mà có điểm thì khách đến đợi, có điểm chỉ dán được một hai chiếc điện thoại, chỉ đủ bữa cơm trưa, cà-phê cho một ngày là hết.

Bên cạnh đó, có một thực tế là số đông những người làm nghề dán keo đều thiếu sự quản lý của chính quyền địa phương, nên dễ dẫn đến việc gây mất trật tự an toàn giao thông, chiếm dụng vỉa hè, đấy là chưa nói đến chuyện giành khách, văng tục hoặc “chặt chém” khách hàng vô tội vạ, hoặc làm ăn theo lối chụp giựt, mang họa cho khách và cả những người hành nghề chân chính.

Bài và ảnh: Kim Oanh