Miên man cỏ
Bây giờ nhớ một thuở đã qua, tôi nghĩ về cỏ: cỏ hiển thị cho sức sống lâu bền của đất. Dọc triền đê, cỏ ngút ngàn tươi xanh với nước sông đỏ ngầu huỷ diệt thượng nguồn mưa lũ. Ngược triền đồi, cỏ mật lao xao bóng trẻ chăn trâu ngợp bóng râm, thư thái giấc mơ thơm nồng chiều muộn. Cát bay vặn sóng hàng dương, cỏ lông chông xoáy trong lốc ngày biển động.
Bây giờ nhớ một thuở đã qua, tôi nghĩ về cỏ: cỏ hiển thị cho sức sống lâu bền của đất. Dọc triền đê, cỏ ngút ngàn tươi xanh với nước sông đỏ ngầu huỷ diệt thượng nguồn mưa lũ. Ngược triền đồi, cỏ mật lao xao bóng trẻ chăn trâu ngợp bóng râm, thư thái giấc mơ thơm nồng chiều muộn. Cát bay vặn sóng hàng dương, cỏ lông chông xoáy trong lốc ngày biển động.
Tĩnh lặng cỏ nghĩa trang, nghiêm trang lời thề danh dự khiến tôi nhớ về anh trong lửa đạn ngút trời. Nghĩ về cỏ tôi nhớ nồng ấm bàn tay anh nắm chặt hẹn ngày về âm âm đêm thị xã vắng đèn. Nghĩ về cỏ tôi nghe xiết bánh xe lăn chiều Quảng Trị, anh nhắc cái bi-đông đạn xuyên thủng trộn máu anh hoài nhớ Thành Cổ. Nghĩ về cỏ tôi lặng lẽ nghiêng mình tưởng niệm bóng liệt sỹ nghĩa trang Trường Sơn trên những hàng bia trắng không lời. Nghĩ về cỏ tôi nhớ giọt lệ chưa lau khô ứa ra từ hốc mắt già nua của mẹ nén lòng đợi con về. Ký ức không thể quên trong nắng xối mưa nhoà, trong hàng vạn bia mộ những chặng đường ta qua, hiển hiện khuôn mặt anh minh chứng cho hy sinh lặng lẽ. Máu các anh vinh danh ngọn cờ Tổ quốc rạng ngời sắc đỏ phần phật gió mai. Máu các anh thấm đất mẹ lan toả hồn người, nhận hết về bao cực nhọc gian khó trong hồn hậu bao dung. Máu các anh đỏ mọng môi hồng trẻ nhỏ cất lên trong khúc hát ca ngợi "còn ghi mãi tên anh đời đời". Hãy để cho lòng ta thao thức nhớ anh, Người - Liệt sĩ vô danh và hữu danh như ta nhớ về cỏ: cỏ bất diệt trường tồn cùng đất nước, cùng lòng người, cùng năm tháng.
Cỏ - biểu tượng mạnh mẽ của hoá thân hồi sinh lan toả trong ký ức không quên. Vâng, chẳng thể nào quên./.
Việt Thanh