“Mẹ tha thứ để con đủ dũng khí đối diện với cái chết”

(PLO) - Trong câu chuyện của giới giang hồ Hà Nội, Nguyễn Văn Hưng (tức Hưng “chết”) được coi là gã tội phạm bất hiếu bậc nhất. Sau này, khi phải nhận án tử, Hưng mới ngộ ra tấm lòng bao dung trời biển của mẹ. Dù muộn, nhưng cũng kịp để cứu vớt linh hồn tội lỗi của một con người trước khi trở về cõi vô vi.
“Mẹ tha thứ để con đủ dũng khí đối diện với cái chết”

“Quý tử” bất hiếu

Hưng “chết” sinh năm 1975 ở phố Bát Đàn, quận Hoàn Kiếm. Giới giang hồ có nhiều cách giải thích về cái biệt hiệu quái gở của Hưng. Người cho rằng khi va chạm với người khác, gã hay dùng những câu nói có từ “chết”, như “tao giết chết mày, chém chết mày...”, đại khái là hăm dọa rất ghê gớm.

Cũng có người lại giải thích do gã thuộc loại người “giả chết bắt quạ”. Sống trong giang hồ, với bề ngoài thơn thớt nói cười nhưng thực chất gã rất “tiểu nhân”, có thể “đâm sau lưng” người khác bất cứ lúc nào. Nhắc về sự “tiểu nhân” của Hưng “chết”, nhiều tay anh chị lắc đầu: “Nó là thằng bất hiếu có tiếng. Mẹ rứt ruột đẻ ra, nó còn không tha thì nó tha gì ai”.

Bố Hưng mất sớm vì bạo bệnh khi gã chưa đầy 1 tuổi. Mẹ Hưng ở vậy tần tảo khuya sớm nuôi 2 cô con gái đầu mới chỉ biết bế em, còn cậu út lúc đó thì vẫn đang ẵm ngửa. Bao nhiêu tình thương mẹ đều dồn hết cho “quý tử” sớm phải chịu thiệt thòi. Lớn lên trong vòng tay của 3 người phụ nữ, nhưng có lẽ do được nuông chiều, Hưng không mảy may coi trọng những tình cảm thiêng liêng đó. Nhất là với mẹ, Hưng lại càng hỗn láo.

Người xưa có câu “Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo”, nghĩa là cha mẹ dù hoàn cảnh có nghèo khổ đến thế nào, phận làm con cũng không được phép oán trách. Nhà Hưng không đến nỗi quá nghèo nhưng Hưng lại luôn cảm thấy xấu hổ vì mẹ mình. Là bởi mẹ Hưng có ngoại hình rất khắc khổ, là người “phố cổ Hà Thành” mà trông “quê một cục, cứ như bà nông dân” như lời Hưng thường than phiền với bạn bè.

Xấu hổ trước vẻ ngoài của mẹ nên mới hơn chục tuổi đầu, Hưng đã lần đầu tiên tỏ thái độ bất hiếu. Trên đường đi học về với một số bạn cùng lớp, vô tình gặp mẹ, mẹ gọi lại hỏi han, Hưng cứ vùng vằng tỏ vẻ khó chịu. Khi mẹ còn chưa kịp đi xa, các bạn hỏi đó là ai thì Hưng thản nhiên: “Người giúp việc nhà tao đấy”. Người mẹ tội nghiệp nghe rõ câu trả lời của đứa con trai, bà sững lại nhưng rồi cố... nuốt nước mắt vào trong.

Học hết cấp 2, Hưng tự ý bỏ học, suốt ngày lang thang cùng đám bạn bè, tập tành thói đàn anh đàn chị. Kể từ lúc đó, gã như một “ông trời con” trong gia đình. Đi thì thôi, đói bụng là về nhà hạch sách ăn uống, đòi tiền tiêu pha.

Khổ nhất là 2 người chị, cứ tỏ thái độ chống đối là gã “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay” không thương tiếc. Sợ đến nỗi về sau, Hưng bảo gì thì hai chị cứ răm rắp làm theo, không dám “cãi” lấy một tiếng. Đối với mẹ, tuy chưa giở thói hành hung nhưng gã ngày càng coi thường người đã rứt ruột đẻ ra mình. Một lần mẹ góp ý về chuyện đàn đúm với bạn bè xấu, Hưng “chết” nổi điên mạt sát mẹ bằng đủ thứ ngôn từ tệ hại nhất mà người ta vốn chỉ dùng để chửi bới kẻ thù.

Mãi đến năm 18 tuổi, Hưng “chết” mới lần đầu tiên phải trả giá vì tội bất hiếu. Bấy giờ gã đã là thành viên của một băng nhóm khá tên tuổi trong khu vực quận Hoàn Kiếm. Lần đó, gã đại ca vô tình đến nhà Hưng, định rủ đi cùng trong một phi vụ.

“Mẹ tha thứ để con đủ dũng khí đối diện với cái chết” ảnh 1
Ảnh minh họa từ Internet
Tại đây, gã đã chứng kiến đàn em của mình chửi bới mẹ kinh khủng như thế nào. Gã đại ca chẳng nói chẳng rằng lao tới đánh cho Hưng “chết” một trận bò lê bò càng. Sau đó, chỉ vào mặt đàn em máu me be bét, gã bảo “Đừng bao giờ để tao nhìn thấy mặt mày nữa. Với mẹ ruột mày còn thế, với anh em biết mày “cắn trộm” lúc nào”.

Bao la lòng mẹ

Trận đòn tàn bạo của đại ca không làm Hưng “chết” bớt bất hiếu, thậm chí còn đánh thức con thú trong gã. Sau trận đòn vài ngày, Hưng thủ dao chọc tiết lợn, nhằm lúc đại ca đi một mình thì “báo thù rửa hận”. Hậu vụ việc, đại ca thân tàn ma dại còn Hưng “chết” lĩnh án 3 năm tù giam.

Được trả tự do năm 1996, trở về nhà thì 2 người chị gái đã đi lấy chồng. Mở rộng vòng tay đón đứa con trai, người mẹ mong rằng sau thời gian cải tạo, “quý tử” đã phần nào hiểu ra những lỗi lầm của mình. Quả nhiên, thời gian đầu ở nhà, Hưng “chết” tỏ ra khá ngoan ngoãn. Người mẹ không giấu được nỗi vui mừng, đi đâu bà cũng khoe về sự tiến bộ của con trai. Nhưng bà đâu biết, trong đầu thằng nghịch tử đang tính toán những âm mưu đen tối.

Thực chất, đứa con bất hiếu cũng không phải mất quá nhiều công sức để đưa người mẹ tội nghiệp vào bẫy. Chỉ cần tỏ vẻ ngoan ngoãn một chút thì gã tỉ tê thế nào mẹ cũng thuận theo.

Sáu tháng sau khi Hưng “chết” ra tù, mẹ gã bán ngôi nhà phố cổ, mua một căn nhà sập xệ ngoài bãi sông Hồng, giao toàn bộ số tiền cho con trai làm lại cuộc đời. Ngay khi cầm được tiền từ tay mẹ, nghịch tử lộ nguyên hình. Bỏ mặc mẹ già còm cõi, gã “lặn” mất tăm mất tích. Nếu không nhờ 2 người con gái đã có gia đình ổn định chăm nom, hết lời an ủi, người mẹ tội nghiệp có lẽ đã không còn sức để chịu đựng sự “đại bất hiếu” của thằng con trai duy nhất.

Trong lúc mẹ già khổ sở, Hưng “chết” ném tiền vào một số hoạt động “xã hội đen” như cho vay nặng lãi, buôn hàng quốc cấm... Trong khi lợi nhuận chưa thấy đâu, tiền gốc đã dần được nướng vào ăn chơi thác loạn. Thời gian này, gã ngập vào ma túy và liều dùng ngày càng tăng. “Hút hít” thì tiền tấn tiền tỉ cũng hết, chỉ hơn năm sau, Hưng trở về tay trắng. Những cơn nghiện ma túy hành hạ đã lại biến gã thành ác quỷ. Năm 2003, gã cùng đồng bọn gây ra một vụ giết người cướp của ở Hải Dương. Với vai trò chủ mưu, Hưng “chết” phải trả giá bằng án tử hình.

Một bạn tù của Hưng “chết” nhớ lại: “Thời gian đầu ở biệt giam, những cơn nghiện ma túy cùng nỗi tuyệt vọng khiến Hưng trở nên điên loạn. Nó hò hét, đập phá, chửi bới cả ngày, gây không ít khó khăn cho cán bộ quản giáo và các phạm nhân khác”.

 Theo nhân chứng này, sự điên loạn ấy chỉ kết thúc sau ngày người mẹ đến thăm gã. Trở về phòng biệt giam, Hưng bỗng thay đổi không ngờ. Gã không gây mất trật tự nữa, nghiêm chỉnh chấp hành nội quy và bình tĩnh chờ ngày trả giá.

Sau này, một số bạn tù có thời gian gặp Hưng trước ngày gã ra pháp trường cho rằng cuộc gặp với mẹ đã làm hồi sinh phần “con người” trong gã. Hưng tâm sự với các bạn tù là đã được mẹ tha thứ, bà nói đại ý: “Con có cái kết cục ngày hôm nay chính có một phần lỗi của mẹ. Vì quá nuông chiều con, mẹ biết con sa ngã mà không làm gì quyết liệt để ngăn cản. Nhưng bây giờ, mẹ tha thứ mọi lỗi lầm cho con. Mỗi ngày mẹ sẽ niệm Phật để con đủ dũng khí đối diện với cái chết, thanh thản trả giá cho tội ác của mình”.

Linh hồn của Hưng “chết” đã được tấm lòng bao dung trời biển của người mẹ cứu rỗi sau cuộc nói chuyện cảm động đó./.

Ngọc Hoa
Cùng chuyên mục

Đọc thêm

Đoạn trường giấc mơ làm cha mẹ

Vợ chồng hiếm muộn tư vấn bác sĩ. (Ảnh minh họa)
(PLVN) - Trong cuộc đời mỗi người, dù giới tính nào, ai cũng mong muốn có một gia đình hạnh phúc với những đứa con thơ – một thiên chức bản năng làm mẹ, làm cha. Nhưng không phải ai cũng may mắn thực hiện được mong muốn đó. Bởi thế, ngày nay không chỉ gia đình hiếm muộn, mà rất nhiều người đồng tính, chuyển giới, hay những cô gái không muốn ràng buộc hôn nhân đã tìm tới những phương pháp hỗ trợ sinh sản…

Khi chồng rửa bát, quét nhà…

Ảnh minh họa.
(PLVN) - Chị bảo với anh: “Trong cái nhà này, việc gì cũng đến tay em. Em nghĩ rằng từ nay mình nên chia việc lại. Thời buổi của bình đẳng giới rồi, mình cứ bình đẳng với nhau thôi. Em rửa chén thì anh lau nhà, em tắm con thì anh sửa soạn sách vở cho con. Em tưới cây thì anh quét sân…”. Anh nghe mà nghệt mặt ra.

Nói với chàng, nàng và khác nữa

Ảnh minh họa từ internet.
(PLVN) - Ngày nhỏ chúng ta được/bị dạy rằng sự khác biệt là không tốt. Đàn ông là đàn ông, đàn bà là đàn bà, không thể có sự lẫn lộn. Nhưng ngày hôm nay, quan điểm đó đã không còn phù hợp nữa. Đàn ông vẫn là đàn ông, đàn bà vẫn là đàn bà và bên cạnh họ còn có những người khác nữa. 

Xăm mình - không chỉ là trào lưu?

Thợ xăm đang hành nghề.
(PLVN) - Từ bao năm nay khi nhắc đến xăm mình đều sẽ có hai luồng ý kiến, có người khen người chê, nhưng chủ yếu vẫn là những lời dị nghị, gièm pha. Tuy vướng nhiều tranh cãi như vậy, nhưng xăm mình vẫn luôn có sức sống riêng, theo những thăng trầm của thời gian...

“Giang hồ” đóng phim, làm từ thiện: Phần nổi màu mè nhằm che đậy những góc chìm đen tối?

"Thánh chửi" được các fan nhí vây quanh
(PLVN) - Sự việc hiện tượng mạng xã hội Khá "Bảnh" (tức Ngô Bá Khá) bị cơ quan Công an tỉnh Bắc Ninh bắt giam khẩn cấp vì nghi án tổ chức đánh bạc dưới hình thức lô đề hôm 1/4, suy cho cùng cũng là việc làm không sớm thì muộn. Ngoài Khá Bảnh, đâu đó còn rất nhiều đối tượng gắn mác "Giang hồ 4.0" có dấu hiệu vi phạm pháp luật, bị tố cáo khắp nơi, chẳng qua chưa đến lúc bị cơ quan công an... "sờ gáy" mà thôi.

Thầy giáo nhắn tin gạ tình loạt nữ sinh lớp 12

Trường THPT Ngọc Hiển, nơi vừa xảy ra vụ xôn xao thầy giáo trộm đề thi để gạ tình hàng loạt nữ sinh khối 12.
Hội đồng kỷ luật trường THPT Ngọc Hiển (huyện Ngọc Hiển, tỉnh Cà Mau) mới ra quyết định kỷ luật với hình thức “buộc thôi việc” đối với ông Phạm Thanh Đ -  giáo viên dạy môn Lý-  Tin học của trường này. Ông Đ được xác định là vi phạm nghiêm trọng đạo đức nghề nghiệp...

U40 mở quán ven đường dụ nam sinh vào kích dục

Nhiều phụ nữ lớn tuổi vẫn kiếm sống bằng nghề massage kích dục tại các quán cà phê trá hình dọc quốc lộ 1, đoạn qua địa bàn Q.12
Đa số nữ tiếp viên tại hàng hoạt quán cà phê trá hình dọc quốc lộ 1, đoạn đi qua P.An Phú Đông, Q.12 đều trên 40 tuổi vẫn kiếm sống bằng nghề massage kích dục cho khách là trai trẻ, thậm chí là học sinh, sinh viên.

“Thú vui” phản cảm của người Hà Nội

Thản nhiên giẫm lên hoa.
(PLO) - Cứ mỗi khi thủ đô diễn ra lễ hội là y như rằng ngay sau đó câu chuyện về ý thức người Hà Nội lại làm nóng các diễn đàn. Dường như giẫm đạp, phá hoại vườn hoa, bãi cỏ, cây xanh, xả rác vào mỗi dịp lễ hội mừng năm mới, triển lãm hoa, biểu diễn nghệ thuật, ngày hội văn hóa… đã trở thành “thú vui” của một bộ phận người đang sống ở Hà Nội?

Chuyện lạ đời: Chồng lập nhang... thờ sống vợ con

Chị M trò chuyện trong một cuộc hội thảo về bạo lực giới
“Tôi cùng con dắt díu nhau đi ở nhờ nhà mẹ chồng. Trước lúc đi, tôi thấy anh ta bốc cát cho vào một bát gốm Phù Lãng, đốt nắm hương to, cắm vào, đem đặt trước cổng nhà và thề không có đứa con nào nữa”, chị Nguyễn Thị M kể.