Mẹ ơi, con không muốn trở thành “cây vàng” di động trong ngày cưới!

(PLO) - Nghĩ tới ngày cưới, cổ, tai và tay đeo đầy những vàng, con chỉ sợ có ai vui tính lại chụp hình con rồi tung lên mạng, thành ý của mẹ sẽ bị hiểu lầm.

Còn tận gần hai tháng nữa đám cưới của bọn con mới được tổ chức, nhưng mấy ngày này mẹ cứ chạy đôn chạy đáo khắp nơi, dặn dò cắt cử công việc cho từng người trong họ. Mọi việc thực ra đã đâu vào đấy hết cả rồi, nhưng mẹ bảo mẹ vẫn cứ lo lo. Anh là con trưởng nên mẹ muốn đám cưới phải thật to, thật hoành tráng, còn mấy chú sau này đám cưới xuề xòa thế nào cũng được, chẳng ai dám chê trách điều gì.

Một mình mẹ đứng ra quyết hết mọi chuyện, vì “bố chúng mày quanh năm suốt tháng đi làm xa, chả biết gì”. Mẹ đặt cỗ trước cả ba tháng, tận 50 mâm (mỗi mâm 6 người, vị chi là… 300 người); lễ ăn hỏi phải 10 tráp mà tráp nào tráp nấy cũng phải đầy đặn, bưng muốn gãy cả tay, rồi ngày cưới con phải diện đủ 5 bộ váy mẹ đã duyệt trước, thay đủ 3 đôi giày mẹ đã đi đặt làm riêng cho vừa vặn chân con… 

Mới nghe mẹ liệt kê sơ sơ mà hai vợ chồng con đã muốn ngất xỉu. Nhưng bọn con còn chưa kịp ngất xỉu thì mẹ lại thông báo với con một tin “sét đánh ngang tai”: “Mẹ đã dặn dò mọi người rồi, cưới chúng mày, tiền mừng cưới phải quy hết ra vàng, đeo lên người cho nó hoành tráng. Ai có nhiều mừng nhiều, ai có ít mừng ít, ai khó khăn thì gom lại mua chung. Chúng mày khỏi phải bóc phong bì làm gì cho mệt”.

ngày cưới, vàng, hồi môn, phong tục, gia đình

Nghĩ tới ngày cưới, cổ, tai và tay đeo đầy những vàng, con chỉ sợ có ai vui tính lại chụp hình con rồi tung lên mạng, thành ý của mẹ sẽ bị hiểu lầm. (ảnh minh họa)

Nghĩ tới ngày cưới, cổ, tai và tay đeo đầy những vàng, con chỉ sợ có ai vui tính lại chụp hình con rồi tung lên mạng, thành ý của mẹ sẽ bị hiểu lầm. Nhưng khi con từ tốn giải thích như thế thì mẹ lại gạt đi: “Hiểu lầm càng tốt. Vàng ai chả mê. Con dâu trưởng của tôi trông phải thật hoành tráng chứ! Cả đời người mới có một lần đấy con ạ”. Thế là con đành im lặng, chỉ riêng chồng con là ôm bụng cười đến rung cả người. Nhưng chồng con còn cười chưa dứt cơn thì mẹ đã lại tằng hắng: “Cười cợt gì? Mày cũng phải đeo phụ vợ nữa đấy. Một mình nó đeo chắc gì đã hết”. Mặt chồng con tái đi.

Không khí im lặng bao trùm. Mẹ đứng dậy đi thẳng vào phòng ngủ rồi đem ra một cái tráp bằng gỗ sồi cũ. Mẹ cẩn trọng mở nắp tráp. Trong đó là cơ man kiềng, nhẫn, bông tay, lắc tay… bằng vàng. Mẹ bảo lúc nào dư dả tiền một chút là mẹ lại gom góp đi mua một món, mẹ bắt đầu mua chỗ vàng này từ lúc chồng con mới là sinh viên năm nhất Đại học. 

Mẹ chẳng có đất đai, ruộng vườn, nhà cao cửa rộng. Đây là chút quà mẹ để dành cho con dâu tương lai. Mẹ đợi ngày này từ lâu lắm rồi. Rồi mẹ bảo với con: “Vàng mẹ mua là vàng bốn số 9. Chúng mày xem, mẹ để qua bao nhiêu năm mà nó vẫn cứ sáng choang thế này. Tới ngày cưới, mẹ sẽ đem chỗ bông tai, lắc vàng này đi gắn thêm đá cho sang. Vàng trơn nhìn cứ đơn giản thế nào ấy”.

Mẹ vừa dứt lời, chồng con lại ôm bụng cười ngặt nghẽo. Mẹ nguýt anh: “Đá mẹ gắn cũng phải là đá xịn chứ không phải đá cuội đá sỏi đâu mà mày cười. Mày đừng có coi thường con mắt thẩm mĩ của mẹ”. Con nào dám cười, con chỉ thấy thương mẹ. Mẹ sợ chúng con thiệt thòi, mẹ sợ làng xóm chê trách, rồi mẹ ôm hết lo lắng vào người. 

Việc gì mẹ cũng phải đích thân đứng ra quán xuyến mẹ mới thấy yên tâm. Bác Hai còn kể với con, mẹ ra tận nơi đặt cỗ bàn, gặp ông quản lý để “dằn mặt”: “Đám cưới con trai lớn của tôi mà có bất cứ sai sót nào thì đừng trách tôi ác!”. Mẹ bảo tới ngày cưới, con cứ cười cho thật tươi, mọi việc đã có mẹ mời tận 300 khách (mà mẹ còn nói 300 khách là ít, mẹ đang tính mời thêm). Chúng con sợ không đủ sức đi hết 50 bàn để uống rượu mừng.

Rồi mẹ đã nháy trước với cả họ là phải mừng cưới bằng hiện kim. Con thực lòng không muốn mình trở thành một cây vàng di động trong ngày cưới. Tính con trước giờ đơn giản, thậm chí hơi xuề xòa. Đám cưới đúng là dịp cả đời chỉ có một lần, nhưng con vẫn luôn mong đó sẽ làm một đám cưới giản dị, ấm cúng và vui vẻ. 

Con cũng không để tâm khách khứa tới tham dự sẽ cân đo đong đếm số vàng con đeo lên người mà quy đổi ra hạnh phúc ra sao. Con chỉ mong, đám cưới sẽ là một ngày vui, không phải một ngày mà cả nhà mình ai cũng căng như sợi dây đàn vì lo lắng. Chẳng có đám cưới nào có thể làm vừa lòng hết tất cả các khách mời, nên nếu có một ai đó lên tiếng chê bai, con cũng mong mẹ sẽ bỏ qua nếu đó là chuyện nhỏ.

Còn tới tận gần hai tháng nữa mới tới ngày cưới, chúng con chỉ muốn mẹ có thời gian để nghỉ ngơi và bình tâm suy nghĩ lại. Giá như nhà mình có thể bớt khách mời lại, tiền mừng cưới hoàn toàn là tùy tâm, con chỉ cần mặc 1-2 bộ váy cưới và đeo trên người một bộ trang sức duy nhất mà mẹ tặng thì hạnh phúc quá. 

Hôm qua, lúc đi xem đồ trang trí cho ngày cưới, mẹ bị tụt huyết áp, xém tí thì ngất xỉu mà mẹ vẫn giấu con. Mẹ ơi, mẹ có thể buông bớt việc, để mọi người có thể xắn tay vào phụ giúp. Chúng con không cần một đám cưới hoành tráng để mỗi lần nhắc tới ai cũng phải xuýt xoa. Chúng con cần một đám cưới “vừa sức” và mọi người ai cũng có thể cười nói thoải mái, vui vẻ. Được không mẹ?

Theo VNN
Cùng chuyên mục

Đọc thêm

Nhiệt độ Hà Nội và cả nước hôm nay, 21/6

Nhiệt độ Hà Nội và cả nước hôm nay, 21/6
(PLVN) - Hà Nội và các tỉnh/thành miền Bắc nói chung, các tỉnh Bắc Trung Bộ vẫn nắng nóng gay gắt, đặc biệt gay gắt với nhiệt độ cao nhất dao động 39 - 41 độ C. Trừ Hà Nội, các khu vực khác chiều tối và đêm khả năng mưa dông...

“Khuyến khích nông dân Hàn cưới du học sinh Việt”: Dự án đã bị đình chỉ xét duyệt

Ảnh minh họa
(PLVN) - Đây là phản hồi của Đại sứ quán Hàn Quốc tại Việt Nam trước yêu cầu làm rõ thông tin của Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam về “dự án khuyến khích nông dân kết hôn với du học sinh Việt Nam nhằm tăng dân số”. Theo đó, dự án trên là của một tổ chức cá nhân đã bị chính quyền địa phương đình chỉ xét duyệt từ ngày 22/4/2021.

Dấn thân vào “điểm nóng”

Phóng viên PLVN vào “rốn lũ” huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình tác nghiệp.
(PLVN) - Ở dải đất miền Trung, mưa lũ và sạt lở là “đặc sản” thiên nhiên ban tặng. Với những nhà báo, phóng viên ở đây, tác nghiệp giữa mưa lũ đã trở thành “cơm bữa” dù phải đối mặt với muôn vàn khó khăn, thậm chí nguy hiểm cả tính mạng.

Gửi con về ngoại để vào vùng dịch

Gửi con về ngoại để vào vùng dịch
(PLVN) - Để dấn thân vào những “điểm nóng”, kịp thời gửi đến bạn đọc những thông tin mới nhất trong mỗi sự kiện đòi hỏi phóng viên không chỉ có bản lĩnh, kinh nghiệm mà cần có cả lòng yêu nghề.

Tác nghiệp “mùa” COVID-19

Tác nghiệp “mùa” COVID-19
(PLVN) - Không trực tiếp vào các tâm dịch như phóng viên y tế nhưng với phóng viên kinh tế, cuộc chạy đua tìm kiếm thông tin cũng khó khăn hơn bội phần trong bối cảnh giãn cách xã hội…

Phóng viên chiến trường giữa tâm dịch

Tổ công tác mặc đồ bảo hộ để tác nghiệp trong khu cách ly - Khu công nghiệp Vân Trung - Nội Hoàng.
(PLVN) - Xác định “chống dịch như chống giặc”, những phóng viên chiến trường của Báo Quân đội nhân dân hăng hái lên đường vào tâm dịch COVID-19 với tâm thế “Đâu có dịch thì ta cứ đi”.

Lan tỏa sự tử tế trên mạng xã hội

Nhiều nạn nhân bị tấn công trên mạng xã hội.
(PLVN) - Bên cạnh những tiện ích rất lớn, những tác hại của mạng xã hội đem lại cũng không nhỏ. Đó là những thông tin bôi nhọ, xúc phạm danh dự, nhân phẩm, xâm hại đời tư, kích động bạo lực, quấy rối, khiêu dâm, “ném đá hội đồng”… ngày càng phát triển nhiều hơn. Đây là một “căn bệnh” nhức nhối thời đại 4.0, thậm chí còn là những nhát dao vô hình cướp đi mạng sống của nhiều bạn trẻ.

Câu chuyện từ trái tim

PGS.TS Lân Hiếu - Câu chuyện từ trái tim đầy chân thực, rung động về người thầy thuốc tận tụy.
(PLVN) - Gần đây, khi dịch bệnh COVID-19 hoành hành, có không ít những cuốn sách do các bác sĩ viết, hoặc viết về bác sĩ, gây xúc động sâu sắc.