Ma mị đề

Nguyễn Vũ

Chỉ vào tờ phơi (tờ phô-tô-cóp-py kết quả xổ số), L.A. hớn hở: "Dốt như em còn học được nữa là!". Rồi L.A chỉ vào bảng (tập giấy in sẵn 100 con số, từ 00 đến 99), thao thao hướng dẫn: "Kiểu này là đánh bạch thủ... đây là chơi xiên...bao... ba càng... đề... tổng... trượt... nháy... giàn... chẵn lẻ... chập...". 100 số đếm tự nhiên vụt biến hoá ma mị khi vào tay người "ăn theo" kết quả xổ số truyền thống.

"Nghề" thứ thiệt?

 

L.A học chưa hết cấp 2, lang thang gội đầu thuê ngoài chợ, bán thẻ điện thoại di động;  gói luộc bánh chưng thuê, bán bóng bay, bán dưa hấu, cành lộc dịp giáp Tết... Chẳng thiếu việc nào L.A nề hà, nhưng độc hai mẹ con, túng vẫn hoàn thiếu. Học tiếp thì L.A chịu. Cuối cùng, nghe lời mấy bà ghi đề ở khu vực đường Nguyễn Bình, L.A quyết định sắm bàn, ghế, mang giấy bút đi "học ghi đề".

L.A bảo, lúc đầu còn không biết viết tích-kê (tờ giấy bằng 1/8 khổ A4, ghi số đề, loại đề, mức tiền, ngày chơi và tên người ghi đề). Cũng không biết cách "vào bảng" cuối giờ. Riết rồi quen! Càng ngày, người chơi và người ghi càng nghĩ ra lắm kiểu chơi. Bây giờ, "mua 1-2 đồng (1.000-2.000 đồng) chơi 2 "con" "lộn đầu đít" lạc hậu rồi" - L.A nói vậy. Chỉ vào tờ phơi (tờ phô-tô-cóp-py kết quả xổ số), L.A hớn hở: "Dốt như em còn học được nữa là!". Rồi L.A chỉ vào bảng (tập giấy in sẵn 100 con số, từ 00 đến 99), thao thao hướng dẫn: "Kiểu này là đánh bạch thủ... đây là chơi xiên...bao... ba càng... đề... tổng... trượt... nháy... giàn... chẵn lẻ... chập...". 100 số đếm tự nhiên vụt biến hoá ma mị khi vào tay người "ăn theo" kết quả xổ số truyền thống.

Quy định bất thành văn, nếu người chơi trúng một con đề, tỷ lệ thưởng gấp 60-80 lần;  chơi bao, tỷ lệ là 1:34, tỷ lệ đánh giàn là 1:100, lô-tô (ba càng) 1:400, xiên đôi 10:110, xiên ba:10:450... Còn với người ghi đề thuê, dù người chơi được hay mất, họ vẫn hưởng đủ hoa hồng tính trên trị giá đề người chơi đăng ký mua trong bảng. Ví dụ, tỷ lệ ghi đề là 15%, bao 5%, xiên và ba càng 30%... Như vậy, dù bảng "mèng" nhất, người ghi đề mới tập tọng cũng có hoa hồng 20.000 đồng/ngày. Còn những tay ghi đề thâm niên, dám ứng vốn cho người chơi mua chịu, có thể hưởng hoa hồng tiền triệu! Xét theo tiêu chuẩn học nghề, hành nghề và có thu nhập từ nghề, việc ghi đề thực sự đã thành "nghề"!

 

Chơi đề thời @

 

Trước, người ta thường bàn tán chuyện những tay "máu đề", nhặt được tiền đánh rơi, xem ngay hai số đuôi của xê-ri tờ tiền trước khi nhìn số trị giá tiền, để đi ..."đánh đề"! Có người đêm ngủ còn bật dậy, ghi vội con số trong giấc mơ. Rồi cũng có những bài "thơ đề" truyền miệng (giải giấc mơ thành số), những "quy ước số" từ các sự kiện, hiện tượng... hàng ngày. Nhưng với cách đó, người chơi phải chấp nhận may rủi với xác suất cao, bởi họ chỉ đánh 1-2 con trong 100 con số đều có khả năng trúng ngang nhau. Để giảm rủi ro, người chơi phải đánh nhiều số hơn. Ví dụ, hiện nay, khi người chơi hô "đánh xiên", nghĩa là người đó phải bỏ tiền mua từ 2 đến 4 số trong 100 số. Tương tự, "chơi trượt", nghĩa là phải trả tiền cho cả 10 đôi trong bảng. Chơi chẵn lẻ, nhất thiết mua đủ 25 số. Chập, bao, không dưới 10 số... Tuy thế, khả năng cao hơn vẫn không phải chắc thắng. Do vậy, vẫn cần người "gan", nghĩa là dám chơi, dám "nuôi số" vài ngày, thậm chí hàng tuần đến nửa tháng. "Gan" không đơn giản là ngày nào cũng mua với mức cũ. Đã "nuôi", phải biết khái niệm "gấp thếp", nghĩa là tiền mua hôm sau phải cao hơn hôm trước. Có như thế, khi trúng, tỷ lệ thưởng cho lần cuối cùng trúng được mới đủ bù số vốn cộng dồn nhiều ngày trước bỏ ra. Tỉ tê thuyết phục cách chơi này có "công" của đội ghi đề! Bởi khách càng chịu chơi, họ càng ăn hoa hồng đều đều. Thậm chí, người chơi chỉ cần "alô" báo số là xong, tiền nong tính sau. Cũng vì thế, ghi đề thời nay, hầu hết đều sắm điện thoại di động. Còn người chơi đề, dù biết "cờ đi đôi với bạc", nhưng say đề, thêm máu ăn thua, càng đánh càng hăng. Họ không khác gì "anh bán trứng" trong truyện dân gian, mới mang trứng ra chợ đã nghĩ cách tiêu tiền. Nhìn vào sổ đề của L.A, tôi giật mình: Chơi theo cách này, có người mua đề tới tiền triệu mỗi ngày, thấp nhất cũng vài ba trăm nghìn đồng. L.A nhấn nhá: "Đừng coi thường đàn bà nhé", và chỉ vào từng loại đề, cắt nghĩa: "Con này của bà... bán quà vặt ở cổng trường, đây của ông làm xe ôm, đây của cô bán nước đầu ngõ..." . L. A cũng khoe cô nuôi một khách "VIP", mỗi ngày vừa chơi bao, vừa chơi đề đến tiền triệu, hàng tuần nay chưa thắng mà vẫn bình tĩnh như không! Còn số 2.000-3000 đồng ít ỏi trên tích-kê, L.A giải thích, là của mấy đứa bé học phổ thông gần nhà.

Điều này chợt khiến tôi nhớ lại cảnh nhộn nhịp nơi mấy cửa hàng phô-tô-cóp-py trên đường Điện Biên Phủ, An Dương, Tô Hiệu... vào khoảng 19giờ15phút. Các cửa hàng trang bị hệ thống máy vi tính hiện đại, nối mạng và túc trực nhân viên, "ke" đúng giờ phát hành kết quả xổ số kiến thiết là lấy, in và nhân bản hàng loạt, phát như bươm bướm bên lề đường. 500 đồng/tờ - rất rẻ để người qua đường mua khi được giúi vào tay! Người ghi đề mua để theo dõi, xác định người trúng mà thanh toán; người chơi mua để "tận mục sở thị" vận may rủi; người chưa chơi mua để nghiên cứu! Từng xấp, từng xấp tờ phơi, chỉ 10 phút là hết veo. Hàng nào cũng vậy. Riêng đường Trần Nguyên Hãn, sơ sơ chừng 7 hàng. Đường Điện Biên Phủ, hàng phô-tô-cóp-py san sát cạnh Công ty xổ số, xem ra hàng nào cũng phát đạt. Giờ "số về", cảnh mua bán tấp nập vô cùng, người mua người bán choán chiếm quá nửa lòng đường. Tất nhiên, có người mua tờ phơi để đọ kết quả xổ số kiến thiết, nhưng không phải mọi hàng phô-tô-cóp-py ở đó đều đông đúc nhờ khách mua xổ số!

 

"Công nghệ đa cấp"

 

Khái niệm "đa cấp" thường chỉ việc kinh doanh theo phương thức tầng nấc, một cách quản lý hiện đại, cho phép thâm nhập sâu thị trường. Thật tiếc, công nghệ đó đang bị đội chơi đề vận dụng sáng tạo!

Vì "siêu lợi nhuận", số người ghi đề tăng nhanh chóng. "Ở đâu có người, ở đó có đề"- một chủ đề ở đường Hàng Kênh tuyên bố "xanh rờn". Ở khu vực Đồng Bún, nội một nhánh đường, có không dưới 5 hàng ghi đề. Nhưng, như L.A nói "lộc ai người đó hưởng". Tầm 17-18 giờ hàng ngày, trời vào đông nhá nhem tối, đi dọc các đường, thấy từng bàn, từng bàn nhỏ le lói ánh đèn - không phải bàn bán xổ số đâu, người ghi đề đó. Đáp lại tâm lý "kỵ" người ghi nhiều mà không trúng, người ghi đề thường "gà" giúp người chơi tính số. Trúng rồi, họ dễ hào hứng móc tiền chơi tiếp. Cũng vì lẽ đó, để níu khách và hưởng hoa hồng, nhiều người ghi đề phải chấp nhận cho khách nợ. Số tiền nợ đôi khi không nhỏ. Sơ sơ, nếu người ghi đề "nuôi" 3 khách, trong khoảng 3 hôm, thì với cách chơi bao cả giàn số, cộng với trò "gấp thếp" theo cấp số cộng hoặc cấp số nhân, tiền nợ ít nhất tới chục triệu đồng. Một tay ghi đề kỳ cựu ở chợ Cát Bi tiết lộ: trong số những người bán nhà trả nợ vì đề, có nhiều tay ghi đề.

Để né, nhiều tay ghi đề lâu năm, tích cóp kinh nghiệm, chuyển qua làm số, nghĩa là cầm bảng từ những người ghi đề, tự tính toán khả năng trúng, rồi giữ lại những bảng an toàn để thanh toán, chuyển phần không an toàn lại cho chủ đề, chấp nhận hưởng hoa hồng thấp (khoảng 1%). Một người làm số trung bình có trong tay chừng chục người ghi đề. Nhưng một chủ đề nắm trong tay bao nhiêu người làm số, người ghi đề thì rất khó biết rõ. Chủ đề là ai, đôi khi chính người ghi đề cũng không biết, vì họ chỉ quan hệ đến người làm số là hết. Tuy nhiên, "công nghệ đa cấp" này vẫn tỏ ra được việc. L.A nói, bây giờ cô chỉ mong có tý vốn để trở thành "người làm số" (!).

"Không sợ bị bắt?" - tôi hỏi. L.A cười: "Có chứ. Nhưng họ thường truy quét theo đợt. Khi đó, chỉ cần dẹp bàn là được. Có điện thoại rồi". Được biết, tuy thường xuyên dẹp nạn kinh doanh bất hợp pháp này, nhưng với cách hoạt động hiện nay, lực lượng chức năng hầu như khó kiểm soát tận gốc tình hình. Theo L.A: "Đen" nhất thì họ bị tịch thu bàn ghế, sổ đề, tích-kê, tờ phơi, điện thoại di động và tiền bạc mang theo. Nhưng "đen" ở đây không phải vì giá trị đồ bị tịch thu, mà chính là khả năng họ phải đền tiền thưởng cho những người mua số, nếu họ trúng đề. Xem ra, đến nay vẫn chưa có giải pháp đủ mạnh để ngăn chặn vấn nạn đề./.