Lưỡi Rồng
Bàn mạt chược nhà ông Thái Đạo trở thành tụ điểm của nhiều khách sang. Phần lớn họ là những quý ông, quý bà tuổi ngoại ngũ tuần, giầu có nhàn hạ, thích trò giải trí thanh lịch, kín đáo, tĩnh lặng. Tuy nhiên đây cũng còn là nơi môi giới những phi vụ làm ăn bạc tỉ bên lề cỗ máy kinh tế thị trường sôi động ồn ào.
Ông Thái Đạo rất có cảm tình với tiến sĩ Phổ Linh, một trí giả có học vấn uyên thâm nổi trội hơn hẳn những tay trọc phú phàm tục khác. Một bữa Đạo hỏi Linh:
- Bác học rộng tài cao thế mà không nán lại phục vụ đất nước. Có kiến thức như bác tôi chưa chịu về hưu đâu!
Ông Linh mỉm cười chua chát:
- Không có đất dụng võ đâu bác ạ! Người ta theo tuyết duy thực, duy lý.
Tôi thuộc trường phái duy cảm, duy linh. Càng thông tuệ càng cô đơn. Chi bằng cứ hành nghề tự do cho thoải mái!
- Nghe bác nói tôi cũng chưa hiểu nghề tự do của bác là làm gì. Duy linh , duy cảm, toàn những thuật ngữ cao siêu quá!
- Nước ta chưa có môn 'phiu-chơ' học. Đó là thứ học thuật giúp ta nhìn thấy những bí ẩn của quá khứ để tiên đoán những biến cố trong tương lai. Tầm vĩ mô giúp ta nắm chắc những thăng trầm đột biến của thiên nhiên và xã hội trong nhiều thập kỷ tới. Mức vi mô, ta có thể thấu suốt số mệnh của mỗi con người từ quá khứ tới tương lai.
Ông Thái Đạo vui vẻ nhận thức ra vấn đề.
- Thưa tiến sĩ, có thể gọi nôm na là nghề tướng số bói toán cho dễ hiểu?
- Thuật ngữ đó e không dung nạp nổi nội hàm lẫn ngoại diên hàn lâm của nó. Trong bách khoa từ điển gọi là nhà tiên tri, là nhà tương lai học!
- Trời!
- Như bác đây, mới qua dung mạo tôi đã biết ngay là người có quý tướng..
Miệng rồng, hàm lợn, mắt phượng mũi lân, dài tay ngắn chân, cổ rụt bụng phệ...đẹp lắm!
- Hề hề! Bác đùa ác khẩu quá đấy! Toàn những nét xấu xa thô kệch mà bác lại khen đẹp!
Ông Phổ Linh nghiêm trang giải thích:
- Tôi muốn nói là đẹp phúc đẹp phận, tốt lộc tốt tài chứ chẳng phải tốt mã đẹp trai, khôi ngô tuấn tú! Thêm vào đó ngôi mộ ông cụ thân sinh ra bác, táng nơi đắc địa, phát về ngành thứ làm cho quý tướng của bác thêm đậm đà bản sắc...tỷ phú!
Ông Thái Đạo xúc động, mặt ngay cán tàn. Mọi điều ông Phổ Linh phán chẳng sai chút nào. Ông tỏ vẻ khâm khục và buồn rầu tâm sự.
- Cha tôi mất trong thời kỳ chiến tranh, mai táng vội vàng giữa vùng bom đạn nên bây giờ mất mồ mất nấm. Tôi chẳng còn biết cụ nằm ở đâu nữa. Hưởng lộc mà chẳng hương khói phụng thờ e âm đức không được bền lâu?
- Mất mà hoá được đấy.
Câu khẳng định như đinh đóng cột khiến ông Thái Đạo vô cùng hân hoan. Ông khui luôn chai 'Mi mù' thết bạn.
* *
*
Trong gia đình ông Thái Đạo, ông là con thứ. Người anh cả là quân nhân suốt ba cuộc chiến. Hoà bình thì tuổi cao sức yếu, về hưu đưa cả gia đình đi miền núi khai hoang. Cô em út lấy chồng cùng làng, bỏ ruộng đưa nhau ra ven quốc lộ mở hàng thịt chó. Nhưng anh chồng lười nhác, bóc ngắn cắn dài, cờ bạc rượu chè, lại đông con nên nghèo túng. Riêng ông Thái Đạo được học hành nhiều lớp cấp tốc, quan ngang, chức tắt, hiển đạt nổi danh, lấy vợ Hà Thành, giầu lên nhanh chóng. Đứa con trai lớn, tuổi ngoài ba mươi, nhờ cha dàn dựng đã làm chủ một công ty lớn. Cô con gái cho đi du học tận nước ngoài. Thật là quý hoá vinh hoa, ít nhà sánh kịp.
Nhưng rồi một bữa người em gái dưới quê lên báo tin vui là đã tìm thấy mộ cha. Ông Thái Đạo tròn mắt, nửa mừng nửa lo, nửa tin nửa ngờ.
- Có chắc không? Sao bảo mất mộ, mất nấm từ lâu rồi kia mà? Vâng đúng là hồi địch đánh cầu, bom rơi cả vào nghĩa trang, vùi lấp nhiều ngôi. Yên hàn, dân làng ra bới đất tìm thấy cả. Riêng nhà mình các anh đều thoát ly em bận công việc nhà chồng không để ý nên cứ tưởng mất. Nay đường cao tốc cắm thẳng ra đầu cầu mới. Xã ra lệnh di chuyển mồ mả. Cả làng cải táng thiên di, còn một ngôi vô thừa nhận thì chắc là của cha mình.. Em định bốc, nhưng là phận gái xuất giá. Nay tự ý đào lên, động mồ động mả, họ Lê làm ăn không ra gì, các bác lại đổ tội cho chúng em.
- Cô nghĩ thế cũng đúng. Ngôi mộ đang phát, dời đi thì nguy hiểm lắm- Ông Thái Đạo trầm tư suy nghĩ giây lát rồi đưa ra một giải pháp. Hay ta cứ để cho họ làm đường đè lên có được không?
Cô em gái rơm rớm nước mắt.
- Các anh ở xa, em thì nghèo, mình bỏ mặc, xã họ cũng chuyển. Nhưng rồi lời ra tiếng vào, đau lòng lắm!
- Khổ quá! Cô hiểu lầm tôi rồi! Tiền tôi đâu có tiếc. Cái chính là tôi sợ phải di dời đi khỏi vùng đắc địa đó thì nguy hiểm lắm. Không được! Tôi quyết không di, Tôi đưa ít tiền, vợ chồng cô thuê đứa nào nó san bình địa đi cho. Sau đó đắp một ngôi mộ giả thật to ở nơi khác. Ai hỏi mình bảo bốc rồi. Thế là ổn cả! Đường làm xong, mỗi dịp thanh minh ta về thắp hương ngay vệ đường, tạ ơn gia tiên canh giữ phúc lộc trường tồn cho con cháu!
Cô em gái lau nước mắt nói buông xuôi:
- Quyền huynh thế phụ, là phận gái, bác quyết thế nào em cũng phải theo.
Cô em về kể chuyện lại cho chồng. Anh ta khoái chí cười ha hả.
- Mả phát a? Có phát thì cũng chỉ bở nhà họ Lê. Cô lấy chồng ăn theo nhà họ Vũ được cái nước gì! Ông Đạo giàu nứt đố đổ vách mà đưa cho em được trăm ngàn về san mộ! Tiền tàu đi về thì lỗ vốnđấy em ạ! Thôi chuyện này để tôi lo!
- Ba hôm sau, ông em rể đi Hà Nội gặp anh vợ để thanh toán công trình.
- Việc bác giao, vợ chồng em phải mất trắng hai đêm, bí mật hoàn thành êm đẹp rồi!- Anh ta cười vui vẻ - Nhưng về lâu dài xem ra chưa ổn đâu bác ạ! Đường cao tốc nằm trên vùng đất yếu phải đào sâu xuống hai mét, đổ cát, đặt ống chống thấm, rải đá hộc lên lèn kỹ rồi mới đến lớp bê tông át phan. Bác tính xem mộ cụ có nằm dưới lớp đất bóc đó được không?
Ông Thái Đạo hoảng hồn rối ruột. Ông bóp đầu vặn cổ mấy lần mới tìm ra giải pháp mới.
- Thế này vậy. Tôi thêm cho vợ chồng chú ba trăm, thuê người chôn sâu xuống hẳn ba mét là yên tâm chứ gì?
Ông em rể ngần ngại.
- Để cụ nằm dưới ba mét đất mà suốt ngày đêm hàng ngàn xe siêu trường siêu trọng lăn trên thì xương cốt nào chịu nổi? Em hiến kế này bác xem có được không!
- Cách gì hay hơn xin chú cứ nói. Nhưng nguyên tắc là tại vị, không được di chuyển.
- Là chủ tiệm thịt chó đầu cầu em có đông chiến hữu, nhiều mánh làm ăn lắm. Nếu bác chịu bỏ ra ít tiền em sẽ nhờ bọn thiết kế uốn cong con đường sang phía tây nam bốn mét. Thế là hoàn toàn...vô tư!
Ông Thái Đạo cằn nhằn.
- Cái gì chú cũng bảo 'vô tư'! Nhưng kiếm ra đồng tiền đâu phải dễ? Sao chúng đòi lắm thế. Có giấy tờ gì bảo đảm khi giao tiền không?
- Phi vụ này khá lớn. Đẩy cả một con lộ siêu tốc chệch đi bốn mét là phải làm việc thẳng với các chuyên gia tư vấn ngoại quốc, đâu phải chuyện chơi! Với bọn Nhật,
- Việc lớn quá để tôi suy nghĩ thêm. Chú cứ về thăm dò mối manh xem sao đã. Bớt bỏ các khâu trung gian vòng vo đi, tôi khoán gọn ba ngàn. Nếu được thì tôi chơi.
- Bác biết một thước đất ven lộ giờ đây là mấy cây không? Vì phúc lộc nhà họ Lê em mới lo cho giá ấy. Người ngoài thì có gấp ba cũng chưa xong đâu.
- Để tôi về thị sát thực địa rồi sẽ quyết sau. Ngồi đây quăng tiền ra thì có khác gì đi buôn vịt trời!
Cậu em rể không cưa nổi ông anh đành nhảy tàu thất vọng ra về.
* *
*
Ông Thái Đạo mang tin dữ tâm sự với ông Phổ Linh. Vị tiến sĩ cau mày bất bình:
- Cái thằng em rể láu cá nó định lừa ông đấy. Làm sao bẻ queo được đồ án xa lộ siêu tốc quốc gia!? Để tôi tính nước thiên di mộ phần cho cụ, vừa khả thi vừa bớt tốn kém hơn. Phí tổn chỉ bằng một nửa mà không phải qua con đường hối lộ phi pháp.
- Thiên di? Bác bảo tôi phải bỏ ngôi đất đại cát đại hanh, đắc tài đắc lộc đó để đưa đến chỗ đại hung, đại họa, thất phúc, thất đức sao?
- Tôi tìm cho bác chỗ khác đắc địa hơn. Phúc lộc vẫn trường tồn, công danh càng hiển đạt. Bác bằng lòng chứ?
- Được thế thì còn gì bằng! Nhưng bác phải chứng minh cho tôi tin tưởng thì tôi mới dám mạo hiểm!
- Tài năng, học hàm học vị, danh tiếng của tôi, chưa đủ để bác tin sao? Ông Phổ Linh nhún vai giải thích A-đốc còn gọi là át - học (ad hoc), một luận thuyết đang phát triển trên thế giới đương đại. Dịch lí, thần giao, giác quan thứ sáu, ngoại cảm, điện sinh học, tử vi, nhân tướng, sóng và hạt, plat-ma... còn nhiều điều huyền bí, chưa được chứng minh. Song con người vẫn vận dụng.
Nghe những thuật ngữ lạ tai, ông Thái đạo có phần cảm phục nhưng vẫn hoài nghi. Ông thấy cần phải pháp lý hoá giao kèo trước khi chi tiền:
- Bác nói những vấn đề cao siêu, tôi chỉ nghe chứ chưa thể hiểu. Tiền tôi không tiếc, chỉ lo chuyện an toàn thôi!
- Có gì khó hiểu đâu. Giống như bác đang dùng chiếc xe Cub chạy ngon. Nay có tiền bác chuyển sang Super Cub thôi. Mộ ông già đang phát. Nay buộc phải di chuyển ta tìm chỗ đại phát hơn. Vấn đề là ở con mắt ông thầy tìm được cát huyệt.
- Vâng chính là chỗ đó. Chỉ xin bác bảo hành cho tôi là được! Tiến sĩ Phổ Linh cười tự tin.
- Nghề tay phải của tôi mà! Chọn ngày lành tháng tốt, tôi cùng bác đi thực địa một chuyến, ta thu thập dữ kiện rồi quyết định. Tôi bảo hành cho bác một trăm năm! Yên tâm chưa?
* *
*
Chiếc Mazda bóng lộn đưa hai ông về quê làm cả xóm nháo nhác kéo ra xem mặt ông tỉ phú làng Đông Lạc. Họ chẳng vào nhà ai mà đi thẳng ra cánh đồng tìm đất. Ông Linh lấy kính kinh vĩ trắc địa, la bàn phong thuỷ bày ra mặt ruộng rồi ngắm đi ngắm lại, đo đạc ghi chép lia lịa, chụp ảnh khắp nơi. Cuối cùng ông mỉm cười khoái trá, vỗ vai ông Thái Đạo:
- Đây là một vùng quần cư trù phú của người Việt cổ. Bốn triều vua định dời đô ra đây nhưng đại sự bất thành. Thế đất hổ phục voi quỳ, long phi phụng vũ.. thật là ngoạn mục!
Ông chỉ từng ngọn núi, trái đồi, khúc sông, hồ nước rồi giải thích cho ông đạo đâu là vây rồng vuốt hổ, đâu là mào phượng đuôi công...màu sắc phân minh, đường nét khúc triết!
Ông Đạo căng mắt nhìn, huy động hết khả năng tưởng tượng lãng mạn mà đầu óc vẫn u u, minh minh không sao phân biệt nổi. Như một học trò tối dạ, ông thành thực thú nhận.
- Bác nói nghe hay lắm. Tôi là dân gốc gác Đông Lạc mấy chục đời mà vẫn không nhận thức nổi vượng khí của quê hương!
- Ha ha ha! Có phải ai cũng thông suốt thiên cơ, am tường địa mạch đâu. Phải học, phải đọc thiên kinh vạn quyển rồi dần dần mới vỡ ra.
Ông Đạo nhìn bạn vừa thán phục, vừa tự hào vì được kết bạn với một con người uyên thâm như tiến sĩ Phổ Linh.
- Thế đâu là đầu lân, mình hổ hay hàm chó, mỏ diều?
- Không phải đầu mình, hàm mỏ mà là lưỡi Rồng Long Thiệt! Trong con rồng , lưỡi là quan trọng nhất! Bác thấy nó luôn luôn nâng viên ngọc đó thôi! Ba tấc lưỡi làm nên đại nghiệp! Lý luận lưu loát lanh lợi nhờ cái lưỡi! Lãi lời, lợi lộc do cái lưỡi. Đến lố lăng láu lỉnh, liên lẹo, la liếm, lật long, lọc lừa cũng ở cái lưỡi! Lưỡi mang máu nhiệt nhưng có tính hàn, mang sắc dương lại vượng khí âm! Cái lưỡi dễ thích nghi với môi trường sống. Người xưa nói răng cứng dễ gãy, lưỡi mềm sống lâu là thế!
- Bác nói thật chí lí! Ông Thái Đạo gật gù thán phục chi cho tiến sĩ Phổ Linh ba ngàn đô gọi là bảo quyền trí tuệ. Cỗ bàn và các phụ kiện khác thêm hai ngàn. Thế là rẻ hơn phương án uốn queo đường siêu tốc đến một nửa. Chú em rể mất mánh, uất ức muốn phá đám nhưng không thành.
* *
*
Nửa năm sau cậu con trai ông Thái Đạo bị bắt vì tội gian manh thương mại, thế chấp tù mù, nợ đọng ngân hàng rồi còn liên quan đến chuyện đưa hối lộ chạy tội cho Tư Chanh, Bẩy Quýt gì đó. Thế nên khách sạn bị câu lưu, cửa hàng bị niêm phong, công xưởng phải đóng cửa.
Ông Thái Đạo hoảng hồn tìm đến ông Phổ Linh:
- Bác ơi bác giết tôi rồi! Bác nhận công trình thiên di mả cha tôi đến chỗ Lưỡi Rồng cho gia trạch hanh thông, tử tôn hiển đạt. Bác bảo hành cho một trăm năm. Thế mà mới sáu tháng thằng cả nhà tôi đã gặp tai hoạ. Cháu sắp phải ra toà với bốn tội danh. Phen này thì đến mất nghiệp thôi! Bác tính bồi thường cho tôi thế nào đây?
Ông Phổ Linh mỉm cười trả lời một câu tỉnh bơ:
- Bác nhầm địa chỉ rồi! Giả dụ tôi bán cho bác chiếc xe máy, ba ngày nó bị lột biên, gãy trục, ắt hẳn theo cam kết bảo hành tôi phải đổi cho bác chiếc khác. Nhưng nếu bác phóng ẩu lái liều, đâm phải ô tô, gẫy xe cụt cẳng thì bác phải tìm đến công ty bảo hiểm chứ! Con trai bác muốn được hưởng phúc lộc của tổ tiên thì cũng phải tu nhân tích đức thì mới mong trường tồn được. Chưa chi đã ỷ thế ông cha, đất lành mạch vượng, nhắm mắt làm liều thì sao tránh nổi tai hoạ? Hồng phúc của tiền nhân giống như mạch nước ngầm, có ngọt ngào thanh khiết đến mấy cũng chỉ hữu hạn. Khai thác quá công suất thì sông cũng cạn, rừng cũng tàn, núi cũng tan, đồi cũng kiệt!
Ông Thái Đạo đuối lý đành ngậm bồ hòn làm ngọt!.