Ký ức Tết xưa

(PLVN) - Chiều cuối năm lang thang trên con đường đầy những nếp nhà cổ kính, lòng tôi chợt sững lại. Góc xa xa một khu vườn rêu phong chợt nhú lên những búp màu hồng bích. Khi tôi vừa kịp nhận ra đó là bông đào chúm chím thì cũng ngỡ ngàng mùa xuân đã về tự lúc nào, hương vị Tết đã len lỏi.
Hình minh họa Hình minh họa

Người ta vẫn thường mải mê bởi trăm điều bộn bề của cuộc sống thường nhật mà đôi lúc quên mất vòng quay của thời gian, chẳng biết mùa xuân về tự bao giờ. 

Trên con đường, bầy trẻ thơ đang vui đùa. Nhìn vào sâu những ánh mắt lấp lánh của trẻ thơ sẽ là cách cảm nhận mùa xuân rõ nhất. Ánh mắt của những thiên thần háo hức mỗi dịp tết đến xuân về gợi ta nhớ đến mình thời thơ dại. Mong Tết đến với bao niềm vui, với bao hi vọng trong sáng. 

Chẳng niềm mong mỏi nào mạnh mẽ, da diết như trẻ thơ mong tết. Ngày xưa, con đường lát gạch đỏ lấm tấm cỏ dại ngơ ngác nhìn lũ trẻ tinh tươm trong những bộ quần áo mới. Đôi bàn tay cầm bao lì xì đỏ. Những bầy trẻ vui vẻ cười đùa. Rồi đám trẻ xách bánh chưng con tung tăng, nụ cười mang theo hơi thở mùa xuân, mang theo hơi bếp lửa ấm áp đỏ rực.

Lòng người như trẻ lại khi nhớ về không khí chiều 30 Tết cả gia đình đoàn tụ bên nồi bánh chưng nói chuyện rôm rả chờ bánh chín. Cả một năm dài chờ giây phút này thật hiếm hoi. Bếp lửa cuối năm khiến người ta chiêm nghiệm lại bao điều, những gì của năm cũ đã qua để ta hi vọng và cố gắng làm tốt hơn trong năm mới.  

Và tôi lại mong cảm giác được về nhà, trở về bên mẹ chờ nồi nước tắm tất niên thơm lừng vị lá mùi. Cái vị thơm ngát mà nhẹ nhàng tinh khiết khiến con người được thả lỏng, tâm hồn muốn trút bỏ tất cả những muộn phiền. Chợt thấy hồn mình như trẻ lại, mơ ước và khát khao nhiều hơn. 

Với nhiều người, càng lớn càng ít đi niềm háo hức Tết, càng lớn càng thấy mình thờ ơ với Tết hơn. Phải chăng, lớn lên sẽ có nhiều thú vui khác, nhiều điều bên cạnh để bận bịu quan tâm, lớn lên rồi sẽ có nhiều điều cần nghĩ đến và vô tình quên mất thời gian, quên mất Tết. 

Cho đến khi chiều ấy, nhìn đám trẻ, nhìn thấy hình ảnh của mình rất nhiều năm về trước, tôi mới nhận ra nhiều điều, rằng thờ ơ với niềm vui thơ dại chẳng khác nào sự thờ ơ với chính mình. Thời đại của công nghệ, của những phát minh hiện đại, những tòa chung cư chọc trời mọc lên như nấm, tết cổ truyền cũng theo đó mà ít nhiều có sự thay đổi. Nhưng dấu vết những mùa xuân xưa vẫn không thể phai mờ, khi ký ức xưa sống dậy những buổi chiều cuối năm. 

Lê Như Quỳnh
Cùng chuyên mục

Đọc thêm

Những chiến sĩ quả cảm trong cuộc chiến “không tiếng súng”

Y, bác sĩ kiệt sức vì làm việc ngày đêm.
(PLVN) - Trong cuộc chiến chống dịch COVID-19, nơi tuyến đầu là đội ngũ y, bác sĩ âm thầm hy sinh, cống hiến tài năng và sức lực điều trị, cứu chữa cho bệnh nhân. Họ không ngại vất vả, hiểm nguy, căng mình chiến đấu trong cuộc chiến “không tiếng súng”. Họ “tạm gác” nỗi nhớ nhà, hoãn cưới, “tạm quên” nỗi đau buồn không đưa tang người thân… tập trung công việc vì sứ mệnh thiêng liêng của những người mang trên mình chiếc áo blouse trắng.

Chuyện kể từ đôi bàn tay

Chuyện kể từ đôi bàn tay
(PLVN) -  Đó là chuyện về những đôi bàn tay nhăn nheo, thô ráp, bủng beo vì ngâm lâu trong nước. Những đôi bàn tay xấu xí ánh lên vẻ đẹp của sự hy sinh thầm lặng.

Chuyện những shipper trong tâm dịch

Nỗi vất vả của người giao hàng trong mùa dịch.
(PLVN) - Trong số những người cần tri ân giữa mùa dịch này, không thể không kể đến lực lượng giao hàng - những người đang xông pha giữa muôn trùng dịch bệnh nguy hiểm, ngoài mưu sinh cho bản thân thì góp phần đắc lực vào việc duy trì ổn định đời sống người dân.

Thắm đượm "tình người mùa COVID" chi viện đến vùng dịch

Học viện Y Dược học cổ truyền Việt Nam xuất quân chi viện TP Hồ Chí Minh.
(PLVN) - Những tháng ngày qua, nước ta lại tiếp tục đón đầu đợt dịch COVID-19 với biến thể nguy hiểm hơn khiến cho tình hình dịch bệnh gia tăng phức tạp ở nhiều thành phố lớn, đặc biệt là TP Hồ Chí Minh. Hiểu được điều đó, rất nhiều đoàn chi viện trên cả nước đã và đang không quản ngại khó khăn, vất vả lên đường đến vùng dịch.

Người Việt ở đâu cũng hướng về quê nhà đang “bịnh”

Mong sớm gặp lại những nụ cười sau dịch bệnh
(PLVN) - Những ngày này, không chỉ trong nước mà người Việt khắp nơi trên thế giới đều hướng về nguồn cội. Trong khả năng của mình, ai cũng làm một điều gì đó thiết thực cho đồng bào mình khi khó khăn, hoạn nạn. Dù là ở bên kia bán cầu nhưng dường như họ vẫn luôn gần ở bên khi cần, giản dị như lo cho người thân của mình vậy…

Những chuyến xe nghĩa tình

Người dân cả nước sẵn sàng đóng góp một phần nhỏ bé công sức của mình để hỗ trợ người dân vùng dịch vượt qua khó khăn, sớm ổn định cuộc sống.
(PLVN) - Những chuyến xe nghĩa tình lăn bánh, mang theo cả tấm lòng, sự sẻ chia và quyết tâm của cộng đồng sẽ chiến thắng đại dịch đến với các lực lượng đang làm nhiệm vụ nơi tuyến đầu. Sức lan tỏa, giúp sức của những tấm lòng cả nước có thêm nguồn lực để mở rộng việc hỗ trợ, hướng tới việc tiếp sức các hộ gia đình có hoàn cảnh khó khăn, người lao động nghèo, thanh niên công nhân… phương Nam chịu sự ảnh hưởng của dịch COVID-19.