"Họp án" ...gán tội !
Ba cơ quan tiến hành tố tụng tỉnh Hưng Yên họp bàn cùng biến một tranh chấp dân sự thành tội phạm nhưng phút cuối tòa án lại… trả hồ sơ.
Ba cơ quan tiến hành tố tụng tỉnh Hưng Yên họp bàn cùng biến một tranh chấp dân sự thành tội phạm nhưng phút cuối tòa án lại… trả hồ sơ.
| TIN LIÊN QUAN |
|---|
![]() |
| Ảnh minh họa |
Từ thỏa thuận vay vốn…
Để có vốn mở phòng khám đa khoa, chị Nguyễn Thị Huế đã phải đi vay tiền của nhiều cá nhân, tổ chức. Trong khoảng thời gian từ tháng 9/2007 đến tháng 3/2008, chị vay hơn 300 triệu của Công ty CP thương mại du lịch Khoái Châu.
Cũng trong thời điểm này, chị còn vay tiền của người thân, bạn bè, đặc biệt là khoản vay của bà Lê Thị Hạt, một người họ hàng của vợ chồng chị. Số tiền mà chị Nguyễn Thị Huế vay của bà Lê Thị Hạt chia thành nhiều đợt khác nhau. Ngày 8/5/2008, bà Lê Thị Hạt và chị Huế đã “chốt sổ”, số tiền chị Huế vay bà Hạt là 545 triệu đồng.
Sau lần “chốt sổ” này, chị Nguyễn Thị Huế còn nhiều lần đến vay tiền của bà Lê Thị Hạt và con gái bà Hạt là chị Đào Thị Hà. Tổng số tiền của nhiều lần vay nợ đã được bà Lê Thị Hạt cộng lại là hơn 1 tỷ 550 triệu đồng.
Những lần vay tiền trên, hai bên không làm thành hợp đồng, cũng không dùng biện pháp đảm bảo thực hiện hợp đồng vay. Chị Huế có đưa cho bà Lê Thị Hạt một bộ “hồ sơ nhà đất” chứng minh quyền sở hữu của chị Huế 2 ki-ốt bán hàng tại thị trấn Bô Thời, huyện Khoái Châu để “làm tin”. Trong trường hợp không trả được nợ, hai ki - ốt này sẽ được chuyển nhượng cho bà Hạt để gán nợ.
Đầu năm 2009, đến hạn trả nợ nhưng không có tiền mặt để thanh toán, chị Huế đã gán nợ cho bà Hạt hai ki-ốt tại thị trấn Bô Thời bằng việc ký hợp đồng chuyển nhượng hai ki-ốt này cho bà Lê Thị Hạt, giá 1,2 tỷ đồng. Sau đó, chị Huế còn viết cam kết chỉ bán hai ki-ốt trên cho bà Lê Thị Hạt, không chuyển nhượng và đổi chác cho ai, nếu sai sẽ cam tâm chịu tội “lừa đảo”.
...biến thành án trọng điểm
Giữa năm 2009, khi bà Hạt yêu cầu chị Huế giao hai ki-ốt trên. Những lần họp bàn giao ki-ốt cho bà Hạt, chị Huế đều vắng mặt vì chuyện gia đình. Không nhận được tài sản, bà Lê Thị Hạt và chị Đào Thị Hà đã tố cáo chị Nguyễn Thị Huế đã có hành vi “lừa đảo chiếm đoạt tài sản”. Cơ quan điều tra Công an tỉnh Hưng Yên đã vào cuộc.
Trong quá trình xác minh, cơ quan điều tra cho rằng, chị Huế đã sử dụng hai ki-ốt trên để “thế chấp vay vốn” với Công ty CP thương mại du lịch Khoái Châu rồi lại đem “thế chấp” để vay tiền hơn 1 tỷ 550 triệu của bà Hạt và chị Hà là có dấu hiệu của tội “lừa đảo”. Ngay lập tức, con nợ bị khởi tố.
Sau khi khởi tố bị can đối với chị Huế, Cơ quan điều tra, VKSND tỉnh Hưng Yên và TAND tỉnh Hưng Yên đã tiến hành “họp án”. Ba cơ quan này xác định đây là “vụ án trọng điểm” và thống nhất tội trạng của “con nợ”. Ngay từ khi khởi tố điều tra, Cơ quan điều tra đã đề nghị VKS, TAND tỉnh Hưng Yên cử cán bộ để phối hợp giải quyết vụ án.
Mặc dù trong quá trình điều tra, các chứng cứ đã được thu thập cho thấy, việc chị Huế vay tiền của Công ty CP thương mại du lịch Khoái Châu là không có thế chấp mà ngay cả việc vay tiền của bà Hạt cũng không có thế chấp bằng tài sản là hai ki-ốt tại thị trấn Bô Thời nhưng Cơ quan điều tra và VKSND tỉnh Hưng Yên vẫn kết luận, con nợ Nguyễn Thị Huế đã phạm tội “lừa đảo chiếm đoạt tài sản”.
Trong quá trình xét xử tại tòa, đại diện của Công ty CP thương mại du lịch Khoái Châu có trưng ra các văn bản thể hiện việc Công ty này không nhận thế chấp tài sản của chị Huế mà ngược lại còn có văn bản khẳng định hai ki-ốt là tài sản hợp pháp của chị Huế. Chị Huế toàn quyền cầm cố, chuyển nhượng cho bất cứ ai.
Thậm chí, Công ty này còn nỗ lực giúp bà Hạt nhận bàn giao hai ki-ốt từ chị Huế. Trước tình huống này, TAND tỉnh Hưng Yên không còn dám “phối hợp” để buộc tội “con nợ” mà đành phải trả hồ sơ để VKS và Cơ quan điều tra phối hợp… làm lại.
Một vụ việc vay nợ bình thường đã biến thành một “vụ án trọng điểm”. Nếu mà TAND tỉnh Hưng Yên vẫn tiếp tục “phối hợp” thì có lẽ giờ này lại thêm một công dân bị buộc án, gán tội oan uổng.
Xuân Bính
