Hội nhập từ chuyện nhỏ

Tại một khách sạn ở thành phố Côn Minh, tỉnh Vân Nam (Trung Quốc), một đoàn khách Việt Nam “ngậm đắng nuốt cay” khi phải trả tới 10 NDT (tương đương 26.000 đồng Việt Nam) một quả trứng. Nguyên nhân là một số thành viên trong đoàn do không biết, khi ăn sáng tự chọn trong khách sạn cứ tưởng muốn ăn bao nhiêu, lấy bao nhiêu cũng được nên tiện tay nhặt thêm mấy chục quả trứng phòng khi lỡ độ đường.

Nào ngờ, ca- mê- ra của khách sạn ghi lại và đoàn khách không thể nào chối cãi, chỉ còn cách rút tiền ra trả. Cũng tại đó, một chiếc ga giường, dù chỉ bị ố một chút do nước chè, khách cũng bị phạt 100 NDT.

Đi dọc các tuyến đường của Vân Nam hoặc ngay cả tại thành phố Côn Minh, rất ít khi thấy có cảnh sát mặc cảnh phục đứng ở đường. Người dân Côn Minh cho biết, cảnh sát không cần xuất hiện nhưng máy quay được đặt ở nhiều vị trí và chỉ cần lái xe vi phạm là bị ghi lại. Tới cuối tháng, sẽ có hóa đơn phạt gửi tới cơ quan, đơn vị hoặc chủ xe, lái xe lập tức phải mang tiền ra ngân hàng nộp, nếu không còn bị phiền toái gấp chục lần. Vì thế, ở đây, Luật giao thông được chấp hành khá nghiêm, ít thấy có trường hợp phóng nhanh, vượt ẩu. Người tham gia giao thông nhường đường nhau mỗi khi lỡ vào khúc ngoặt.

Khi làm việc với một doanh nghiệp của Vân Nam, điều cảm nhận đầu tiên là phong cách của họ lịch sự, chuyên nghiệp và khôn khéo. Ngay từ sảnh công ty đã có người chờ đón, dẫn đến cầu thang máy, chỉ rõ phòng họp rồi lịch sự lui ra. Cách làm việc ngắn gọn, cụ thể, tự giới thiệu nhanh, sau đó đi thẳng vào các vấn đề hai bên cùng quan tâm, ít thấy có sự rườm rà, kéo dài, mất thời gian vô bổ. Theo phía bạn, thời gian là tiền bạc, không nên làm mất thời gian của nhau.

Xe buýt là một phương tiện đi lại chủ yếu ở Côn Minh. Người dân ở đây đã quá quen với việc lên cửa trước, xuống cửa sau, lên xe khách tự động bỏ 1 hoặc 2 NDT vào thùng. Ai muốn lấy vé thì có một tập vé để sẵn, cứ việc xé. Bác tài cứ việc lái xe, không phải quan tâm nhiều tới chuyện thu tiền, xé vé, cũng chẳng cần tới phụ xe hò hét, lôi kéo khách lên xe, dừng xe bất cứ chỗ nào như ở Hải Phòng

Đây là những chuyện nhỏ ở nước bạn mà bất cứ người Việt Nam nào có lòng tự trọng cũng quan tâm. Chuyện những quả trứng chẳng to tát nhưng làm như vậy, có thể sẽ mang lại sự hiểu lầm đáng tiếc, để lại ấn tượng không tốt cho phía bạn. Nhưng điều đáng học hỏi nhất là ý thức tự giác của người dân. Không có cảnh sát, không có người giám sát, nhưng người dân không vi phạm, tuân thủ nghiêm quy định của pháp luật, từ chuyện đi xe buýt đến việc chấp hành luật lệ giao thông. Họ hiểu, bằng một số thủ thuật có thể qua mắt lực lượng chức năng, nhưng khi bị phát hiện sẽ phiền toái vô cùng, hơn nữa, lương tâm, trách nhiệm không cho phép. Cao hơn nữa là chữ tín. Nếu một người bị mất việc ở một cơ quan vì lơ là, tắc trách, thiếu trách nhiệm, nhất là liên quan tới sự  trung thực, thiếu kỷ luật thì sẽ rất khó xin việc ở cơ quan khác trong cùng thành phố. Có lẽ, vì vậy mà người dân đều nghiêm túc chấp hành mọi quy định của Nhà nước.

Ngẫm lại, ở Hải Phòng và Việt Nam, tuy có nhiều điều ta làm hay hơn bạn nhưng những chuyện nhỏ này cũng rất đáng suy nghĩ, bởi ý thức của người dân còn thấp, quá lệ thuộc vào sự kiểm tra, giám sát của các ngành chức năng, chỉ khi nào bị phát hiện mới sợ, thậm chí phát hiện nhưng phạt nhẹ thì cũng không sợ. Đi một ngày đàng, học một sàng khôn, muốn hội nhập, muốn phát triển, có lẽ cũng cần học từ những chuyện rất nhỏ./.

 

                                                                                            Hồng Thanh