Hạnh phúc khi có anh
Mối tình đầu đẹp thật đấy nhưng đối với em, đó cũng là mối tình buồn và đau khổ nhất.
Mối tình đầu đẹp thật đấy nhưng đối với em, đó cũng là mối tình buồn và đau khổ nhất.
Tạm biệt mối tình đầy nước mắt và sự chờ đợi bấy lâu nay! Thật may mắn khi em đã gặp được anh. Anh thật giản dị nhưng ở anh, em lại tìm thấy hạnh phúc rất ngọt ngào và sâu lắng. Và em thầm cảm ơn cuộc sống vì đã mang anh tới bên cạnh em!
“Mình sẽ bên nhau mãi mãi em nhé…”. Ngồi một mình trong căn phòng nhỏ này, nơi mà chôn dấu biết bao nhiêu kỷ niệm... em nhớ về những chuyện đã qua, nhớ về người yêu trước của mình... Em nhớ ngày xưa anh ấy đã từng nói:Nhưng rồi anh đã ra đi để lại cho em một bầu trời đầy nước mắt, đau khổ, tuyệt vọng... em đã cố gắng để quên anh, tập sống cuộc sống không anh nhưng càng cố gắng, em càng nhớ anh nhiều hơn vì anh là người đầu tiên em yêu và là mối tình đầu của mình.
Người ta thường nói mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, em thấy đúng như vậy! Mối tình đầu đẹp thật đấy nhưng đối với em, đó cũng là mối tình buồn và đau khổ nhất. Vì nhân gian thường nói, mối tình đầu có bao giờ đến được với nhau mà trong tình yêu điều đau khổ nhất đó là sự chia ly.
Những ngày không có anh, em đã rất buồn, em đã khóc rất nhiều... Có những đêm em thức trắng vì nhớ anh. Nhưng rồi, em tự nhủ mình hãy quên anh ấy đi vì anh đã không thuộc về em nữa rồi...
Rồi vào một ngày gần tới ngày sinh nhật của em, trời mưa nhè nhẹ... em đã gặp anh, người mà mang tới cho em một niềm hạnh phúc rất ngọt ngào!
Anh là sỹ quan trong quân đội, anh là cháu ruột chồng dì em. Rất rắc rối đúng không anh?
Em và anh gặp nhau nói chuyện với nhau, em cảm thấy anh rất thân thiện và hai người đều có nhiều quan điểm rất giống nhau. Hôm đó em và anh lên một ngôi đình gần nhà em chơi và sau này anh anh nói với em "hôm đó anh đã ước mình sẽ là vợ của anh rồi".
Rồi những cuộc trò chuyện vẫn tiếp diễn, càng ngày em và anh càng thấy đồng điệu và hiểu ý nhau... và rồi em đã nhận lời yêu anh. Tình yêu của mình và anh thường gắn liền với những cơn mưa, cũng chính bởi vậy nên em càng thấy yêu anh nhiều hơn.
Em nhớ lại có những hôm anh vượt hơn trăm cây số về thăm em, trời lại mưa và hôm đó anh lại đang bị ốm. Xuống thăm em được mấy tiếng, anh lại phải trở về đơn vị. Anh nói, anh nhớ em nên anh đã cố gắng xuống thăm em dù anh biết xuống sẽ rất vất vả... Thực sự anh làm em rất cảm động!
Yêu anh, em cảm thấy tình yêu của chúng mình rất ngọt ngào... đấy là một thứ hạnh phúc lần đầu tiên mình cảm nhận được. Anh thường nói với em về một gia đình hạnh phúc mà anh muốn em và anh cố gắng xây dựng. Anh nói "Anh vất vả rồi nên anh không muốn vợ anh phải vất vả nên anh muốn mình phải cố gắng học tập thật tốt". Anh rất quan tâm em và yêu em chân thành, anh thường nói "Anh là bộ đội nghèo thật đấy nhưng tình yêu của anh dành cho em thì không nghèo một tẹo nào cả, anh đã dành hết tình yêu, đặt hết niềm tin vào em rồi... Nếu giờ mình phản bội anh chắc anh sẽ gục ngã mất".
Anh thật tốt! Anh đã yêu em, anh đã coi em như vợ của anh rồi, vậy mà có những lúc, em lại chợt nhớ tới người ngày xưa... điều đó khiến em cảm thấy rất có lỗi với anh.
Từ giờ, em sẽ chỉ yêu anh và em sẽ quên đi người ngày xưa ấy... vì đối với em giờ đây, anh chính là hạnh phúc lớn nhất của cuộc đời em. Em muốn nói thật to với anh rằng “Chồng à! Vợ yêu chồng nhiều lắm. Chồng có biết vợ rất rất hạnh phúc khi có chồng không?”.
