Giang hồ "gác kiếm" dựng miếu để tu tâm

 Là một người từng nhiều lần vào tù ra tội, nay “rửa tay gác kiếm”, Trần Văn Thành (thôn 2, xã Xuân Lam, huyện Nghi Xuân, Hà Tĩnh) dựng một ngôi miếu bên dòng sông Lam. Hàng ngày, anh chăm sóc hương khói cho những người chết ở đất khách quê người.

Là một người từng nhiều lần vào tù ra tội, nay “rửa tay gác kiếm”, Trần Văn Thành (thôn 2, xã Xuân Lam, huyện Nghi Xuân, Hà Tĩnh) dựng một ngôi miếu bên dòng sông Lam. Hàng ngày, anh chăm sóc hương khói cho những người chết ở đất khách quê người.

Anh Trần Văn Thành bên ngôi miếu
Anh Trần Văn Thành bên ngôi miếu

“Rửa tay gác kiếm”

Trần Văn Thành sinh năm 1962 tại xã Xuân Lam, Nghi Xuân, Nghệ An trong gia đình đông con nghèo. Từ nhỏ, các anh em của Thành đã chẳng được học hành tử tế. Năm 14 tuổi, Thành đi bụi đời, vất vưởng nay đây mai đó. Người dân ở trong vùng nghe thấy tiếng là đã sợ khiếp vía. Thành cùng với đám bạn không có công ăn việc làm, rủ rê nhau tung hoành và phạm tội.

Buổi tối trên quãng đường vắng chạy qua tỉnh, Thành thường cùng đồng bọn đột nhập lên các xe tải và cắt hàng thả xuống đường. Thành được mệnh danh là Thành “sói” vì khả năng thức đêm rất giỏi, những hành vi mờ ám, phạm tội của Thành chủ yếu trong bóng đêm và rất mau lẹ. Khi nạn nhân còn chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra thì Thành đã chạy mất tăm cùng với món đồ cướp được. Những thứ ăn trộm được, Thành và đồng bọn chia chác, tẩu tán hết.

Giờ ngồi nói chuyện, Thành đã là người đàn ông hiền lành, chân chất. Chẳng ai ngờ anh có một quá khứ bất hảo đến vậy. Thành bảo: “Xưa ở đất này, tôi cũng là bậc anh chị, nghĩ ra đủ trò cờ bạc, rồi gây rối, đánh lộn. Trong những trận đó, cũng có lần bị thương nặng, nhưng chẳng có gì ngăn cản được cái tính ngang ngược cả. Ở vùng này cũng có không ít người sa ngã, phần vì do không có học, dẫn đến dốt nát, không nhận thức được đâu là việc làm sai trái”.

Năm 2006, Thành ra trại và quyết định “rửa tay gác kiếm”. Nhiều lần vào tù ra tội, Thành đã dần tỉnh ngộ khi nghĩ đến cuộc đời đầy thiệt thòi của mình. Bè bạn cùng trang lứa, nhiều người đã nhà cao cửa rộng, con cái học hành thành đạt, còn anh thì…

Thành may mắn có vợ và người vợ đó vẫn chung thủy, làm lụng, nuôi con để đợi chồng. Nhưng thiếu bàn tay chăm sóc của bố, các con anh đã phải chịu nhiều thiệt thòi. Khi trở về với mặc cảm, ân hận, Thành như kẻ ở ẩn, chỉ ở nhà phụ giúp với vợ con cùng mở quán cơm Thanh Thủy bên Quốc lộ 1A. 4 năm quy ẩn giang hồ, xây dựng cuộc sống mới đến bây giờ, Thành đã thấy hạnh phúc và tìm được ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình.

Dựng miếu

Khoảng 4hngày 18/10/2010, tại km474+978, quốc lộ 1A đoạn qua xã Xuân Lam (huyện Nghi Xuân, Hà Tĩnh), dân làng đã phải thức giấc bởi những tiếng thét gào xé lòng lẫn với tiếng mưa xối xả. Xa xa ngoài dòng sông Lam nước vẫn cuồn cuộn, người dân xã Xuân Lam giật mình khi nhìn thấy một tốp người bấu víu vào cột điện và đang thoi thóp kêu cứu. Vật lộn với lũ dữ, 17 hành khách may mắn thoát khỏi lưỡi hái tử thần nhưng 20 người đã chết.

Lúc đó, Thành đang phải điều trị vì bị tai nạn. Nghe mọi người nói gần nhà mình, người ta đang tổ chức cầu siêu cho những nạn nhân bị lũ cuốn trôi khi đang ngồi xe khách. Như có ai đó giục, Thành lê chân ra xem. Ra đến nơi, anh thấy hương, hoa, vàng mã bị gió mưa đánh tơi tả, nát bét vì ban thờ của các nạn nhân quá nhỏ.

Nhìn mà Thành rớt nước mắt. Những giọt nước mắt của người thân từ xa đến nhận xác đã ám ảnh anh trong từng giấc ngủ sau đó. Thương cảm cho những số phận đã vĩnh viễn nằm lại đất khách quê người không có ai chăm sóc hương khói, cùng với sự giúp đỡ của một số người, anh quyết định xây miếu thờ, trồng cây đa và hương khói cho những người đã khuất.

Thành đã cùng vợ đi thuê thợ xây ngôi miếu lớn hơn, chỉ cách cửa hàng ăn của anh chừng hơn 100m. Thành kể: “Vợ chồng tôi bỏ ra hơn chục triệu để xây mấy ngày mới xong. Kể từ đó, hàng ngày vợ tôi ra đó quét dọn, thắp nhang cho các nạn nhân. Không chỉ vậy, nhiều người đi qua cũng dừng lại thắp hương…”

Thành nói với chúng tôi rằng, anh làm việc này cũng mong sao chuộc lại những lỗi lầm trước đây gã đã gây ra, dù nó không nghiêm trọng lắm. Cái cơ duyên mà anh nói là "cảm thấy có nợ" với những người đã khuất đã giúp con người đã từng một thời giang hồ này phục thiện. Anh hy vọng những việc làm hiện tại của mình sẽ “để phúc cho con cháu”.

Không phải đến bây giờ Thành mới có ý định xây một ngôi miếu cho những nạn nhân xấu số phải bỏ mạng vì tai nạn giao thông. Thành kể, là người sống ở đây lâu năm, ngay cả khi còn “hoạt động” giang hồ, anh đã chứng kiến cung đường cạnh “eo” của sông Lam và núi Hồng này thường xảy ra tai nạn.

Rất nhiều nạn nhân đã phải bỏ mạng nên lúc đó anh đã từng có ý định xây một ngôi miếu thờ chung cho những linh hồn xấu số. Anh mong làm sao để họ “phù hộ”, cho cung đường này không còn xảy ra những vụ tai nạn giao thông đáng tiếc. Và phải đến khi chiếc xe khách đi qua khu vực, để lại tai nạn đáng tiếc thì Thành có quyết tâm hơn. Ngôi miếu bây giờ ngày nào cũng nghi ngút hương thơm…

Giờ Thành là người đàn ông hiền khô, đã có cháu nội gọi bằng ông. Anh tu chí làm ăn, quyết tâm đi theo đường sáng và hướng về những việc thiện. Thành lo sợ con cái sẽ sa ngã nên qua ngôi miếu, anh nghĩ mình sẽ cầu phúc được cho con, ngoài việc làm ăn lương thiện để có tiền duy trì cuộc sống gia đình. Anh cũng mong xã hội sẽ bớt đi những kẻ quậy phá, trộm cắp, tù tội, để cuộc sống này bình yên hơn, tươi đẹp hơn.

Thanh Bình