Gia Lai: Tháng 3 về lại vùng đất anh hùng
(PLO) - Đối với mỗi người dân Gia Lai thì địa danh Kroong không còn xa lạ. Bởi mỗi con người, mỗi gốc cây, mỗi con suối…đều thấm đẫm những giá trị lịch sử. Xã Kroong, huyện K’bang, nơi ấy đã từng là căn cứ địa cách mạng, là nơi đã chứng kiến những mốc son lịch sử. Và cũng từ nơi ấy, bao nhiêu con người đã ra đi mãi mãi không trở về…
Những nụ cười ngày gặp mặt
Những ngày giữa tháng 3, trong cái nắng hanh hao của vùng đất Tây Nguyên, nắng lấp lánh trên những lùm cây, lối cỏ. Tôi cùng với những cô, những bác, những mẹ trở về thăm vùng đất lịch sử Kroong, huyện Kbang, tỉnh Gia Lai. Xã Kroong cách thị trấn chừng 40 km với những đường rừng núi hiểm trở…Chính cái hiểm trở ấy, khắc nghiệt ấy mà rừng Kroong đã trở thành một căn cứ địa vững chắc, góp phần lớn lao vào công cuộc thống nhất nước nhà.
Xe xuất phát từ thành phố Pleiku lúc 6.30 phút sáng, khoảng 10 giờ trưa cả đoàn có mặt tại căn cứ địa Kroong. Những gương mặt đã nhăn nheo vì thời gian, những mái đầu bạc trắng, những bước chân run run…họ lao vào nhau, ôm chầm lấy nhau và những nụ cười của ngày hội ngộ sáng bừng trên gương măt. Họ cùng nhau ôn lại những ngày tháng hào hùng của tuổi trẻ. Những câu chuyện không đầu không cuối. 40 năm, tất cả mới như ngày hôm qua. Nơi kia là hầm bí mật của cán bộ, đằng xa là bếp ăn, rồi hội trường…tất cả như cuốn phim quay chậm.
Và cả những giọt nước mắt
Ánh mắt nhìn xa xăm, ông Ngô Thành nói như khóc “Bốn mươi năm, đời sống của người dân nơi đây vẫn còn vất vả, cuộc sống của người dân vẫn thiếu thốn quá. Sau ngần ấy năm trở lại, nơi đây vẫn chỉ là một bãi đất trống. Giá như có được một căn phòng truyền thống để trưng bày những kỷ niệm, kỷ vật của một thời cơ cực mà hào hung để giáo dục cho thế hệ trẻ biết rằng cha ông chúng đã hy sinh, đã phải sống những ngày tháng “mưa dầm cơm vắt” để có được cuộc sống hòa bình thống nhất nước nhà. Bốn mươi năm đã người còn người mất, cứ mỗi năm vào ngày này, về lại chiến trường xưa lại thấy thiếu đi nhiều gương mặt của đồng đội mình. Nếu không làm nhanh và mau, sợ rằng không còn kịp”