Đừng…bắt cá nhiều tay
Trong thời buổi nam nữ bình quyền, một số chị em tự cho mình cái quyền “bắt cá nhiều tay”, vốn trước đây là “độc quyền” của cánh mày râu. Chuyện yêu một người, “lăng nhăng” với người khác từ đơn thuần thử “cảm giác lạ” đến vì tiền bạc, công việc, không phải quá hiếm…
Bi kịch không ngờ
Tôi và Toàn chơi thân với nhau từ bé, rồi học cùng lớp mẫu giáo, tiểu học, THCS, THPT và đại học. Tốt nghiệp, tôi về quê nhà làm việc còn Toàn quyết tâm trụ lại Thủ đô. Bằng năng lực cũng như sự năng động, Toàn tìm cho mình một công việc phù hợp chuyên môn với mức lương khá cao. Tháng trước, Toàn báo tin chuẩn bị tổ chức đám cưới với cô vợ “ngoan ngoãn, xinh xắn”, mới tốt nghiệp đại học, quê ở Thái Nguyên. Nghe tin, tôi mừng lắm, bởi dù ra trường gần 10 năm, do mải mê với công việc, Toàn vẫn còn là “lính phòng không”, trong khi đó, tôi đã kịp có hai nhóc.
Tháng trước báo tin lấy vợ, tháng sau Toàn tìm về gặp tôi, ba lô vẫn còn khoác trên vai, gương mặt phờ phạc, mệt mỏi. Vứt ba lô sang một bên, Toàn ngồi phịch xuống ghế, thẫn thờ: “Tao bỏ việc trên Hà Nội rồi, về quê kiếm việc làm mới”. Tôi thực sự “hết hồn” khi nghe bạn tuyên bố, càng “hết hồn” hơn khi nghe Toàn tâm sự về “thảm cảnh” mà cậu phải chịu trong thời gian vừa qua…
…H- vợ sắp cưới của Toàn được tiếng là cô gái ngoan ngoãn, xinh xắn và học giỏi. Sau 4 năm chăm chỉ học tập, H, tốt nghiệp với tấm bằng cử nhân loại giỏi và được nhận vào một viện nghiên cứu có tiếng ở Thủ đô. Toàn gặp H trong một buổi giao lưu văn nghệ và “say như điếu đổ” trước sự dịu dàng, xinh đẹp cũng như thành tích “hoành tráng” của nàng. Sau những cuộc hẹn, những lần đưa đón, những buổi đi chơi, Toàn sướng đến “phát điên” khi H nhận lời yêu mình. “Say” nhau hơn 1 năm, khi Toàn đặt vấn đề cưới, H “gật đầu tắp lự”. Gia đình Toàn cũng như gia đình H đều tán thành cho cuộc hôn nhân “trời định” của đôi “trai tài gái sắc”. Một tháng trước khi cưới, H đồng ý dọn về ở chung với Toàn “cho tiện”. Với Toàn, đây là quãng thời gian hạnh phúc nhất, hết giờ làm việc, bỏ ngoài tai mọi lời mời mọc của bạn bè, chạy vội về nhà với “vợ”.
Mọi chuyện êm ả trôi trong hạnh phúc. Đến một hôm, được nghỉ phép sau đợt công tác xa, Toàn đi chợ, nấu cơm rồi qua cơ quan đón “vợ”. Sau bữa cơm tối, H nghe điện thoại rồi hớt hải, cơ quan có việc gấp, cần bổ sung vào đề tài nghiên cứu cấp quốc gia. Nghe điện thoại xong, H còn đủ thời gian tắm rửa, trang điểm kỹ càng rồi bảo Toàn chở đến cơ quan. Không mảy may nghi ngờ, Toàn “lút cút” làm theo. Sau đó, nghĩ về nhà một mình cũng buồn, Toàn ghé quán nước chè ngồi ngắm phố phường. Khoảng 10 phút, Toàn thấy “vợ” mình ngồi sau xe ôm chặt một người đàn ông. Trả vội tiền nước, Toàn phóng xe như điên đuổi theo và thấy họ đi vào nhà nghỉ. Lý trí giữ không cho Toàn lao vào nhà nghỉ để “bắt quả tang”, cậu ngồi tê tái ở quán nước gần đó. Khoảng 1 giờ sau, thấy vợ mình cùng người đàn ông kia trở ra, Toàn thẫn thờ trở về nhà, nằm vật ra giường rồi thu xếp vài bộ quần áo cho vào ba lô.
Sau này Toàn biết, người đàn ông đi cùng H. hôm đó là một vị giáo sư khả kính có công giúp đỡ H vào làm ở viện. Để “trả ơn”, H sẵn sàng đáp ứng khi nào ông ta “đòi hỏi”. Ngoài ra, H còn chưa dứt tình với người cũ đã có vợ con, thỉnh thoảng hai người vẫn “hàn huyên” trong…nhà nghỉ…
Trách nhiệm từ hai phía
Trong thời buổi nam nữ bình quyền, một số chị em tự cho mình cái quyền “bắt cá nhiều tay”. Chuyện yêu một người, “lăng nhăng” với người khác từ đơn thuần thử “nếm cảm giác lạ” đến vì tiền bạc, công việc, không phải quá hiếm. Ngoài số ít chị em coi đó là “thú vui”, cách sống “đứng núi này trông núi nọ”, đa phần do hoàn cảnh hay hậu quả của những lúc không làm chủ được mình.
Người ta thường bảo, khi đàn ông có “máu 35”, rất nguy hiểm, nhưng khi chị em nảy sinh “máu 36”, là “tai họa”. “Được tiếng” hết lòng hy sinh vì chồng con, nhưng khi “phá rào”, thì có thể bất chấp tất cả. Việc “tranh thủ” thời gian nghỉ trưa hay khi làm việc, “chạy ra ngoài có chút việc”, để đến với “góc trời riêng”, vừa dễ dàng, lại vừa an toàn.
Giống như cánh mày râu, chị em cũng chịu rất nhiều cám dỗ khi xa người yêu, gia đình. Ít chị em nào đủ “gỗ đá” để hoàn toàn không “mủi lòng” trước sự chu đáo, quan tâm, tâm lý…từ “ai đó”. Thế là chồng, người yêu lại được đem ra so sánh. Nào là vô tâm, nào là “lôi thôi lếch thếch”, nào là rượu bia, thuốc lá… Từ chút xao lòng đến “bất chấp tất cả”, Không phải ai cũng có bản lĩnh để khỏi trượt ngã trên con đường đó. “Đâm lao phải theo lao”, muốn thoát ra khỏi “mê cung tình ái” cũng không đơn giản, đành “sống chung với lũ”.
“Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”- cánh mày râu cũng phải chịu trách nhiệm về “máu 36” của chị em. Nếu quan tâm, chu đáo, tâm lý…hơn với bạn gái, với vợ con sẽ ít đi những lời than thở “giá như”. Bảo vệ, gìn giữ tình yêu, hạnh phúc, gia đình, không phải trách nhiệm của một phía.
Công Tráng